Chương 7
Đúng mười bốn ngày sau khi phạm vi điều tra được mở rộng, hội đồng quản trị họp phiên cuối cùng để nghe báo cáo kết luận từ nhóm kiểm toán độc lập.
Bà Bích trình bày toàn bộ chuỗi bằng chứng, chi tiết, mạch lạc, không để lại bất kỳ khoảng trống nào cho sự nghi ngờ. Nhật ký giao dịch khôi phục cho thấy tài khoản quản trị cấp cao của Đường Thục Nghi trực tiếp thực hiện lệnh sao chép chữ ký số. Dòng tiền bảy mươi hai tỷ được truy vết đầy đủ đến tài khoản của Đường Vĩnh Khang. Lời khai của trưởng phòng IT được củng cố bằng văn bản, có luật sư chứng kiến.
“Về phần bà Tống Vân,” bà Bích kết luận, “không có bất kỳ bằng chứng nào cho thấy bà tham gia hoặc biết trước về các giao dịch bất thường này. Ngược lại, bà là người đầu tiên phát hiện và báo cáo lên ban kiểm soát.”
Ông Hoàng nhìn quanh phòng họp.
“Dựa trên kết luận này, tôi đề nghị hội đồng bỏ phiếu về ba vấn đề. Thứ nhất, khôi phục hoàn toàn chức vụ và quyền hạn cho bà Tống Vân. Thứ hai, chấm dứt vai trò cố vấn cấp cao của bà Đường Thục Nghi và chuyển toàn bộ hồ sơ sang cơ quan công an để xử lý theo pháp luật. Thứ ba, xem xét trách nhiệm quản lý của ông Lâm Khải Trạch trong việc để xảy ra sai phạm nghiêm trọng dưới quyền điều hành của mình.”
Từng vấn đề được đưa ra bỏ phiếu riêng biệt.
Vấn đề đầu tiên, khôi phục chức vụ cho tôi, được thông qua với chín trên chín phiếu thuận, không một phiếu phản đối, một sự đồng thuận tuyệt đối mà tôi không dám kỳ vọng khi bước vào phòng họp sáng hôm đó.
Vấn đề thứ hai, chấm dứt vai trò của Đường Thục Nghi, cũng được thông qua với chín phiếu thuận.
Đến vấn đề thứ ba, liên quan đến Khải Trạch, không khí phòng họp trở nên căng thẳng hơn. Một số thành viên cho rằng anh cũng là nạn nhân bị lợi dụng, số khác cho rằng với tư cách giám đốc điều hành, anh không thể vô can hoàn toàn trước những sai phạm nghiêm trọng xảy ra ngay dưới quyền quản lý của mình.
Khải Trạch, khi được mời phát biểu, đứng dậy, gương mặt tái nhợt nhưng giọng nói bất ngờ vững vàng hơn tôi từng thấy trong nhiều tuần qua.
“Tôi xin nhận trách nhiệm quản lý của mình,” anh nói, giọng chậm rãi, rõ ràng. “Tôi đã quá tin tưởng, và có phần thờ ơ, không giám sát chặt chẽ những gì diễn ra trong công ty của chính mình. Tôi không yêu cầu hội đồng khoan nhượng cho tôi. Nhưng tôi xin xác nhận trước hội đồng, tôi hoàn toàn không biết trước về kế hoạch của mẹ tôi, và tôi sẽ hợp tác đầy đủ với cơ quan điều tra để làm rõ toàn bộ sự việc, kể cả khi điều đó gây bất lợi cho người thân của tôi.”
Lời phát biểu đó, dù không xóa bỏ hoàn toàn trách nhiệm của anh, đã phần nào thay đổi không khí phòng họp. Cuộc bỏ phiếu về việc tạm đình chỉ chức vụ giám đốc điều hành của anh, chờ kết luận điều tra, được thông qua với bảy trên chín phiếu thuận, thay vì một cuộc sa thải ngay lập tức.
Ông Hoàng tuyên bố kết quả cuối buổi họp.
“Kể từ hôm nay, bà Tống Vân được khôi phục đầy đủ chức vụ giám đốc tài chính, đồng thời được hội đồng tín nhiệm bổ nhiệm tạm quyền điều hành công ty, cho đến khi có quyết định chính thức về vị trí giám đốc điều hành.”
Tôi đứng dậy, nhận lời chúc mừng từ các thành viên hội đồng, nhưng trong lòng không có cảm giác chiến thắng rực rỡ như tôi từng tưởng tượng. Chỉ có một sự nhẹ nhõm sâu sắc, và một nỗi buồn lặng lẽ khi nhìn thấy Khải Trạch lặng lẽ rời phòng họp, không còn dáng vẻ kiêu hãnh của người đàn ông từng bước vào phòng làm việc của tôi cùng bác sĩ tâm thần cách đây gần hai tháng.
Ba ngày sau phiên họp hội đồng quản trị, cơ quan cảnh sát điều tra chính thức khởi tố vụ án hình sự về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản và làm giả tài liệu, đồng thời ra lệnh bắt tạm giam đối với Đường Thục Nghi và Đường Vĩnh Khang.
Tôi biết tin qua một cuộc gọi từ luật sư Kim vào sáng sớm, khi đang chuẩn bị đến văn phòng cho ngày làm việc đầu tiên với tư cách tạm quyền điều hành công ty.
“Cảnh sát thực hiện lệnh bắt lúc sáu giờ sáng nay, tại biệt thự gia đình Lâm,” luật sư Kim thông báo. “Đường Vĩnh Khang bị bắt tại nhà riêng ở quận khác cùng thời điểm. Cả hai đều bị tạm giam để phục vụ điều tra.”
Tôi ngồi lặng trong xe một lúc, cố gắng xử lý tin tức này. Sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi nghĩ mình sẽ cảm thấy nhẹ nhõm, thậm chí hả hê. Nhưng cảm giác thực sự lại phức tạp hơn nhiều, một hỗn hợp giữa sự giải thoát và một nỗi trống rỗng khó gọi tên.
Tin tức lan truyền nhanh chóng trên các phương tiện truyền thông, lần này với một góc nhìn hoàn toàn khác so với những bài báo bôi nhọ tôi trước đây. Các bài viết mới tập trung vào vụ án lừa đảo chiếm đoạt tài sản quy mô lớn tại một tập đoàn lớn, với những chi tiết được cung cấp chính thức từ phía cơ quan điều tra và công ty.
Phóng viên Kiều Trang, người từng gửi tin nhắn hỏi tôi về tin đồn sức khỏe tâm thần, giờ lại liên hệ với tôi, lần này với giọng điệu hoàn toàn khác.
“Chị Vân, tôi muốn xin lỗi vì bài viết trước đây. Tôi bị dẫn dắt bởi nguồn tin không xác thực. Bây giờ tôi muốn viết một bài phỏng vấn công bằng, để làm rõ toàn bộ câu chuyện từ góc nhìn của chị, nếu chị đồng ý.”
Tôi cân nhắc một lúc, rồi đồng ý, với điều kiện bài viết phải qua sự rà soát của luật sư Kim trước khi đăng, để đảm bảo không ảnh hưởng đến quá trình tố tụng đang diễn ra.
Tại văn phòng, không khí có phần xáo trộn nhưng dần ổn định trở lại khi tôi triệu tập cuộc họp toàn thể ban lãnh đạo, thông báo rõ ràng về tình hình, trấn an đội ngũ nhân viên, và công bố kế hoạch tái cấu trúc quản trị để tránh những rủi ro tương tự trong tương lai.
“Chúng ta sẽ thiết lập một hệ thống kiểm soát nội bộ chặt chẽ hơn,” tôi nói trước toàn thể ban lãnh đạo, “với sự tham gia độc lập của ủy ban kiểm toán, và một quy trình phê duyệt minh bạch cho mọi giao dịch lớn. Những gì đã xảy ra sẽ không lặp lại.”
Sau cuộc họp, Hạnh đến gặp tôi, mắt đỏ hoe.
“Chị, em mừng cho chị quá,” cô nói, giọng nghẹn ngào. “Suốt hai tháng qua nhìn chị chiến đấu một mình, em chỉ ước mình có thể làm được nhiều hơn để giúp chị.”
Tôi nắm tay Hạnh, mỉm cười. “Em đã giúp chị rất nhiều rồi, chỉ bằng việc luôn ở bên cạnh và tin tưởng chị. Điều đó quan trọng hơn em nghĩ.”
Chiều tối hôm đó, tôi nhận được tin nhắn từ Khải Trạch, chỉ vài từ ngắn ngủi: “Anh đã đến gặp mẹ trong trại tạm giam. Bà không hối hận. Anh nghĩ anh cần thời gian để sắp xếp lại mọi thứ trong đầu mình.”
Tôi không trả lời ngay. Tôi hiểu, dù cuộc chiến pháp lý của tôi đã gần đến hồi kết, cuộc chiến nội tâm của Khải Trạch có lẽ mới chỉ bắt đầu.
Hai tuần sau lệnh bắt, tôi nhận được cuộc gọi bất ngờ từ luật sư Kim vào một buổi chiều thứ Sáu.
“Linh đã ra đầu thú,” bà nói. “Cô ấy đến trực tiếp cơ quan công an, xin được hợp tác điều tra và cung cấp toàn bộ bằng chứng cô ấy đang giữ.”
Theo lời luật sư Kim thuật lại từ nguồn tin của cơ quan điều tra, sau khi bỏ trốn, Linh đã cố gắng liên lạc với Đường Thục Nghi để đòi thêm một khoản tiền lớn, đe dọa sẽ tiết lộ toàn bộ sự thật nếu không được đáp ứng. Nhưng thay vì nhận được tiền, cô nhận được lời đe dọa ngược lại, khiến cô hoảng sợ thực sự và quyết định ra đầu thú, hy vọng được xem xét giảm nhẹ trách nhiệm hình sự nhờ thái độ hợp tác.
Linh giao nộp cho cơ quan điều tra toàn bộ tin nhắn trao đổi với trợ lý riêng của Đường Thục Nghi, các bản ghi âm khác chưa từng công bố, và một bản khai chi tiết về toàn bộ quá trình cô được tiếp cận, được trả tiền, và được chỉ đạo thực hiện các hành vi tung tin đồn thất thiệt, tạo dựng hồ sơ giả mạo.
“Lời khai của Linh khớp hoàn toàn với chuỗi bằng chứng chúng ta đã có,” luật sư Kim nói. “Cô ấy xác nhận rõ ràng chính Đường Thục Nghi là người lên kế hoạch toàn bộ, từ việc đưa cô ấy tiếp cận Khải Trạch tám tháng trước, đến việc dàn dựng vụ giám định tâm thần, tung tin đồn báo chí, và mở tài khoản giả mạo danh tính chị.”
Tôi ngồi lặng, cảm giác một chương cuối cùng của câu chuyện sắp khép lại.
“Cô ấy có nói gì về động cơ của mình không?” tôi hỏi, dù trong lòng phần nào đã đoán được câu trả lời.
“Cô ấy nói ban đầu chỉ nghĩ đây là một công việc được trả tiền, không lường trước hậu quả nghiêm trọng đến mức này,” luật sư Kim thuật lại. “Về sau, khi thực sự có tình cảm với anh Khải Trạch, cô ấy đã cố gắng thoái lui, nhưng bị đe dọa phải tiếp tục, nếu không gia đình cô ấy ở quê sẽ gặp rắc rối.”
Tôi thở dài. Dù không thể hoàn toàn cảm thông với những gì Linh đã làm, tôi cũng nhận ra cô, giống như Khải Trạch, cũng là một quân cờ khác trong bàn cờ của Đường Thục Nghi, dù ở một vị trí khác, với những lựa chọn khác.
“Với lời khai này,” luật sư Kim nói tiếp, “vụ án gần như đã hoàn chỉnh. Viện kiểm sát dự kiến sẽ hoàn tất cáo trạng trong vòng một tháng tới, và phiên tòa xét xử có thể diễn ra sau đó không lâu.”
Tối hôm đó, tôi gọi cho Thanh Phong, kể lại toàn bộ diễn biến.
“Đây là điều tốt,” anh nói. “Với lời khai trực tiếp từ Linh, kết hợp với toàn bộ bằng chứng kỹ thuật số chúng ta đã thu thập, phiên tòa sẽ có một nền tảng vững chắc để đưa ra một bản án công bằng.”
“Tôi không biết nên cảm thấy thế nào,” tôi thú nhận. “Một phần trong tôi muốn thấy công lý được thực thi trọn vẹn. Nhưng một phần khác lại cảm thấy mệt mỏi, chỉ muốn mọi chuyện kết thúc càng sớm càng tốt, để tôi có thể bắt đầu lại cuộc sống của mình.”
“Cả hai cảm giác đó đều hợp lý,” anh nói, giọng nhẹ nhàng. “Em đã chiến đấu rất lâu rồi, Vân. Sắp đến lúc em có thể nghỉ ngơi thật sự.”
Tôi nhìn ra cửa sổ căn hộ, ánh đèn thành phố lấp lánh như mọi đêm, nhưng lần đầu tiên sau nhiều tuần, tôi cảm nhận được một tia hy vọng thật sự rằng, cuộc chiến này cuối cùng cũng sắp đi đến hồi kết.
