Chương 5
Trời đổ mưa lớn vào tối thứ Tư, đúng lúc tôi đang ở kho tầng hai, nơi tôi từng bị điều chuyển xuống làm việc, để đối chiếu lại một số hồ sơ cũ mà Diệp giúp tôi tìm thêm.
Tưởng Dịch Phàm xuất hiện ở cửa kho, áo khoác ướt sũng, tóc dính vào trán.
“Anh đi bộ dưới mưa à?” tôi hỏi, hơi bất ngờ.
“Xe tôi gửi ở bãi phía xa, thang máy đang bảo trì,” anh ta nói, lau nước mưa trên mặt bằng ống tay áo. “Tôi nghe Diệp nói cô còn ở đây làm việc, nên ghé qua xem cô có cần giúp gì không.”
Tôi đưa cho anh ta một chiếc khăn giấy từ hộp trên bàn, cảm thấy có gì đó ấm áp một cách kỳ lạ trong hành động nhỏ đó, giữa một câu chuyện đầy những mưu mô và phản bội mà cả hai chúng tôi đang lần dò.
“Cảm ơn,” anh ta nói, lau tay rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện tôi, chính là chiếc ghế tôi từng ngồi ba tháng làm nhân viên bị lãng quên.
“Anh có biết,” tôi nói, nhìn quanh căn phòng nhỏ, “đây là nơi tôi đã lên kế hoạch cho toàn bộ thương vụ mua lại không?”
“Tôi đoán được,” anh ta nói, khẽ cười. “Một căn phòng bị lãng quên hóa ra lại là nơi khởi nguồn của mọi thứ. Nghe hợp lý một cách kỳ lạ.”
Chúng tôi im lặng một lúc, chỉ có tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ nhỏ.
“Tôi đã đọc lại toàn bộ email của cha tôi những năm đó,” anh ta nói, giọng trầm xuống. “Tôi tìm thấy vài email trao đổi với một ngân hàng tư nhân ở Hồng Kông, về một khoản đầu tư cá nhân vào một dự án bất động sản đổ vỡ. Đúng như những gì lá thư của mẹ tôi gợi ý.”
“Số tiền là bao nhiêu?” tôi hỏi.
“Đủ để phá sản một gia đình bình thường,” anh ta nói. “Nhưng với vị trí của ông trong công ty, đủ nhỏ để có thể che giấu bằng một khoản chuyển vốn nội bộ, nếu không ai để ý.”
“Cha tôi đã để ý,” tôi nói khẽ.
“Đúng vậy,” anh ta nói. “Và vì vậy ông ấy phải trả giá.”
Tôi nhìn anh ta, thấy trong ánh mắt đó một sự đau đớn thật sự, không phải vì mất mát quyền lực, mà vì phải đối diện với sự thật rằng người cha mà anh ta từng tôn kính đã đẩy một người bạn thân, một người vô tội, vào con đường không thể quay đầu.
“Tôi xin lỗi,” anh ta nói đột ngột.
“Vì sao anh xin lỗi?” tôi hỏi. “Anh không làm gì sai cả.”
“Vì tôi mang họ Tưởng,” anh ta nói. “Vì suốt mười lăm năm, tôi sống một cuộc đời đầy đủ, được giáo dục tốt, được thừa hưởng vị trí, trong khi cô phải một mình chống chọi với mọi thứ, chỉ vì cha tôi đã chọn cứu lấy bản thân mình bằng cách hủy hoại cha cô.”
Tôi không trả lời ngay. Có một sự thành thật trong lời anh ta nói khiến tôi không thể đáp lại bằng những câu an ủi sáo rỗng.
“Anh không cần xin lỗi thay cho ông ấy,” tôi nói cuối cùng. “Nhưng tôi cảm kích vì anh không né tránh sự thật, kể cả khi nó liên quan trực tiếp đến người thân của anh.”
“Tôi không thể né tránh,” anh ta nói. “Vì nếu tôi né tránh, tôi sẽ trở thành phiên bản khác của chính cha tôi, một người chọn im lặng để giữ lấy vị trí của mình.”
Ngoài trời, mưa bắt đầu nhỏ dần.
“Tôi có thể hỏi cô một điều được không?” anh ta hỏi, giọng nhẹ hơn.
“Được,” tôi nói.
“Suốt bốn năm gom cổ phần, suốt mười lăm năm mang một cái tên khác, cô có bao giờ cảm thấy mệt mỏi đến mức muốn buông không?” anh ta hỏi.
Tôi nghĩ về câu hỏi đó một lúc lâu.
“Có,” tôi nói thật. “Nhiều lần. Nhưng mỗi lần tôi định buông, tôi lại nghĩ đến cha tôi, đến cách ông ngồi viết đơn kháng nghị trong những đêm cuối đời, biết rằng có thể không kịp gửi đi, nhưng vẫn viết. Tôi nghĩ nếu ông có thể kiên trì đến giây phút cuối cùng như vậy, tôi không có quyền buông xuôi khi mình còn khỏe mạnh, còn cơ hội.”
Tưởng Dịch Phàm nhìn tôi, ánh mắt anh ta có gì đó vừa xót xa vừa ngưỡng mộ.
“Cô là người mạnh mẽ nhất tôi từng gặp,” anh ta nói, giọng rất khẽ.
Tôi cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, một cảm giác lạ lẫm mà tôi đã không cho phép mình có từ rất lâu.
“Đừng nói những lời như vậy,” tôi nói, cố giữ giọng bình thản. “Chúng ta còn nhiều việc phải làm.”
“Tôi biết,” anh ta nói, khẽ cười. “Nhưng đôi khi giữa những việc phải làm, người ta vẫn cần nói ra một sự thật khác, dù nó không liên quan đến hồ sơ hay chứng cứ gì cả.”
Chúng tôi ngồi đó thêm một lúc, không nói thêm gì, chỉ lắng nghe tiếng mưa tạnh dần bên ngoài, và trong khoảng lặng đó, tôi nhận ra một điều mình chưa từng cho phép bản thân nghĩ đến suốt bốn năm chuẩn bị cho cuộc chiến này.
Rằng có lẽ, ở cuối con đường đầy thù hận và mất mát này, vẫn có một chỗ nhỏ dành cho một điều gì đó ấm áp hơn.
Ba ngày sau đêm mưa đó, mọi thứ chuyển biến nhanh hơn tôi dự tính.
Tôi nhận được thông báo triệu tập từ tòa án dân sự thành phố, đơn kiện do văn phòng luật đại diện cho ông Tưởng Hoài Nam đứng tên, yêu cầu tuyên vô hiệu toàn bộ thương vụ thực hiện quyền mua lại của Liên Thành Capital, với lý do Liên Thành Capital đã có được thông tin nội bộ về ý định chuyển nhượng của Thiên Minh Group thông qua hành vi gián điệp doanh nghiệp.
Người bị nêu tên là chứng cứ chính cho cáo buộc gián điệp, chính là tôi, dưới danh nghĩa Lâm Tĩnh Khê, nhân viên từng làm việc nội bộ tại công ty trước khi thực hiện quyền mua lại.
Đây là một đòn được tính toán kỹ.
Nếu tòa chấp nhận lập luận rằng tôi đã lợi dụng vị trí nhân viên để thu thập thông tin nội bộ trái phép, toàn bộ thương vụ mua lại có thể bị tuyên vô hiệu, đẩy Thiên Minh Group trở lại tình trạng trước đó, nơi Tưởng Hoài Nam vẫn còn đủ ảnh hưởng trong hội đồng cố vấn để thao túng.
Tôi gọi anh Minh ngay lập tức.
“Đây là một cú đánh phủ đầu,” anh Minh nói qua điện thoại. “Ông ta biết cô đang điều tra vụ 2011, nên tìm cách hạ gục cô về mặt pháp lý trước khi cô kịp đưa ra bằng chứng.”
“Đơn kiện có cơ sở không?” tôi hỏi.
“Về mặt kỹ thuật, việc cô là nhân viên nội bộ trong khi bí mật là chủ sở hữu cổ phần lớn có thể bị diễn giải theo nhiều hướng,” anh Minh nói. “Nhưng luật không cấm một cổ đông làm việc dưới tên khác trong công ty mình đầu tư, miễn là không có hành vi gian lận thông tin tài chính công khai. Chúng ta cần chứng minh cô không hề sử dụng vị trí nhân viên để tiếp cận thông tin bí mật ngoài phạm vi công việc được giao.”
“Tôi có thể chứng minh điều đó,” tôi nói. “Toàn bộ thông tin về điều khoản mua lại ưu tiên nằm trong phụ lục hợp đồng công khai, không phải tài liệu mật.”
“Tốt,” anh Minh nói. “Nhưng ông ta không thực sự mong thắng vụ kiện này ngay. Ông ta chỉ cần kéo dài thời gian, làm rối loạn dư luận và thị trường, để gây áp lực buộc cô phải nhượng bộ hoặc bán lại cổ phần trước khi vụ 2011 kịp được phanh phui.”
Đúng như anh Minh dự đoán, chỉ hai ngày sau khi đơn kiện được nộp, một bài báo xuất hiện trên một trang tin tài chính, với tiêu đề giật gân về “nghi vấn gián điệp doanh nghiệp đằng sau thương vụ thâu tóm bí ẩn tại Thiên Minh Group.”
Cổ phiếu liên quan đến các đối tác của Thiên Minh Group bắt đầu dao động, một số nhà đầu tư nhỏ lẻ hoảng loạn.
Tôi ngồi trong văn phòng, đọc bài báo, cảm thấy rõ ràng bàn tay của Tưởng Hoài Nam đằng sau việc rò rỉ thông tin này, dù ông ta không hề xuất hiện công khai.
Tưởng Dịch Phàm bước vào văn phòng tôi, gương mặt căng thẳng, tay cầm điện thoại.
“Cha tôi vừa gọi cho tôi,” anh ta nói.
“Ông ta nói gì?” tôi hỏi.
“Ông ta yêu cầu tôi đứng về phía gia đình,” anh ta nói, giọng nặng nề. “Ông ta nói nếu tôi tiếp tục hợp tác với cô trong việc tìm hiểu chuyện năm 2011, ông ta sẽ coi tôi không còn là con trai của ông ấy nữa.”
Tôi im lặng, chờ anh ta nói tiếp.
“Tôi đã trả lời ông ấy rồi,” anh ta nói.
“Anh nói gì?” tôi hỏi.
“Tôi nói, nếu sự thật khiến ông ấy phải chọn giữa con trai và việc tiếp tục che giấu tội lỗi, thì đó là lựa chọn của ông ấy, không phải của tôi,” anh ta nói, giọng run nhẹ nhưng kiên định. “Tôi sẽ không giúp cô vì cô là ai. Tôi giúp cô vì sự thật xứng đáng được biết đến, dù nó có phá hủy gia đình tôi.”
Tôi nhìn anh ta, cảm thấy một sự kính trọng sâu sắc dâng lên trong lòng, xen lẫn với một nỗi lo lắng cho những gì anh ta sắp phải đánh đổi.
“Anh có chắc không?” tôi hỏi. “Một khi bước qua ranh giới này, sẽ không có đường lùi.”
“Tôi chắc,” anh ta nói. “Tôi đã ngồi nhầm ghế đủ lâu rồi, Ý Ninh à. Đã đến lúc tôi ngồi đúng chỗ của mình, dù chỗ đó có ở phía đối diện với cha tôi.”
Đó là lần đầu tiên anh ta gọi tên tôi mà không có họ, không có “cô”, chỉ đơn giản là Ý Ninh, và trong khoảnh khắc đó, giữa cơn bão pháp lý và truyền thông đang bủa vây, tôi cảm nhận rõ ràng rằng chúng tôi không còn đứng ở hai phía đối lập của một thương vụ nữa.
Chúng tôi đang đứng cùng một phía, đối diện với bóng ma của quá khứ mà cả hai đều phải đối mặt để có thể bước tiếp.
