Khuyen mai
Khuyến mãi

Chương 5

  1. Home
  2. Chữ Ký Cuối Cùng
  3. Chương 5
Prev
Next

Linh cảm mơ hồ của tôi thành hiện thực chỉ hai ngày sau đó.

Tôi đang họp với ủy ban đặc biệt của hội đồng quản trị thì điện thoại rung liên tục. Cuộc gọi từ quản gia nhà cha tôi.

“Cô Vân, ông chủ ngất xỉu trong phòng làm việc, chúng tôi đang đưa ông đến bệnh viện Việt Pháp.”

Tôi xin phép rời cuộc họp ngay lập tức, lái xe đến bệnh viện với tốc độ nhanh hơn mức tôi thường cho phép bản thân.

Bác sĩ nói cha tôi bị một cơn nhồi máu cơ tim nhẹ, do căng thẳng kéo dài kết hợp với huyết áp không ổn định từ trước. May mắn được đưa đến bệnh viện kịp thời, tình trạng không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cần theo dõi ít nhất một tuần.

Tôi ngồi bên giường bệnh, nắm tay cha, cảm nhận sự yếu ớt trong bàn tay từng rất vững chãi của ông.

“Con xin lỗi,” tôi nói, giọng nghẹn lại. “Nếu con không dây vào chuyện này, cha đã không phải chịu áp lực như vậy.”

Cha tôi mở mắt, nhìn tôi, giọng yếu nhưng rõ ràng.

“Đừng nói vậy. Cha tự hào vì con dám đứng lên chống lại bất công, ngay cả khi điều đó không dễ dàng.” Ông dừng lại thở một hơi. “Ngày xưa cha ký hợp đồng hôn nhân đó, cha cũng có phần sai. Cha đã đặt lợi ích kinh doanh lên trên hạnh phúc của con. Giờ nhìn con tự mình đứng dậy, cha thấy nhẹ lòng hơn là thấy con cam chịu.”

Tôi cúi đầu, nước mắt rơi xuống bàn tay cha, lần đầu tiên trong suốt cuộc chiến kéo dài mấy tuần qua tôi cho phép mình khóc.

Thanh Phong đến bệnh viện lúc chín giờ tối, mang theo một túi đồ ăn nhẹ, đặt lặng lẽ lên bàn cạnh giường bệnh mà không làm phiền.

“Anh không cần phải đến,” tôi nói khi ra ngoài hành lang gặp anh, giọng vẫn còn hơi khàn vì khóc.

“Anh biết,” anh đáp. “Nhưng anh muốn đến.”

Chúng tôi ngồi trên băng ghế dài ngoài hành lang bệnh viện, ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu xuống, im lặng một lúc lâu.

“Cha em sẽ ổn thôi,” anh nói. “Bác sĩ nói tình trạng không nguy hiểm.”

“Tôi biết,” tôi nói. “Nhưng tôi vẫn thấy sợ. Sợ rằng cuộc chiến này sẽ còn kéo thêm bao nhiêu người vào vòng xoáy, và ai sẽ là người tiếp theo phải trả giá.”

Anh không trả lời ngay, chỉ nhìn xuống hai bàn tay mình, rồi nói, giọng chậm rãi, như thể cân nhắc từng từ.

“Ba năm trước, khi anh chọn rời xa em, anh cũng nghĩ mình đang bảo vệ em khỏi việc trở thành người tiếp theo phải trả giá. Nhưng giờ nhìn lại, anh nhận ra cách đó chỉ khiến em đơn độc hơn trong chính cuộc chiến của mình, dù cuộc chiến đó khi đó chưa xảy ra.”

Tôi quay sang nhìn anh.

“Anh đang nói gì vậy?”

“Anh đang nói,” anh nhìn thẳng vào mắt tôi, “rằng lần này anh sẽ không rời đi nữa, dù có chuyện gì xảy ra. Không phải vì anh nghĩ mình có thể giải quyết mọi thứ thay em, mà vì anh tin em xứng đáng có một người đứng cạnh, thay vì đứng một mình.”

Tôi im lặng, cảm xúc dồn nén suốt nhiều tuần qua chực trào lên. Tôi không biết phải trả lời thế nào, giữa một bên là cha đang nằm viện, một bên là cuộc chiến pháp lý chưa ngã ngũ, và giờ thêm một người đàn ông đang cố gắng bước lại gần trái tim mình vốn đã đóng kín từ lâu.

“Tôi cần thời gian,” tôi nói cuối cùng, thành thật. “Không phải vì tôi không tin anh. Mà vì tôi cần giải quyết xong chuyện này trước, rồi mới có thể nghĩ đến bất cứ điều gì khác.”

Anh gật đầu, không ép buộc. “Anh hiểu. Anh sẽ chờ.”

Chúng tôi ngồi cạnh nhau thêm một lúc lâu trong hành lang bệnh viện yên tĩnh, không nói thêm lời nào, nhưng sự im lặng đó, lần đầu tiên sau nhiều tuần, mang lại cho tôi một cảm giác bình yên hiếm hoi.

 

Đêm đó, khi cha tôi đã ngủ yên và y tá xác nhận tình trạng ổn định, Thanh Phong đề nghị đưa tôi về, nói rằng tôi cần nghỉ ngơi để còn đủ sức cho những ngày tiếp theo.

Trên xe, tôi hỏi anh câu hỏi mà tôi đã kìm nén suốt ba năm.

“Kể tôi nghe đi, chuyện gì thực sự xảy ra ba năm trước.”

Anh giữ tay lái chắc chắn, mắt nhìn thẳng đường, nhưng giọng anh chùng xuống khi bắt đầu kể.

“Lúc đó anh vừa nhận một dự án kiểm toán cho một công ty nhỏ, khách hàng của công ty đó có giao dịch với một quỹ đầu tư liên quan đến gia tộc họ Lâm. Anh phát hiện một vài dấu hiệu bất thường trong sổ sách, chưa nghiêm trọng như bây giờ, nhưng đủ để anh đặt câu hỏi.”

“Anh báo cáo lên cấp trên, và hai ngày sau, một người tự xưng là đại diện pháp lý của họ Lâm đến gặp anh riêng, không đe dọa trực tiếp, nhưng nói rất rõ ràng rằng gia đình anh, đặc biệt là em gái anh đang học năm cuối đại học, sẽ gặp khó khăn nếu anh tiếp tục đào sâu vào chuyện này.”

Tôi im lặng, cảm giác lạnh sống lưng khi nghe từng chi tiết.

“Lúc đó anh mới hai mươi lăm tuổi, chưa có địa vị, chưa có nguồn lực để bảo vệ gia đình mình trước một thế lực lớn như vậy,” anh nói tiếp. “Và anh biết, ba tháng sau đó, em sẽ cưới vào chính gia tộc này. Anh sợ, nếu anh còn giữ liên lạc với em, và họ phát hiện anh là người từng đào bới vào chuyện của họ, em sẽ trở thành mục tiêu liên đới.”

“Nên anh chọn cách biến mất,” tôi nói, giọng không giấu được sự cay đắng dù đã cố kìm nén.

“Anh chọn cách sai lầm nhất có thể,” anh thừa nhận. “Anh đáng lẽ nên nói thật với em, để em tự quyết định mình muốn làm gì với thông tin đó, thay vì tự ý quyết định thay em rằng em sẽ an toàn hơn nếu không có anh. Đó là điều anh hối hận nhất trong ba năm qua.”

Tôi nhìn ra cửa sổ xe, ánh đèn đường lướt qua liên tục, mỗi luồng sáng như một mảnh ký ức cũ lóe lên rồi tắt.

“Vậy sao bây giờ anh lại quay lại?” tôi hỏi. “Nếu nguy hiểm vẫn còn đó, tại sao lần này anh không chọn im lặng như trước?”

“Vì lần này khác,” anh nói, giọng chắc chắn hơn. “Ba năm trước, em chưa biết gì, và anh là người duy nhất biết nguy hiểm đang rình rập, nên anh nghĩ mình có quyền quyết định thay em. Nhưng bây giờ, chính em là người đã phát hiện ra sự thật trước, em đã tự mình đứng lên, đã chọn con đường đối đầu thay vì im lặng. Anh không thể đứng ngoài nhìn em chiến đấu một mình lần thứ hai, đó là điều anh không thể tha thứ cho chính mình nếu để nó xảy ra.”

Xe dừng trước căn hộ của tôi. Anh tắt máy, nhưng không mở cửa ngay, quay sang nhìn tôi.

“Anh không mong em tha thứ ngay bây giờ,” anh nói. “Anh chỉ mong em cho anh cơ hội để chứng minh, bằng hành động, rằng anh sẽ không lặp lại sai lầm cũ.”

Tôi nhìn anh một lúc lâu, cảm xúc trong lòng rối bời giữa nỗi đau cũ chưa lành hẳn và sự ấm áp lạ lùng khi biết rằng, suốt ba năm qua, dù cách xa, anh chưa từng thực sự rời bỏ tôi hoàn toàn.

“Tôi chưa thể nói tôi đã tha thứ,” tôi nói thành thật. “Nhưng tôi cảm ơn anh, vì đã nói thật hôm nay.”

Anh gật đầu, mỉm cười nhẹ, một nụ cười buồn nhưng chân thành.

“Vậy là đủ cho hôm nay rồi,” anh nói. “Vào nghỉ đi, ngày mai còn nhiều việc phải làm.”

Tôi bước ra khỏi xe, đứng nhìn theo cho đến khi đèn xe anh khuất sau góc phố, rồi mới quay vào nhà, lòng nhẹ hơn một chút so với buổi sáng hôm đó, dù cuộc chiến phía trước vẫn còn dài.

 

Một tuần sau ngày cha tôi nhập viện, tôi nhận được một email nặc danh gửi đến hộp thư cá nhân, không phải hộp thư công ty. Nội dung chỉ có một file ghi âm đính kèm, không có lời nhắn nào khác.

Tôi mở file trong văn phòng luật sư Kim, cả hai cùng nghe.

Giọng nói đầu tiên, tôi nhận ra ngay là của Linh, cô nhân viên phòng marketing.

“Bà hứa với con là sẽ lo cho con nếu con làm việc này. Giờ mọi chuyện vỡ lở hết rồi, con sợ lắm.”

Giọng thứ hai, lạnh lùng, chính là mẹ chồng tôi.

“Con làm đúng những gì ta bảo, không ai có thể chứng minh được gì. Ảnh chụp hồ sơ bệnh án, con tự tay tải lên, không ai biết con làm theo lệnh ai, miễn là con giữ mồm giữ miệng.”

“Nhưng con đã đưa tin cho phóng viên, đã tải ảnh lên từ điện thoại của con, nếu họ lần ra…”

“Ta đã nói, chuyện đó ta lo. Con chỉ cần tiếp tục làm những gì ta bảo với thằng Khải Trạch, giữ cho nó rối trí, đừng để nó có thời gian tỉnh táo suy nghĩ về vợ nó.”

Đoạn ghi âm kết thúc đột ngột, như thể bị cắt giữa chừng.

Luật sư Kim tắt file, nhìn tôi.

“Đây là bằng chứng cực kỳ quan trọng, nếu xác minh được tính xác thực. Nhưng ai gửi cho chị file này?”

Tôi kiểm tra địa chỉ email gửi, một địa chỉ tạo mới, không có thông tin định danh. Tôi chuyển ngay cho Thanh Phong để phân tích.

Nửa ngày sau, anh gọi lại, giọng có phần dè dặt.

“Anh đã lần theo, địa chỉ IP gửi email này trùng khớp với một quán cà phê internet gần khu vực nhà trọ của Linh. Nhiều khả năng chính cô ấy là người gửi.”

“Tại sao cô ấy lại tự gửi bằng chứng chống lại chính mình?” tôi hỏi, không hiểu.

“Có thể cô ấy đang sợ hãi, muốn tự bảo vệ mình bằng cách để lại bằng chứng cho thấy cô ấy chỉ là công cụ, không phải chủ mưu, phòng trường hợp bị đổ hết tội,” Thanh Phong phân tích. “Hoặc cô ấy đang cố gắng dùng bằng chứng này để mặc cả, đòi thêm tiền từ mẹ chồng em, và vô tình để lộ, hoặc cố tình để lộ cho em biết cô ấy đang giữ con bài này.”

Ngay tối hôm đó, tôi cố gắng liên lạc với Linh qua số điện thoại cũ tôi biết được từ hồ sơ nhân sự, nhưng máy đã tắt. Sáng hôm sau, phòng nhân sự báo cáo Linh đã nộp đơn xin nghỉ việc đột ngột, không đến công ty lấy đồ đạc, biến mất khỏi nơi ở trọ.

“Cô ấy sợ và bỏ trốn,” Thanh Phong nhận định khi tôi báo lại tình hình. “Có thể cô ấy đã cố mặc cả với mẹ chồng em để đòi thêm tiền im lặng, và bị đe dọa ngược lại, nên phải chạy trốn để bảo toàn tính mạng, hoặc ít nhất là để tránh bị biến thành người chịu tội thay.”

“Vậy giờ đoạn ghi âm đó có dùng được không, nếu không tìm ra người cung cấp để xác minh nguồn gốc?”

“Về mặt pháp lý, một đoạn ghi âm nặc danh khó được tòa án chấp nhận làm chứng cứ độc lập nếu không xác định được người ghi âm và bối cảnh ghi âm,” Thanh Phong nói, giọng có phần tiếc nuối. “Nhưng nó cho chúng ta một đầu mối quan trọng, một hướng điều tra mới. Nếu tìm được Linh, và cô ấy sẵn sàng làm chứng chính thức, câu chuyện sẽ hoàn toàn khác.”

Tôi ngồi lặng trong văn phòng, nhìn ra cửa sổ, thành phố về đêm lấp lánh ánh đèn.

“Vậy giờ mình chỉ có thể chờ,” tôi nói, nửa như hỏi, nửa như tự trả lời.

“Chờ, và tiếp tục củng cố những bằng chứng khác chúng ta đang có,” anh nói. “Đường Thục Nghi đã lộ ra một vết nứt. Sớm muộn gì, vết nứt đó cũng sẽ lan rộng thành một khe hở đủ lớn để chúng ta nhìn thấy toàn bộ sự thật.”

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
gemini generated image cppqalcppqalcppq
Tờ Giấy Tôi Giữ Trong Im Lặng Ba Năm
July 29, 2026
img 3751
Ký Đơn Ly Hôn Rồi, Đừng Quay Lại Tìm Em Nữa
July 28, 2026
img 3752
Hôn Nhân Giao Dịch
July 28, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Khuyến mãi