Chương 9
Sau năm ngày xét xử, tòa tuyên bố nghị án trong ba ngày trước khi công bố bản án cuối cùng.
Ngày tuyên án, phòng xử án chật kín người. Tôi ngồi cùng luật sư Kim ở hàng ghế phía trước, cha tôi, dù sức khỏe chưa hoàn toàn hồi phục, cũng cố gắng có mặt để chứng kiến giây phút này, ngồi cạnh tôi trên xe lăn tạm thời theo lời khuyên của bác sĩ.
Chủ tọa phiên tòa đọc bản án, giọng đều đều nhưng dứt khoát.
“Xét thấy bị cáo Đường Thục Nghi đã có hành vi lên kế hoạch, chỉ đạo thực hiện việc chiếm đoạt tài sản của Công ty Cổ phần Tập đoàn Lâm với tổng giá trị bảy mươi hai tỷ đồng, thông qua thủ đoạn làm giả tài liệu, giả mạo chữ ký điện tử, và các hành vi gian dối khác nhằm che giấu hành vi phạm tội, tòa tuyên phạt bị cáo Đường Thục Nghi mười bốn năm tù giam về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, đồng thời buộc bồi thường toàn bộ số tiền bảy mươi hai tỷ đồng cho công ty.”
Đường Thục Nghi đứng nghe bản án, gương mặt lần đầu tiên trong suốt phiên tòa để lộ một chút xúc động, dù bà cố gắng che giấu bằng cách siết chặt hàm.
“Xét thấy bị cáo Đường Vĩnh Khang đã đồng phạm trong việc tiếp nhận và che giấu dòng tiền chiếm đoạt được, tòa tuyên phạt bị cáo Đường Vĩnh Khang tám năm tù giam về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, đồng thời tịch thu toàn bộ tài sản có nguồn gốc từ hành vi phạm tội.”
Chủ tọa tiếp tục, giọng có phần dịu hơn khi chuyển sang phần liên quan đến Linh.
“Xét thấy bị cáo Hà Thanh Linh có vai trò đồng phạm giúp sức, nhưng đã có thái độ ăn năn hối cải, tự nguyện ra đầu thú và hợp tác tích cực với cơ quan điều tra, cung cấp bằng chứng quan trọng góp phần làm rõ vụ án, tòa tuyên phạt bị cáo Hà Thanh Linh hai năm tù giam nhưng cho hưởng án treo, thời gian thử thách bốn năm.”
Linh cúi đầu, nước mắt lăn dài, nhưng trong ánh mắt cô, tôi nhận ra một sự nhẹ nhõm nhất định, như thể cô cuối cùng cũng được giải thoát khỏi gánh nặng tội lỗi mình đã mang suốt nhiều tháng qua.
Bên ngoài phòng xử án, sau khi phiên tòa kết thúc, tôi đứng cùng cha tôi và luật sư Kim trên hành lang, nhìn đám đông phóng viên đang chờ sẵn để phỏng vấn.
“Con cảm thấy thế nào?” cha tôi hỏi, nắm tay tôi.
Tôi suy nghĩ một lúc trước khi trả lời.
“Con cảm thấy nhẹ nhõm,” tôi nói. “Nhưng con cũng nhận ra, công lý không xóa bỏ được những gì đã mất. Con đã mất một cuộc hôn nhân, mất niềm tin vào một phần con người từng thân thiết với mình. Bản án hôm nay chỉ là sự khép lại của một chương, không phải là sự chữa lành hoàn toàn.”
Cha tôi gật đầu, siết chặt tay tôi hơn.
“Nhưng con đã đứng vững qua tất cả,” ông nói. “Đó là điều quan trọng nhất.”
Tôi nhìn ra phía đám đông phóng viên, hít một hơi thật sâu, chuẩn bị đối diện với câu hỏi tiếp theo của họ, và với chương tiếp theo của cuộc đời mình, một chương mà lần đầu tiên sau rất lâu, tôi có toàn quyền tự viết nên.
Phiên hòa giải ly hôn diễn ra hai tuần sau ngày tuyên án vụ hình sự, tại một phòng xử nhỏ hơn, không khí trầm lắng hơn nhiều so với sự ồn ào của phiên tòa trước đó.
Nhờ hợp đồng hôn nhân được cha tôi soạn thảo cẩn thận từ đầu, và nhờ toàn bộ bằng chứng đã được xác lập rõ ràng trong vụ án hình sự, quá trình phân chia tài sản diễn ra suôn sẻ hơn tôi từng lo ngại.
Tài sản hình thành từ thu nhập nghề nghiệp của tôi trong thời kỳ hôn nhân, bao gồm cổ phần được cấp theo vị trí công việc và căn hộ tôi đứng tên riêng, được xác định là tài sản riêng, hoàn toàn thuộc về tôi. Tài sản chung còn lại được phân chia theo tỷ lệ công bằng, có tính đến những đóng góp của mỗi bên trong suốt bốn năm hôn nhân.
Khải Trạch không tranh chấp bất cứ điều khoản nào. Anh ký vào biên bản hòa giải với một sự bình thản đến bất ngờ, khác hẳn hình ảnh người đàn ông kiêu hãnh, sắc lạnh mà tôi từng biết trong bốn năm chung sống.
“Anh không còn gì để giữ lại nữa,” anh nói với tôi, khi cả hai cùng ký vào những trang cuối cùng của biên bản, trong một căn phòng nhỏ yên tĩnh sau phiên hòa giải chính thức. “Công ty đang trong quá trình tái cấu trúc, anh cũng đã nộp đơn từ chức khỏi vị trí giám đốc điều hành, dù chưa có kết luận chính thức từ hội đồng quản trị về trách nhiệm hình sự của anh. Mẹ anh đang thụ án. Anh nghĩ đây là lúc anh cần rời khỏi tất cả những gì quen thuộc, để tìm lại chính mình.”
Tôi nhìn anh, cảm xúc lẫn lộn giữa sự xót xa và một sự dứt khoát cần thiết.
“Anh định đi đâu?” tôi hỏi, dù không chắc mình có quyền hỏi câu đó nữa.
“Có thể ra nước ngoài một thời gian,” anh nói. “Anh cần thời gian để suy nghĩ về những gì mình đã làm, và chưa làm, trong suốt những năm qua.”
Tôi ký vào trang cuối cùng của biên bản hòa giải, cây bút lướt qua giấy với một sự nhẹ nhàng khác hẳn lần ký tên vào hồ sơ giám định tâm thần cách đây hai tháng. Lần đó, tôi ký để chiến đấu. Lần này, tôi ký để khép lại.
“Anh Khải Trạch,” tôi nói, khi cả hai đứng dậy, chuẩn bị rời phòng, “tôi không hận anh, nhưng tôi cũng không thể nói tôi tha thứ hoàn toàn cho những gì đã xảy ra. Tôi nghĩ, điều công bằng nhất tôi có thể làm cho cả hai chúng ta, là để chuyện này thực sự khép lại ở đây, không oán hận kéo dài, nhưng cũng không giả vờ mọi thứ đều ổn.”
Anh gật đầu, ánh mắt có chút gì đó giống như sự nhẹ nhõm, xen lẫn nỗi buồn không thể tránh khỏi.
“Cảm ơn em,” anh nói. “Vì tất cả những gì em đã cho anh thấy, kể cả những điều đau đớn nhất.”
Chúng tôi bắt tay nhau, một cái bắt tay ngắn ngủi nhưng chân thành, khép lại bốn năm hôn nhân bằng một cử chỉ giản dị hơn nhiều so với sự phức tạp của tất cả những gì đã xảy ra.
Tôi bước ra khỏi tòa án, ánh nắng chiều thu rọi xuống con đường trước cửa, ấm áp một cách lạ thường sau những tuần dài căng thẳng. Tôi rút điện thoại ra, nhắn cho Thanh Phong một dòng ngắn.
“Xong rồi. Tất cả đã xong.”
Anh trả lời gần như ngay lập tức.
“Anh đang đợi em ở quán cà phê cũ. Đến khi nào em sẵn sàng.”
Tôi mỉm cười, lần đầu tiên trong nhiều tháng cảm nhận được một sự nhẹ nhõm trọn vẹn, không còn vướng bận bởi bất kỳ cuộc chiến nào đang chờ đợi phía trước.
Ba tháng sau ngày ly hôn hoàn tất, hội đồng quản trị Tập đoàn Lâm triệu tập cuộc họp cuối cùng liên quan đến vụ việc, công bố kết luận về trách nhiệm của Khải Trạch.
Dựa trên thái độ hợp tác tích cực trong quá trình điều tra và xét xử, cùng với việc anh đã tự nguyện nộp đơn từ chức trước khi có kết luận chính thức, hội đồng quyết định không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với anh, nhưng chấp thuận đơn từ chức, đồng thời áp dụng một khoản bồi thường dân sự liên quan đến trách nhiệm quản lý thiếu sót trong suốt thời gian xảy ra vụ việc.
Khải Trạch chấp nhận toàn bộ kết luận mà không kháng cáo. Anh rời Việt Nam hai tuần sau đó, chuyển đến sống tại Úc, nơi anh có một người họ hàng xa sẵn sàng giúp anh bắt đầu lại từ một công việc hoàn toàn khác, xa rời thế giới kinh doanh gia tộc mà anh từng gắn bó cả đời.
Trước khi rời đi, anh gửi cho tôi một tin nhắn cuối cùng.
“Anh không mong em nhớ đến anh theo cách tốt đẹp. Nhưng anh mong em biết, dù mọi chuyện đã diễn ra như thế nào, anh thực sự đã yêu em, theo cách vụng về và ích kỷ nhất mà một người có thể yêu. Chúc em hạnh phúc, Vân.”
Tôi đọc tin nhắn đó nhiều lần, cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng. Tôi không trả lời ngay, chỉ ngồi lặng một lúc lâu, để cho cảm xúc lắng xuống trước khi gõ lại một câu ngắn gọn.
“Chúc anh tìm được bình yên, ở nơi mới.”
Đó là tin nhắn cuối cùng giữa hai chúng tôi.
Hội đồng quản trị, sau khi xem xét nhiều phương án, quyết định bổ nhiệm tôi vào vị trí giám đốc điều hành tạm quyền trong thời gian sáu tháng, trong khi tìm kiếm một cấu trúc quản trị lâu dài phù hợp hơn cho công ty.
Tôi bắt tay ngay vào việc thực hiện những cải cách mà mình đã ấp ủ từ lâu, xây dựng lại hệ thống kiểm soát nội bộ, minh bạch hóa quy trình phê duyệt tài chính, và thiết lập một ủy ban kiểm toán độc lập thực sự có quyền lực giám sát, không chỉ mang tính hình thức như trước đây.
Bà Bích, trưởng nhóm kiểm toán độc lập từng giúp phanh phui vụ việc, được tôi mời làm cố vấn dài hạn cho ủy ban kiểm toán mới, một lời mời bà vui vẻ nhận lời.
Công ty dần ổn định trở lại. Giá cổ phiếu, vốn giảm mạnh trong giai đoạn khủng hoảng, bắt đầu phục hồi khi thị trường nhìn thấy sự minh bạch và quyết tâm cải tổ từ ban lãnh đạo mới.
Cha tôi, sau vài tháng điều trị và nghỉ ngơi, sức khỏe dần hồi phục. Tập đoàn Tống của ông cũng thoát khỏi áp lực từ phía ngân hàng sau khi mối liên hệ giữa ngân hàng đó và gia tộc họ Lâm bị phanh phui trong quá trình điều tra, khiến phía ngân hàng phải xem xét lại toàn bộ chính sách cho vay và quan hệ đối tác của mình.
Một buổi chiều, ngồi trong văn phòng làm việc mới, nhìn ra khung cảnh thành phố qua ô cửa kính lớn, tôi nhận ra mình đang đứng ở một vị trí mà bốn năm trước, khi bước vào cuộc hôn nhân sắp đặt này, tôi chưa từng dám mơ tới, không phải vì địa vị hay quyền lực, mà vì cảm giác thực sự làm chủ cuộc đời và quyết định của chính mình.
