Chương 6
Dựa trên đoạn ghi âm, dù chưa đủ giá trị pháp lý độc lập, luật sư Kim vẫn quyết định nộp đơn lên tòa án, yêu cầu áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời, phong tỏa các tài khoản đứng tên Đường Thục Nghi và những người có liên quan trực tiếp đến Kim Long Invest, nhằm ngăn chặn khả năng tẩu tán tài sản trong lúc điều tra còn tiếp diễn.
“Chúng ta có đủ tài liệu về dòng tiền bảy mươi hai tỷ, kết luận giám định chữ ký giả mạo, và lời khai của trưởng phòng IT,” luật sư Kim giải thích. “Kết hợp lại, đủ căn cứ để tòa xem xét biện pháp khẩn cấp, dù đoạn ghi âm chỉ đóng vai trò bổ trợ.”
Tòa án chấp thuận yêu cầu trong vòng ba ngày, ra quyết định phong tỏa tạm thời các tài khoản liên quan. Tin tức lan nhanh trong giới kinh doanh, dù công ty cố gắng kiểm soát thông tin nội bộ.
Chiều hôm quyết định phong tỏa có hiệu lực, Khải Trạch nhắn tin cho tôi, chỉ một câu ngắn: “Anh muốn gặp em, một lần, không phải chuyện công ty.”
Tôi cân nhắc rất lâu trước khi đồng ý. Chúng tôi gặp nhau tại một quán cà phê yên tĩnh, không phải nơi nào trong hai người từng đến cùng nhau trước đây, như một sự lựa chọn ngầm để tránh khơi gợi kỷ niệm cũ.
Anh trông tiều tụy hơn tôi từng thấy, quầng mắt thâm, cà vạt lỏng lẻo, khác hẳn hình ảnh chỉn chu anh luôn giữ trước công chúng.
“Em thật sự tin mẹ anh đứng sau tất cả chuyện này?” anh hỏi, giọng gần như van nài.
“Không phải tôi tin,” tôi đáp, bình tĩnh. “Bằng chứng cho thấy vậy. Chữ ký giả mạo được tạo ra trên máy tính của trưởng phòng IT, người đã khai rõ ràng làm theo chỉ đạo của bà. Công ty vỏ bọc nhận bảy mươi hai tỷ đứng tên em trai bà. Đoạn ghi âm, dù chưa được xác minh đầy đủ, cũng khớp với chính giọng nói của bà.”
“Mẹ anh có thể sai lầm, nhưng bà không phải kẻ xấu xa như em nghĩ,” anh nói, giọng có phần yếu ớt, như đang cố thuyết phục chính mình hơn là thuyết phục tôi. “Bà chỉ luôn muốn bảo vệ gia đình, bảo vệ anh.”
“Bảo vệ bằng cách nào, Khải Trạch?” tôi hỏi thẳng. “Bằng cách đưa bác sĩ tâm thần ép tôi ký giấy ủy quyền tài sản? Bằng cách dựng chuyện tôi bị điên trên báo chí? Bằng cách mở một tài khoản giả mạo danh tính tôi để đẩy tôi vào vòng lao lý? Đó là cách một người mẹ bảo vệ gia đình sao?”
Anh im lặng, không trả lời được.
“Tôi không yêu cầu anh phải quay lưng với mẹ mình ngay lập tức,” tôi nói, giọng dịu lại đôi chút. “Nhưng tôi cần anh hiểu, tôi không tấn công gia đình anh vì thù hằn cá nhân. Tôi chỉ đang bảo vệ chính mình, trước những gì đã và đang xảy ra với tôi.”
“Nếu mẹ anh thật sự làm những chuyện đó,” anh nói, giọng run run, “anh không biết mình còn có thể tin ai nữa.”
Tôi nhìn anh, lần đầu tiên trong suốt cuộc chiến này cảm thấy một chút thương hại thật sự dành cho người đàn ông từng là chồng mình, người giờ đây đang đứng giữa ngã ba của sự thật và tình thân, không biết phải bước về hướng nào.
“Anh nên tự tìm câu trả lời,” tôi nói, đứng dậy. “Không phải từ tôi, cũng không phải từ mẹ anh. Từ chính những bằng chứng đang nằm trước mắt anh.”
Tôi rời quán cà phê, để lại anh ngồi một mình với tách trà nguội lạnh, và một câu hỏi anh sẽ phải tự trả lời trong những ngày tới, câu hỏi mà tôi biết sẽ định hình toàn bộ phần còn lại của cuộc chiến này.
Ba ngày sau cuộc gặp với Khải Trạch, Thanh Phong gọi cho tôi lúc nửa đêm, giọng anh có vẻ gấp gáp khác thường.
“Anh tìm được thứ quan trọng. Em có thể qua văn phòng anh ngay bây giờ không?”
Tôi đến văn phòng nhỏ của anh, nơi các thùng tài liệu và màn hình máy tính chiếm gần hết không gian. Anh chỉ vào một bảng dữ liệu phức tạp trên màn hình.
“Nhóm kiểm toán của bà Bích, khi rà soát sâu hơn theo yêu cầu mở rộng điều tra của hội đồng quản trị, đã khôi phục được nhật ký giao dịch đã bị xóa trên máy chủ dự phòng của công ty, thứ mà kẻ chủ mưu tưởng đã xóa vĩnh viễn,” anh nói. “Nhật ký này ghi lại toàn bộ các lệnh phê duyệt nội bộ trong hệ thống quản trị, bao gồm cả những lệnh được thực hiện bằng tài khoản quản trị cấp cao nhất.”
Anh phóng to một dòng dữ liệu.
“Đây, ngày mùng ba tháng Ba, hai giờ không tám phút sáng, chính xác thời điểm chữ ký giả mạo của em được tạo ra. Nhật ký cho thấy có một lệnh đăng nhập vào tài khoản quản trị cấp cao nhất, không phải tài khoản của trưởng phòng IT, mà là tài khoản cố vấn cấp cao, được đăng ký dưới tên Đường Thục Nghi.”
Tôi nhìn dòng dữ liệu, cảm giác các mảnh ghép cuối cùng khớp lại hoàn toàn.
“Bà ấy tự tay ra lệnh,” tôi nói, giọng khẽ.
“Không chỉ vậy,” Thanh Phong nói tiếp, mở thêm một tệp khác. “Anh cũng tìm thấy một luồng email nội bộ giữa tài khoản của bà và một tài khoản email cá nhân, được gửi cách đây tám tháng, trước khi vụ bảy mươi hai tỷ này bắt đầu. Nội dung bàn về việc sắp xếp cho Linh tiếp cận Khải Trạch.”
Anh đọc to một đoạn trích đã được lược dịch cẩn thận để tránh trùng lặp nguyên văn quá nhiều, chỉ giữ lại ý chính cần thiết cho việc xác minh.
“Bà ấy chỉ đạo rõ ràng việc đưa Linh vào gần Khải Trạch, với mục đích khiến hôn nhân của anh và em rạn nứt, để dễ dàng kiểm soát toàn bộ tài sản của em một khi cuộc hôn nhân đổ vỡ theo hướng có lợi cho bà, thay vì để em giữ quyền kiểm soát khối tài sản riêng theo hợp đồng hôn nhân ban đầu.”
Tôi ngồi lặng người, cảm giác vừa bàng hoàng vừa như được giải thoát khỏi một câu hỏi đã ám ảnh tôi suốt sáu tháng qua.
“Vậy chuyện Linh không chỉ là ngoại tình bình thường,” tôi nói chậm rãi. “Đó là một phần trong kế hoạch, ngay từ đầu.”
“Có vẻ như vậy,” Thanh Phong nói, giọng nhẹ nhàng hơn, như thể cố an ủi tôi phần nào trước sự thật đau lòng này. “Anh xin lỗi vì em phải biết điều này theo cách như vậy.”
Tôi hít một hơi dài, cố gắng tách cảm xúc cá nhân ra khỏi lý trí, một kỹ năng tôi đã luyện suốt cuộc chiến vừa qua.
“Không sao,” tôi nói. “Ít nhất giờ tôi hiểu rõ toàn bộ bức tranh. Đây có đủ để trình lên hội đồng quản trị và cơ quan điều tra không?”
“Đủ,” anh gật đầu chắc chắn. “Kết hợp với nhật ký giao dịch đã khôi phục, đoạn ghi âm của Linh, và lời khai của trưởng phòng IT, chúng ta có một chuỗi bằng chứng khép kín, chứng minh Đường Thục Nghi là người chủ mưu trực tiếp, không phải là người bị lôi kéo hay không hay biết.”
Tôi nhìn lên đồng hồ, đã gần ba giờ sáng.
“Vậy bước tiếp theo là gì?”
“Sáng mai, chúng ta gửi toàn bộ hồ sơ cho hội đồng quản trị và cơ quan công an cùng lúc,” anh nói. “Đã đến lúc kết thúc cuộc điều tra kéo dài này.”
Tôi gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng, thành phố chìm trong màn đêm yên tĩnh, chỉ còn vài ánh đèn lẻ loi từ những tòa nhà văn phòng vẫn còn người thức khuya như chúng tôi, mỗi người theo đuổi cuộc chiến riêng của mình.
Trước khi hồ sơ được gửi chính thức, Khải Trạch, không rõ qua nguồn tin nào, đã biết được nội dung email chỉ đạo đưa Linh tiếp cận anh. Anh đối chất trực tiếp với mẹ mình ngay tại biệt thự gia đình, và vô tình để tôi chứng kiến một phần cuộc đối thoại đó khi tôi đến gặp luật sư của gia đình Lâm để trao đổi về thủ tục hòa giải ly hôn.
Tôi đứng ở hành lang ngoài phòng khách, định gõ cửa thì nghe thấy giọng Khải Trạch vang lên, gay gắt hơn tôi từng nghe.
“Mẹ cố tình sắp xếp cho Linh đến gần con? Để phá hôn nhân của con?”
Giọng Đường Thục Nghi vang lên, không hề nao núng, lạnh lùng đến đáng sợ.
“Đúng. Mẹ làm vậy.”
Sự thẳng thắn đến trần trụi của bà khiến tôi, đứng ngoài hành lang, cũng phải sững lại.
“Tại sao?” Khải Trạch hỏi, giọng nghẹn lại. “Con yêu Vân, mẹ biết mà.”
“Con yêu cô ta, nhưng cô ta không bao giờ thực sự thuộc về nhà họ Lâm,” bà nói. “Cô ta thông minh, sắc sảo, giữ toàn bộ tài sản riêng ngoài tầm kiểm soát của gia đình mình theo một hợp đồng hôn nhân mà cha cô ta đã cài cắm rất khéo léo. Nếu hôn nhân này kéo dài, một ngày nào đó cô ta sẽ nắm quyền kiểm soát công ty này nhiều hơn cả con, vì cô ta hiểu con số hơn con, và hội đồng quản trị tin cô ta hơn tin con.”
“Vậy mẹ phá hôn nhân của con, chỉ vì sợ vợ con giỏi hơn con?” Khải Trạch hỏi, giọng run lên vì phẫn nộ.
“Mẹ làm vậy vì gia đình này,” bà đáp, không hề lay chuyển. “Vì con. Nếu hôn nhân đổ vỡ theo cách có lợi cho nhà mình, tài sản chung sẽ được chia lại theo hướng khác, và mẹ có thể đảm bảo tương lai của con không phụ thuộc vào một người phụ nữ có thể rời bỏ con bất cứ lúc nào.”
“Con không cần mẹ đảm bảo tương lai của con theo cách này,” Khải Trạch gần như hét lên. “Mẹ đã biến con thành một kẻ ngoại tình trong mắt tất cả mọi người, biến con thành công cụ trong kế hoạch của mẹ, mà con không hề hay biết!”
“Con luôn là công cụ của gia đình này, từ khi con sinh ra,” bà nói, giọng đột nhiên trở nên sắc lạnh đến mức khiến tôi rùng mình dù chỉ đứng ngoài nghe lỏm. “Cũng như mẹ từng là công cụ của gia đình mẹ. Đó là cách những gia tộc như chúng ta tồn tại, Khải Trạch. Con nghĩ tình yêu có thể bảo vệ con khỏi sự sụp đổ của cả một đế chế kinh doanh sao?”
“Nếu công an phát hiện ra chuyện này,” Khải Trạch nói, giọng đã dịu lại phần nào, nhưng vẫn còn run rẩy, “mẹ sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự. Mẹ hiểu điều đó chứ?”
“Nếu mẹ phải chịu trách nhiệm,” bà nói, giọng bình thản đến lạnh người, “con cũng không thể đứng ngoài cuộc hoàn toàn, Khải Trạch à. Con là giám đốc điều hành, con ký duyệt ngân sách hàng năm, con không thể nói con hoàn toàn không biết gì về dòng tiền luân chuyển trong công ty của chính mình. Nếu mẹ ngã, con cũng sẽ bị kéo theo, ít nhiều.”
Câu nói đó khiến Khải Trạch im bặt.
Tôi đứng ngoài hành lang, cảm giác lạnh toát sống lưng trước sự tính toán lạnh lùng của người phụ nữ từng gọi tôi là con, từng đặt bó hoa hồng đỏ lên bàn tôi với nụ cười dịu dàng giả tạo.
Tôi lặng lẽ rời khỏi hành lang trước khi bị phát hiện, gọi ngay cho luật sư Kim khi ra đến bãi xe, kể lại toàn bộ những gì mình vừa nghe được, dù không thể dùng làm bằng chứng chính thức vì tôi nghe lén không có sự đồng ý ghi âm hợp pháp.
“Chị không cần đoạn hội thoại đó làm bằng chứng,” luật sư Kim nói qua điện thoại. “Chúng ta đã có đủ hồ sơ khép kín rồi. Nhưng điều chị vừa kể cho tôi biết một điều quan trọng, Khải Trạch giờ đang đứng trước một lựa chọn sinh tử, giữa việc bảo vệ mẹ mình và việc tự cứu lấy chính mình. Và theo kinh nghiệm của tôi, khi một người phải chọn giữa việc bị dìm chết cùng người khác hay tự bơi lên một mình, phần lớn sẽ chọn tự cứu mình.”
