Chương 9 (Hoàn)
Vài ngày sau buổi lễ, Tưởng Dịch Phàm xin nghỉ phép, không đến công ty.
Tôi hiểu anh ta cần thời gian để đối mặt với những gì đã xảy ra với gia đình mình, nên không liên lạc, chỉ âm thầm chờ đợi.
Một tuần sau, anh ta quay lại, gõ cửa văn phòng tôi.
“Tôi đã đến thăm cha tôi trong trại tạm giam,” anh ta nói, ngồi xuống ghế đối diện.
“Ông ấy thế nào?” tôi hỏi.
“Ông ấy không xin lỗi tôi,” anh ta nói, giọng bình thản một cách kỳ lạ. “Ông ấy chỉ nói rằng ông làm điều đó vì gia đình, vì muốn bảo vệ tương lai của tôi. Ông không hiểu rằng chính hành động đó đã hủy hoại nền móng mà ông định xây cho tôi.”
Tôi im lặng, để anh ta nói tiếp.
“Tôi đã suy nghĩ rất nhiều trong tuần qua,” anh ta nói. “Về việc liệu tôi có nên tha thứ cho ông ấy không.”
“Anh quyết định thế nào?” tôi hỏi.
“Tôi sẽ không quay lưng hoàn toàn với ông ấy,” anh ta nói. “Ông vẫn là cha tôi, và tôi sẽ vẫn thăm ông trong trại giam, đảm bảo ông có luật sư tốt để nhận mức án công bằng, không bị đối xử bất công. Nhưng tôi sẽ không tha thứ hoàn toàn cho những gì ông đã làm với gia đình cô, và tôi sẽ không để bản thân sống dưới cái bóng của những lựa chọn sai lầm của ông nữa.”
“Đó là một lựa chọn khó khăn,” tôi nói.
“Đúng vậy,” anh ta nói. “Nhưng tôi nghĩ đó là lựa chọn đúng đắn nhất tôi có thể đưa ra. Tha thứ hoàn toàn sẽ là bất công với cô và cha cô. Từ bỏ hoàn toàn sẽ khiến tôi trở thành người lạnh lùng như chính điều tôi ghét ở ông ấy. Tôi chọn một con đường ở giữa, giữ lại tình thân tối thiểu, nhưng không xóa bỏ trách nhiệm ông phải gánh chịu.”
Tôi gật đầu, cảm thấy sự trưởng thành trong lựa chọn đó, một sự tha thứ có chọn lọc, không phải sự quên lãng, cũng không phải sự cắt đứt hoàn toàn.
“Tôi cũng đã quyết định một việc khác,” anh ta nói tiếp, giọng trở nên nghiêm túc hơn.
“Việc gì?” tôi hỏi.
“Tôi xin từ chức CEO,” anh ta nói.
Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta. “Vì sao?”
“Vì tôi nghĩ, công ty này cần một khởi đầu hoàn toàn mới, không dính líu đến bất kỳ cái tên nào từng liên quan đến vụ việc năm 2011, kể cả tên tôi,” anh ta nói. “Tôi tin cô là người xứng đáng ngồi vào vị trí đó hơn ai hết, không phải vì cô là chủ sở hữu cổ phần chi phối, mà vì cô đã chứng minh được bản lĩnh và sự chính trực suốt cả hành trình vừa qua.”
“Vậy anh định làm gì sau khi từ chức?” tôi hỏi.
“Tôi muốn bắt đầu lại,” anh ta nói, khẽ cười, nụ cười đầu tiên tôi thấy ở anh ta sau nhiều ngày căng thẳng. “Có lẽ ở một vị trí nhỏ hơn trong công ty, xây dựng lại uy tín của mình từ đầu, bằng chính năng lực, không phải bằng cái họ tôi mang.”
Tôi nhìn anh ta, cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc dành cho quyết định này.
“Tôi có một đề xuất,” tôi nói. “Thay vì từ chức hoàn toàn, anh có thể đảm nhận vị trí giám đốc điều hành mảng phát triển bền vững, một vị trí mới tôi đang định thành lập, tập trung vào việc xây dựng lại uy tín và trách nhiệm xã hội của công ty. Vị trí đó không liên quan đến quyền lực tối cao, nhưng đòi hỏi chính năng lực và sự chính trực mà anh vừa chứng minh.”
Tưởng Dịch Phàm nhìn tôi, ánh mắt anh ta ánh lên một điều gì đó ấm áp.
“Cô đang cho tôi một cơ hội để bắt đầu lại,” anh ta nói.
“Tôi đang cho một người xứng đáng một cơ hội xứng đáng,” tôi nói. “Không hơn không kém.”
Anh ta gật đầu, nhận lời, và trong khoảnh khắc đó, cả hai chúng tôi đều hiểu rằng, dù quá khứ đầy những vết thương và mất mát, tương lai vẫn có thể được xây dựng lại, từ những lựa chọn đúng đắn của ngày hôm nay.
Sáu tháng sau, tôi chính thức được hội đồng quản trị bầu làm chủ tịch Thiên Minh Group, kế nhiệm đúng vị trí cha tôi từng nắm giữ mười lăm năm trước.
Công ty dưới sự điều hành của tôi và đội ngũ mới, trong đó có Tưởng Dịch Phàm ở vị trí giám đốc phát triển bền vững, dần lấy lại niềm tin của cổ đông và đối tác, không chỉ nhờ kết quả kinh doanh, mà nhờ sự minh bạch mà chúng tôi cam kết xây dựng.
Ủy ban giám sát đạo đức doanh nghiệp độc lập được thành lập, với chú Lộc, dù đã nghỉ hưu, được mời làm cố vấn danh dự, một cách để ông chuộc lại phần nào những năm tháng im lặng của mình bằng việc giúp công ty không bao giờ lặp lại sai lầm cũ.
Cao Tuấn Khải được nhận vào vị trí trong phòng tuân thủ nội bộ như tôi đã hứa, và trong sáu tháng qua, anh ta đã chứng minh mình làm việc tận tâm, tỉ mỉ, như thể đang cố bù đắp cho những gì đã qua.
Một buổi chiều thứ Sáu, tôi ngồi trong văn phòng chủ tịch, chính là căn phòng cha tôi từng làm việc mười lăm năm trước, giờ đã được cải tạo lại, giữ nguyên một góc nhỏ trưng bày vài kỷ vật cũ của ông mà tôi tìm lại được từ những người bạn cũ.
Tưởng Dịch Phàm bước vào, tay cầm một tập hồ sơ.
“Hợp đồng hợp tác chiến lược với đối tác Đài Loan đã hoàn tất,” anh ta nói, đặt tập hồ sơ lên bàn. “Chỉ còn thiếu chữ ký của chủ tịch.”
Tôi cầm bút, lật đến trang cuối cùng, nơi có ô chữ ký dành cho chủ tịch công ty.
Tôi nhớ lại buổi sáng mười lăm năm trước, khi tôi còn là một cô bé mười sáu tuổi, nhìn cha mình ký những hợp đồng như thế này trong văn phòng này, trước khi mọi thứ sụp đổ.
Tôi nhớ lại buổi sáng tôi bị Cao Tuấn Khải chặn ở cửa phòng họp, buộc ký vào tờ giấy xác nhận điều chuyển, với chữ ký thật của tôi giấu bên dưới một danh tính khác.
Và bây giờ, tôi ký vào hợp đồng này, dưới chính tên thật của mình, Trình Ý Ninh, chủ tịch Thiên Minh Group, không còn phải giấu diếm, không còn phải chờ đợi trong bóng tối.
“Xong rồi,” tôi nói, đặt bút xuống.
Tưởng Dịch Phàm nhìn tôi, khẽ mỉm cười. “Cô có biết, đây là lần thứ một trăm tôi nhìn cô ký tên, nhưng vẫn là lần khiến tôi thấy xúc động nhất không?”
“Vì sao?” tôi hỏi.
“Vì đây là chữ ký đầu tiên cô ký mà không còn một bí mật nào phía dưới nó,” anh ta nói.
Tôi bật cười, một tiếng cười nhẹ nhõm mà tôi không nhớ lần cuối mình cười như vậy là khi nào.
“Đúng vậy,” tôi nói. “Không còn bí mật nào nữa.”
Anh ta ngồi xuống ghế đối diện, nhìn tôi một lúc lâu.
“Ý Ninh,” anh ta nói, giọng bỗng trở nên nghiêm túc. “Tôi có một câu hỏi muốn hỏi cô, không liên quan đến công việc.”
“Anh hỏi đi,” tôi nói.
“Sau tất cả những gì đã xảy ra,” anh ta nói, “cô có sẵn sàng để tôi bước vào cuộc đời cô, không phải với tư cách đồng nghiệp, không phải với tư cách con trai của kẻ đã hại cha cô, mà chỉ đơn giản là Tưởng Dịch Phàm, người muốn đi cùng cô trên chặng đường phía trước không?”
Tôi nhìn anh ta, nghĩ về hành trình dài mười lăm năm mình đã đi qua, về những đêm cô đơn trong căn nhà thuê nhỏ, về những năm tháng gom từng phần trăm cổ phần trong im lặng, về cha mình, về chú Bình, chú Lộc, và cả về người đàn ông đang ngồi trước mặt tôi, người đã chọn đứng về phía sự thật dù phải trả giá bằng chính gia đình mình.
“Tôi sẵn sàng,” tôi nói, giọng chắc chắn không chút do dự. “Nhưng lần này, tôi muốn cả hai chúng ta bước vào bằng chính tên thật của mình, không còn bí mật, không còn danh tính giấu diếm nào nữa.”
Tưởng Dịch Phàm mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhất tôi từng thấy ở anh ta, rồi đưa tay ra.
Tôi nắm lấy tay anh ta, và ngoài cửa sổ văn phòng, ánh nắng chiều thành phố chiếu vào căn phòng, nhuộm vàng cả không gian từng chứng kiến bao thăng trầm của gia đình tôi.
Chữ ký dưới cùng của tờ giấy mười lăm năm trước từng là bí mật lớn nhất đời tôi.
Còn chữ ký cuối cùng của ngày hôm nay, là khởi đầu cho một chương hoàn toàn mới, nơi tôi không còn cần giấu bất cứ điều gì phía dưới tên mình nữa.
