Chương 2
Tôi bắt máy giữa lúc đang xếp hộp tài liệu cuối cùng vào thùng giấy.
“Có chuyện gì mà giọng anh nghe như vừa nuốt phải hòn đá?” tôi hỏi.
Anh Minh hắng giọng: “Sáng nay bên phòng pháp lý Thiên Minh Group nhận được một đơn khiếu nại. Người gửi là ông Tưởng Hoài Nam.”
Cái tên đó tôi không lạ.
Tưởng Hoài Nam là phó chủ tịch danh dự, người đã rút khỏi ghế điều hành từ nhiều năm trước nhưng vẫn giữ một chân trong hội đồng cố vấn, thứ chức danh mập mờ đủ để không ai dám động vào ông ta.
“Ông ta khiếu nại gì?” tôi hỏi.
“Khiếu nại rằng thương vụ mua lại của Liên Thành Capital vi phạm điều khoản ưu tiên nội bộ, vì theo ông ta, hội đồng cố vấn chưa từng được tham vấn trước khi ký,” anh Minh nói. “Nghe thì có vẻ là thủ tục vặt. Nhưng tôi tra thì thấy ông ta đã thuê riêng một văn phòng luật để soạn đơn này từ ba tuần trước.”
Ba tuần trước.
Tức là trước cả khi tôi nộp hồ sơ thực hiện quyền mua lại.
Tôi ngồi xuống mép bàn, nhìn ra cửa sổ nhỏ của kho tầng hai lần cuối.
“Nghĩa là ông ta biết trước,” tôi nói.
“Có khả năng,” anh Minh đáp. “Cô có muốn tôi tìm hiểu vì sao một người đã rút lui khỏi điều hành từ tám năm nay lại quan tâm đến một điều khoản thủ tục đến vậy không?”
Tôi không trả lời ngay.
Tôi nghĩ đến một cái tên khác, cái tên đã không xuất hiện trong đầu tôi suốt mười lăm năm trừ những đêm tôi không ngủ được.
Trình Bách Xuyên.
Cha tôi.
Người từng ngồi ở chính cái ghế chủ tịch mà bây giờ tòa nhà này đang tranh giành.
“Anh Minh,” tôi nói, giọng chậm lại. “Tìm cho tôi toàn bộ nghị quyết hội đồng quản trị Thiên Minh Group từ mười lăm năm trước. Đặc biệt là giai đoạn tháng Ba đến tháng Sáu.”
Đầu dây bên kia im lặng một nhịp.
“Cô chắc chứ?” anh Minh hỏi. “Chuyện đó đã đóng hồ sơ từ lâu rồi.”
“Hồ sơ đóng không có nghĩa là chuyện đã xong,” tôi nói. “Nó chỉ có nghĩa là không ai còn mở ra nữa thôi.”
Tôi cúp máy, ngồi một mình trong căn phòng sắp không còn là của mình theo nghĩa nhân viên nữa.
Mười lăm năm trước, cha tôi là người sáng lập và chủ tịch đầu tiên của Thiên Minh Group, khi đó công ty chỉ là một xưởng gia công nhỏ chuyên vật liệu xây dựng.
Ông xây nó lên từ hai bàn tay trắng, và Tưởng Hoài Nam là cánh tay phải của ông, người bạn thân từ thời còn chưa ai tin công ty sẽ sống qua năm thứ ba.
Rồi một ngày, cha tôi bị buộc tội biển thủ quỹ công ty. Chứng từ giả, chữ ký giả, tài khoản nước ngoài không ai chứng minh được là của ai.
Ông mất ghế chủ tịch trong một cuộc họp hội đồng quản trị kéo dài chưa đầy hai tiếng.
Ông kháng cáo. Ông thua.
Ba năm sau, ông mất, trong một căn nhà thuê nhỏ ở ngoại thành, với một xấp giấy tờ kháng nghị chưa kịp gửi.
Tôi khi đó mười sáu tuổi.
Tưởng Hoài Nam, người bạn thân của cha tôi, người duy nhất có đủ ảnh hưởng để lên tiếng bênh vực ông trong cuộc họp đó, đã chọn im lặng.
Sau đó ông ta được bầu vào vị trí phó chủ tịch.
Tôi không có bằng chứng gì cho việc ông ta có liên quan trực tiếp đến vụ giả mạo. Suốt mười lăm năm tôi cũng không đi tìm bằng chứng đó, vì tôi bận sống sót, bận học, bận xây dựng Liên Thành Capital từ những đồng vốn nhỏ nhất, bận gom từng phần trăm cổ phần của một công ty mà tôi không dám nói với ai là tôi có liên quan.
Nhưng bây giờ, khi một người đã tám năm không đụng đến việc điều hành bỗng dưng thuê luật sư riêng để chặn đứng đúng thương vụ của tôi, chỉ trong vòng chưa đầy hai mươi bốn giờ sau khi tôi lộ diện, tôi biết ông ta đã nhận ra tôi là ai.
Không phải Lâm Tĩnh Khê.
Trình Ý Ninh.
Sáng hôm sau, tôi không xuống kho tầng hai nữa.
Tôi lên thẳng tầng hai mươi, văn phòng chủ tịch, nơi trước đây tôi chưa từng bước chân vào dù chỉ một lần trong ba tháng làm việc ở đây.
Người ngồi sau bàn làm việc không phải Tưởng Hoài Nam.
Đó là một người đàn ông trẻ hơn tôi tưởng, áo sơ mi trắng xắn tay, đang xem báo cáo tài chính với vẻ mặt của người không ngủ đủ giấc nhưng vẫn cố giữ tỉnh táo.
Anh ta ngẩng lên khi tôi gõ cửa.
“Cô là người vừa mua lại quyền kiểm soát tòa nhà,” anh ta nói, không phải câu hỏi.
“Đúng vậy,” tôi nói. “Còn anh?”
“Tưởng Dịch Phàm,” anh ta nói. “CEO đương nhiệm của Thiên Minh Group. Và tôi nghĩ, người sắp phải mượn lại chính chỗ ngồi của mình từ cô.”
Tôi nhìn anh ta một lúc lâu hơn cần thiết.
Cùng họ Tưởng.
Tôi đã biết trước điều này, đọc trong hồ sơ nhân sự cấp cao từ nhiều tháng trước. Nhưng đứng trước mặt người thật, tôi mới nhận ra có một sự khác biệt giữa biết một cái tên trên giấy và nhìn thấy gương mặt nó thuộc về.
“Con trai ông Tưởng Hoài Nam,” tôi nói, không phải câu hỏi, để trả lại cho công bằng.
“Đúng vậy,” anh ta đáp, mắt không hề né tránh. “Nhưng tôi mong cô hiểu, ghế này tôi ngồi bằng năng lực, không phải bằng họ.”
Tôi gật đầu, không tranh luận.
Chưa phải lúc.
“Tôi không đến đây để đuổi ai,” tôi nói. “Tôi đến để xem sổ sách.”
Tưởng Dịch Phàm nhìn tôi thêm một lúc, rồi đứng dậy, kéo ghế mời tôi ngồi xuống phía đối diện bàn làm việc của chính anh ta.
“Vậy thì,” anh ta nói, “mời cô ngồi. Dù sao cô cũng là người chủ mới, còn tôi, tạm thời, chỉ đang mượn chỗ ngồi này thôi.”
Tôi ngồi xuống.
Cả hai chúng tôi đều không biết, cuộc gặp gỡ đầu tiên này mới chỉ là chương mở đầu của một cuộc chiến mà cả hai đều chưa lường hết độ sâu.
Tưởng Dịch Phàm rót cho tôi một tách trà, tay anh ta rất vững, không giống người vừa mất một phần quyền lực chỉ sau một đêm.
“Cô uống trà hay cà phê?” anh ta hỏi.
“Cà phê. Không đường,” tôi nói.
Anh ta khẽ nhướng mày, như thể câu trả lời đó tiết lộ điều gì đó về tôi mà anh ta chưa nắm được, rồi gọi thư ký mang cà phê lên.
“Tôi đọc báo cáo thương vụ cả đêm qua,” anh ta nói. “Liên Thành Capital đã nắm giữ cổ phần của Thiên Minh Group từ bốn năm trước, qua ba đợt góp vốn riêng lẻ, không công bố. Cô làm điều đó rất kín kẽ.”
“Đúng luật thì không cần công bố,” tôi nói.
“Đúng luật,” anh ta lặp lại, “nhưng không phải ai cũng có đủ kiên nhẫn để chờ bốn năm chỉ để mua một điều khoản trong phụ lục hợp đồng thuê mặt bằng.”
Tôi không trả lời câu đó.
Có những câu hỏi tốt hơn nên để người ta tự đoán, còn hơn là trả lời sai một nửa sự thật.
“Tôi muốn xem toàn bộ hồ sơ tài chính năm năm gần nhất,” tôi nói, đổi chủ đề. “Và tôi muốn một văn phòng làm việc, không nhất thiết phải to, chỉ cần yên tĩnh.”
“Tầng mười tám còn trống một phòng,” anh ta nói. “Từng là văn phòng của phó chủ tịch.”
“Của cha anh?” tôi hỏi thẳng.
Anh ta khựng lại một chút, rồi gật đầu.
“Ông ấy nghỉ hưu khỏi ghế điều hành tám năm trước, nhưng vẫn giữ chỗ trong hội đồng cố vấn,” anh ta nói. “Phòng đó bỏ trống từ đó đến giờ. Nếu cô không ngại…”
“Tôi không ngại,” tôi nói. “Tôi thích những căn phòng đã có người ở trước. Chúng thường để lại nhiều thứ hơn người ta tưởng.”
Câu nói đó khiến anh ta nhìn tôi hơi lâu, như đang cố đọc xem tôi có ẩn ý gì không.
Tôi không tiết lộ gì thêm.
Buổi chiều hôm đó, tôi dọn vào văn phòng cũ của Tưởng Hoài Nam. Nó sạch đến kỳ lạ, như thể có người dọn dẹp định kỳ suốt tám năm dù không ai làm việc ở đó.
Tôi lục qua từng ngăn tủ, không mong tìm được gì, chỉ là thói quen nghề nghiệp.
Ở ngăn kéo dưới cùng, bị kẹt phía sau một tấm ván lót, tôi tìm thấy một cuốn sổ tay bìa da cũ, không có tên, chỉ có một dãy số ở gáy sổ.
Tôi lật vài trang.
Chữ viết tay, mực đã phai, ghi chép về các cuộc họp, các khoản chi, và ở một trang giữa sổ, một dòng ghi chú ngắn khiến tim tôi khựng lại một nhịp.
“Cuộc họp 14/3. Bách Xuyên phản đối phương án chuyển vốn qua công ty con ở Hồng Kông. Nói sẽ báo cáo hội đồng toàn thể.”
Ngày 14 tháng 3.
Tôi nhớ ngày đó. Đó là mười ngày trước khi cha tôi bị tố cáo biển thủ.
Tay tôi hơi run khi lật sang trang tiếp theo, nhưng trang sau đã bị xé mất, chỉ còn lại một mép giấy rách sát gáy sổ.
Ai đó đã xé đúng trang ghi tiếp theo.
Tôi gấp cuốn sổ lại, cất vào cặp, không để lộ ra ngoài bất kỳ biểu cảm nào, dù trong lòng tôi từng dòng chữ vừa đọc đang gào lên như tiếng chuông.
Cha tôi đã phát hiện ra điều gì đó về khoản chuyển vốn sang Hồng Kông.
Và mười ngày sau, ông trở thành kẻ bị buộc tội biển thủ.
Buổi tối, tôi gọi cho anh Minh.
“Tôi cần một chuyên gia giám định chữ viết tay, và một chuyên gia tài chính pháp y hiểu về các công ty vỏ bọc ở Hồng Kông giai đoạn mười lăm năm trước,” tôi nói.
“Cô tìm ra gì rồi à?” anh Minh hỏi, giọng có chút dè chừng.
“Tôi tìm ra một cánh cửa,” tôi nói. “Chưa biết phía sau nó là gì, nhưng tôi sẽ mở nó ra.”
Tôi cúp máy, ngồi một mình trong căn phòng từng là của Tưởng Hoài Nam, nhìn ra cửa sổ lớn nhìn xuống toàn cảnh thành phố về đêm.
Bốn năm trước, khi tôi bắt đầu âm thầm gom cổ phần Thiên Minh Group, mục tiêu của tôi chỉ đơn giản là giành lại quyền kiểm soát, để chứng minh cho chính mình rằng đứa trẻ mười sáu tuổi từng bị đuổi ra khỏi căn nhà của gia đình vì nợ nần có thể đứng dậy.
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ cần lật lại một vụ án đã đóng.
Nhưng cuốn sổ tay này, cùng với việc Tưởng Hoài Nam đột nhiên hành động trong vòng chưa đầy một ngày sau khi tôi lộ diện, cho tôi biết một điều.
Ông ta không sợ tôi vì tôi là chủ mới của công ty.
Ông ta sợ tôi vì tôi là con gái của Trình Bách Xuyên.
Người cũ đã trở về, dù mang một cái tên khác, một gương mặt khác của mười lăm năm sau.
Và lần này, tôi không đến để chờ người ta phán xét.
Tôi đến để tự mình lật từng trang, kể cả những trang đã bị ai đó cố tình xé đi.
