Chương 3
Cha tôi gọi điện lúc bảy giờ sáng thứ Sáu, giọng nghe nặng nề hơn thường lệ.
“Con qua nhà cha ăn sáng được không?”
Tôi đến biệt thự của cha ở ngoại ô lúc tám giờ, thấy xe của Khải Trạch đã đậu sẵn trong sân. Cảm giác quen thuộc trào lên, cảm giác của bốn năm trước, khi mọi quyết định trong đời tôi đều được người khác sắp đặt trước rồi mới thông báo.
Trong phòng khách, Khải Trạch ngồi đối diện cha tôi, tách trà chưa động tới nguội dần trên bàn.
“Vân,” cha tôi nói khi tôi bước vào, “Khải Trạch có nói với cha về chuyện ly hôn.”
“Con đã nộp đơn rồi, cha.”
Cha tôi thở dài, xoa hai bàn tay vào nhau, cử chỉ ông vẫn làm mỗi khi phải cân nhắc điều khó xử.
“Tập đoàn Tống đang có khoản vay tái cấu trúc với Ngân hàng Phương Đông,” ông nói chậm rãi. “Sáng qua, phía ngân hàng gọi điện, nói họ đang xem xét lại các điều khoản, vì có một cổ đông lớn của ngân hàng bày tỏ lo ngại về tính ổn định tài chính của họ Tống, sau khi có tin đồn về mâu thuẫn gia đình với họ Lâm.”
Tôi hiểu ngay lập tức. Ngân hàng Phương Đông có một ghế trong hội đồng quản trị do một người thân tín của mẹ chồng tôi nắm giữ. Đây là đòn gián tiếp, đánh vào công ty của cha tôi để gây áp lực lên tôi.
“Cha,” tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh, “con biết đây là một đòn dằn mặt. Nhưng nếu con rút đơn ly hôn lúc này, chuyện đó không chỉ dừng lại ở hôn nhân của con, mà con sẽ phải chấp nhận để bảy mươi hai tỷ đồng biến mất không dấu vết, và để một khoản ủy quyền tài sản giả mạo có hiệu lực trên tên con.”
Khải Trạch ngẩng lên nhìn tôi. “Bảy mươi hai tỷ nào?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. “Anh thật sự không biết, hay anh chọn không hỏi?”
Anh không trả lời được ngay.
Tôi lấy từ túi ra một bản in, đặt trước mặt cha tôi và Khải Trạch, sơ đồ dòng tiền mà Thanh Phong đã dựng lại, được làm mờ một số chi tiết nhạy cảm để tránh lộ nguồn.
“Đây là những gì con phát hiện ba tuần trước. Con chưa từng nói với ai, kể cả anh, vì con cần thời gian xác minh trước khi buộc tội bất cứ ai. Nhưng ngay khi con phát hiện, có người đã biết con phát hiện, và họ chọn cách phản ứng là đưa bác sĩ tâm thần đến ép con ký giấy ủy quyền, thay vì hỏi con đang thấy gì.”
Cha tôi cầm tờ giấy lên, đọc kỹ, tay ông hơi run.
“Con có chắc chắn về những con số này không?”
“Con chắc chắn đủ để tin rằng nếu con lùi bước bây giờ, chuyện này sẽ không dừng ở đây. Người ta đã sẵn sàng dùng cả bác sĩ tâm thần lẫn báo chí để bịt miệng con. Bước tiếp theo có thể là điều tồi tệ hơn.”
Cha tôi im lặng một lúc lâu, rồi quay sang Khải Trạch.
“Con nói cho ta biết thật, mẹ con có biết chuyện này không?”
Khải Trạch không trả lời ngay, nhưng ánh mắt anh, lần đầu tiên trong nhiều năm, để lộ sự hoang mang thật sự, thứ hoang mang của một người vừa nhận ra mình có thể đã sống cùng nhà với một kẻ chủ mưu mà không hề hay biết.
“Con sẽ tìm hiểu,” anh nói khẽ.
Cha tôi đặt tờ giấy xuống, nhìn tôi thật lâu.
“Cha sẽ tự nói chuyện với Ngân hàng Phương Đông. Con cứ làm những gì con thấy đúng, Vân. Cha tin con hiểu con số hơn ai hết trong nhà này.”
Tôi cúi đầu cảm ơn cha, cảm giác nhẹ nhõm dâng lên trong ngực lần đầu tiên kể từ sáng thứ Ba. Ít nhất, tôi không phải chiến đấu một mình trong chính gia đình mình.
Cuối tuần trước phiên họp hội đồng quản trị thứ Hai, tôi và Thanh Phong dành trọn hai ngày trong căn hộ nhỏ của tôi, bàn làm việc phủ kín giấy tờ in, laptop mở song song, ly cà phê nguội lạnh bị bỏ quên.
“Đây,” anh nói, chỉ vào một cái tên trên sơ đồ, “Đường Vĩnh Khang, đứng tên pháp lý của Kim Long Invest. Anh tra cứu quan hệ nhân thân, ông ta là em trai ruột của mẹ chồng em.”
“Đường Thục Nghi có em trai à?” Tôi ngạc nhiên, dù bốn năm làm dâu, tôi chưa từng nghe nhắc đến người này.
“Ông ta sống kín tiếng, không xuất hiện trong bất kỳ sự kiện gia tộc nào suốt mười năm qua. Nhưng tài khoản ngân hàng của ông ta nhận đủ hai mươi lần chuyển khoản từ các công ty trung gian, tổng cộng đúng bảy mươi hai tỷ, khớp với con số em phát hiện.”
Tôi nhìn sơ đồ, cảm giác các mảnh ghép cuối cùng bắt đầu khớp vào nhau.
“Nhưng chữ ký điện tử giả mạo trên văn bản ủy quyền, ai là người có quyền truy cập hệ thống để làm việc đó?”
“Đó là phần khó nhất,” Thanh Phong nói, xoa thái dương. “Về mặt kỹ thuật, chỉ có ba người có quyền truy cập cấp cao vào hệ thống chữ ký số của công ty, em, trưởng phòng IT, và giám đốc điều hành, tức là chồng em. Trưởng phòng IT có quan hệ thân thiết với mẹ chồng em, nhưng tự ông ta không đủ thẩm quyền phê duyệt một văn bản có giá trị pháp lý như vậy nếu không có sự đồng ý, hoặc ít nhất là sự làm ngơ, của một trong hai người còn lại.”
Tôi im lặng, nhìn dòng chữ Lâm Khải Trạch trên sơ đồ.
“Anh nghĩ anh ấy biết?” tôi hỏi, giọng khẽ hơn tôi muốn.
“Anh không biết,” Thanh Phong đáp thành thật. “Có thể anh ta biết và ngó lơ. Có thể anh ta hoàn toàn bị mẹ dắt mũi, như một quân cờ. Bằng chứng hiện tại chưa đủ để phân biệt hai khả năng đó. Chỉ có phiên điều trần thứ Hai mới làm rõ được phần nào.”
Tôi đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa.
“Bốn năm hôn nhân, tôi chưa từng biết mẹ chồng mình có một người em trai giấu mặt,” tôi nói, nửa như tự nói với chính mình. “Có lẽ tôi chưa từng thực sự được xem là một phần trong gia đình đó.”
Thanh Phong đứng dậy, đến gần, nhưng dừng lại cách tôi một khoảng vừa đủ, không vượt qua ranh giới nào.
“Em không cần là một phần của gia đình đó,” anh nói. “Em chỉ cần là chính em, đủ giỏi để họ phải sợ.”
Tôi quay sang nhìn anh. Có điều gì đó trong ánh mắt anh khiến tôi nhớ lại buổi chiều mùa thu năm tôi hai mươi bốn tuổi, trước khi mọi thứ đổ vỡ.
“Ba năm nay, anh có hối hận không?” tôi hỏi thẳng, không vòng vo, vì tôi đã quá mệt với những lời nói vòng vo trong bốn năm qua.
Anh im lặng một lúc lâu, rồi gật đầu, không né tránh.
“Mỗi ngày,” anh nói. “Nhưng anh không muốn dùng chuyện này để lấy lòng em lúc em đang ở giữa một cuộc chiến. Việc của bây giờ là giúp em thắng phiên họp thứ Hai. Chuyện của chúng ta, nếu có, để sau.”
Tôi gật đầu, phần nào cảm kích sự tỉnh táo của anh, phần nào cũng thấy nhẹ nhõm vì không phải đối diện với một quyết định tình cảm ngay lúc này.
“Được,” tôi nói. “Vậy giờ nói tôi nghe, thứ Hai tôi cần chuẩn bị những gì để không ai trong hội đồng quản trị có thể nghi ngờ độ tin cậy của những con số này.”
Anh mỉm cười, lần đầu tiên trong buổi tối đó, nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi giữa một núi giấy tờ và một cuộc chiến chưa có hồi kết.
“Vậy thì mình còn nhiều việc phải làm trước bình minh.”
Phòng họp hội đồng quản trị tầng ba mươi lăm sáng thứ Hai đông đủ chín thành viên, cộng thêm ban kiểm soát và đại diện pháp lý của cả hai bên. Tôi ngồi ở vị trí quen thuộc, bên phải chủ tịch hội đồng, hồ sơ xếp gọn gàng trước mặt.
Khải Trạch bước vào cuối cùng, mặc vest đen, gương mặt không lộ cảm xúc, kiểu gương mặt anh vẫn dùng trong các cuộc đàm phán lớn.
Chủ tịch hội đồng, ông Hoàng, mở đầu bằng việc tóm tắt lại kết luận sơ bộ của đợt điều tra nội bộ mười bốn ngày, dựa trên báo cáo mà tôi và ban kiểm soát đã nộp.
“Chúng ta có bằng chứng về một luồng tiền bảy mươi hai tỷ đồng chuyển ra khỏi công ty qua các tài khoản trung gian, cuối cùng đến một pháp nhân tên Kim Long Invest,” ông Hoàng nói. “Anh Khải Trạch, với tư cách giám đốc điều hành, anh có gì để trình bày không?”
Khải Trạch đứng dậy, mở một tập hồ sơ riêng của mình.
“Thưa hội đồng, tôi cũng bất ngờ không kém khi biết về khoản chuyển tiền này. Nhưng qua rà soát nội bộ của tôi, tôi phát hiện văn bản phê duyệt ban đầu cho các giao dịch trung gian này mang chữ ký điện tử của giám đốc tài chính, bà Tống Vân.”
Cả phòng họp im lặng. Vài ánh mắt quay sang tôi.
Anh đặt lên bàn một xấp tài liệu in, chuyền cho từng thành viên hội đồng.
“Đây là các văn bản phê duyệt giao dịch, ký ngày mùng ba tháng Ba, mùng mười tháng Ba, và mười lăm tháng Ba, đều mang chữ ký điện tử của bà Vân trong hệ thống ERP công ty.”
Tôi cầm tài liệu lên, đọc lướt qua, giữ nét mặt bình thản dù trong lòng đang tính toán rất nhanh.
“Anh Khải Trạch,” tôi nói, giọng đều, “anh có kiểm tra dấu thời gian chi tiết của các chữ ký điện tử này chưa, không phải chỉ ngày, mà cả giờ, phút, giây?”
“Hệ thống ghi nhận rõ ràng ngày ký,” anh đáp, hơi cứng.
“Vậy để tôi giúp hội đồng làm rõ,” tôi nói, đứng dậy, mở laptop của mình, kết nối với màn hình chiếu trong phòng họp.
Tôi trình chiếu văn bản gốc, phóng to phần dấu thời gian điện tử ẩn trong metadata, thứ mà bản in giấy Khải Trạch đưa ra không thể hiện.
“Văn bản ngày mùng ba tháng Ba được ký lúc hai giờ không tám phút sáng, giờ Việt Nam,” tôi nói. “Cùng thời điểm đó, tôi đang có mặt tại khách sạn Marina Bay, Singapore, dự hội nghị thường niên của tập đoàn. Tôi có hóa đơn khách sạn, biên nhận taxi, và bản ghi cuộc gọi video với chính hội đồng quản trị lúc chín giờ tối giờ Singapore, tức mười giờ tối giờ Việt Nam, được lưu trong hệ thống email công ty mà mọi người đều có thể kiểm tra.”
Tôi trình chiếu lần lượt từng bằng chứng, chuyền bản sao có công chứng cho ban kiểm soát.
“Nói cách khác,” tôi nói, “tôi không thể ký một văn bản lúc hai giờ sáng ở Việt Nam, khi tôi đang ngủ tại một khách sạn cách đó hai tiếng bay, bốn tiếng chênh lệch tính cả thời gian di chuyển.”
Phòng họp lại im lặng, lần này nặng nề hơn.
Một thành viên hội đồng, ông Diệp, người tôi biết vốn có quan hệ làm ăn lâu năm với gia đình Khải Trạch, lên tiếng.
“Bà Vân, tôi hiểu bà đang trong quá trình ly hôn với anh Khải Trạch. Liệu có phải bà đang cố tình đưa ra những lập luận có lợi cho bản thân trong bối cảnh xung đột cá nhân này không?”
Tôi nhìn ông ta, không nao núng.
“Ông Diệp, tôi hiểu lo ngại của ông về xung đột lợi ích. Đó cũng là lý do tôi đề nghị hội đồng chỉ định một đơn vị kiểm toán độc lập, hoàn toàn không liên quan đến bất kỳ bên nào trong vụ ly hôn, để xác minh độc lập các dấu thời gian điện tử này. Tôi sẵn sàng cung cấp toàn bộ dữ liệu gốc để họ đối chiếu.”
Ông Hoàng gật đầu, ghi chú vào sổ tay của mình.
“Đề xuất hợp lý. Chúng ta sẽ chỉ định một đơn vị kiểm toán độc lập, thời hạn thêm mười bốn ngày làm việc. Trong thời gian này, cả hai vị trí giám đốc tài chính và giám đốc điều hành vẫn giữ nguyên quyền hạn hiện tại, nhưng mọi giao dịch trên năm tỷ đồng phải có phê duyệt kép từ ban kiểm soát.”
Khải Trạch không phản đối, nhưng ánh mắt anh nhìn tôi qua bàn họp mang một sắc thái tôi chưa từng thấy, vừa giận dữ, vừa có gì đó giống như hoang mang thật sự.
Phiên họp kết thúc, tôi thu dọn tài liệu, bước ra hành lang. Thanh Phong nhắn tin ngay khi tôi vừa ra khỏi phòng.
“Em làm tốt lắm. Mười bốn ngày nữa, mình sẽ có đủ để kết thúc chuyện này.”
Tôi nhìn tin nhắn, thở ra một hơi dài. Mười bốn ngày. Tôi đã học cách sống qua từng mười bốn ngày một, như những mốc thời gian trên một cây cầu đang xây dở, không nhìn quá xa, chỉ nhìn đến nhịp cầu tiếp theo.
