Chương 7
Sau đại hội cổ đông, mọi chuyện diễn ra nhanh hơn tôi tưởng tượng. Cơ quan Cảnh sát Điều tra Kinh tế chính thức khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Vương Kiến Minh về hành vi giả mạo chữ ký chiếm đoạt tài sản, đối với Bùi Anh Tuấn về hành vi phá hoại dữ liệu và vu khống, và đối với Lâm Vĩnh Đạt về hành vi lợi dụng chức vụ quyền hạn chiếm đoạt tài sản cùng hành vi hối lộ liên quan đến việc mua chuộc phiếu bầu cổ đông.
Quá trình điều tra kéo dài gần bốn tháng. Tôi được triệu tập nhiều lần với tư cách người cung cấp bằng chứng ban đầu, mỗi lần đều phải trình bày lại toàn bộ quá trình phát hiện sự việc, đối chiếu từng chi tiết nhỏ để đảm bảo tính chính xác tuyệt đối của hồ sơ.
Trần Mộc Linh, sau khi được minh oan hoàn toàn khỏi mọi cáo buộc liên quan đến vụ thất thoát ban đầu, cũng được mời làm nhân chứng, cung cấp thêm thông tin về khoản chi bất thường mà bà từng phát hiện nhưng không dám lên tiếng.
Phiên tòa xét xử diễn ra vào một buổi sáng mùa thu, trời trong xanh hiếm hoi sau nhiều ngày mưa dầm. Tôi ngồi ở hàng ghế dành cho nhân chứng, nhìn ba bị cáo đứng trước vành móng ngựa: Vương Kiến Minh, gầy đi thấy rõ, ánh mắt cúi gằm không dám nhìn ai; Bùi Anh Tuấn, vẻ mặt cam chịu của kẻ biết mình chỉ là quân cờ; và Lâm Vĩnh Đạt, dù đã sa cơ, vẫn giữ được một phần phong thái điềm tĩnh cố hữu, dù ánh mắt ông đã mất đi sự sắc bén ngày nào.
Khi được mời trình bày lời khai, tôi kể lại toàn bộ quá trình từ ngày nhận tập hồ sơ đầu tiên trên bàn làm việc của Vương Kiến Minh, đến những phát hiện từng bước một, không thêm bớt, không phóng đại.
Luật sư bào chữa cho Vương Kiến Minh cố gắng lập luận rằng thân chủ mình chỉ hành động theo chỉ đạo, không có toàn quyền quyết định, nhằm giảm nhẹ trách nhiệm. Nhưng bằng chứng về việc chính Vương Kiến Minh trực tiếp thực hiện hành vi giả chữ ký, cùng lời khai chi tiết từ chính hắn trong quá trình điều tra, không để lại nhiều khoảng trống cho lập luận đó đứng vững.
Đến phần luật sư bào chữa cho Lâm Vĩnh Đạt, ông ta cố gắng khai thác câu chuyện gia đình, về việc cha ông từng bị chèn ép cổ phần hai mươi năm trước, như một tình tiết giảm nhẹ mang tính nhân văn. Nhưng vị thẩm phán, sau khi lắng nghe, đã nói một câu khiến cả phòng xử án lặng đi.
– Bất công trong quá khứ, nếu có, cần được giải quyết bằng con đường pháp lý và đối thoại, không phải bằng cách lặp lại chính hành vi bất công đó với những người vô can ở hiện tại. Bị cáo Lâm Vĩnh Đạt đã biến một câu chuyện gia đình thành cái cớ để phá hoại doanh nghiệp, chiếm đoạt tài sản, và đẩy một nhân viên vô tội vào vòng lao lý. Hội đồng xét xử không thể xem đó là tình tiết giảm nhẹ chính đáng.
Bản án cuối cùng được tuyên: Vương Kiến Minh chịu mức án mười hai năm tù về tội tham ô tài sản và làm giả tài liệu, Bùi Anh Tuấn chịu mức án bảy năm tù về tội phá hoại dữ liệu và vu khống, còn Lâm Vĩnh Đạt chịu mức án mười lăm năm tù về tội lợi dụng chức vụ quyền hạn chiếm đoạt tài sản và đưa hối lộ, đồng thời bị buộc bồi thường toàn bộ số tiền đã chiếm đoạt cho Tập đoàn Hải Phong.
Riêng em họ Vương Kiến Minh, người đứng tên công ty vỏ bọc An Phát Thương mại, được xác định là chỉ đứng tên theo yêu cầu của gia đình mà không hiểu rõ toàn bộ âm mưu phía sau, không trực tiếp hưởng lợi cá nhân đáng kể, nên chỉ bị xử phạt hành chính và buộc hoàn trả phần lợi ích đã nhận, không bị truy cứu trách nhiệm hình sự.
Khi phiên tòa kết thúc, tôi bước ra khỏi phòng xử án, hít một hơi thật sâu không khí mùa thu trong lành bên ngoài. Trần Mộc Linh đứng chờ tôi ở bậc thềm, ánh mắt bà rưng rưng.
– Cảm ơn cô, Thiếu Khanh. – Bà nói, giọng nghẹn lại. – Nếu không có cô, có lẽ giờ này tôi đang ngồi ở vị trí của họ, mang một bản án oan mà không ai buồn xem xét lại.
Tôi nắm lấy tay bà, mỉm cười.
– Chị không cần cảm ơn tôi. Chị đã im lặng chịu đựng suốt nhiều tháng chỉ vì tin rằng sự thật cuối cùng sẽ được sáng tỏ. Sự kiên nhẫn đó cũng là một phần lý do khiến tôi không bao giờ cho phép mình bỏ cuộc.
Đường Tử Nguyên đứng cách đó không xa, chờ đợi với vẻ mặt vừa nhẹ nhõm vừa có chút gì đó dịu dàng khi nhìn tôi. Khi tôi bước đến gần, anh không nói gì nhiều, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi một chút, đủ để tôi cảm nhận được sự ấm áp chân thành sau tất cả những gì hai người đã cùng trải qua.
– Xong rồi. – Anh nói khẽ. – Cuối cùng cũng xong rồi.
Tôi gật đầu, nhìn lên bầu trời mùa thu trong xanh phía trên tòa án, cảm giác như một gánh nặng đã đè lên vai mình suốt bốn tháng qua vừa được đặt xuống, dù tôi biết, phía trước vẫn còn nhiều điều cần được giải quyết, không chỉ là bản án cho những kẻ có tội, mà còn là việc khôi phục lại mọi thứ đã bị tổn hại trong suốt hành trình đi tìm sự thật này.
Một tuần sau phiên tòa, Hội đồng Quản trị Tập đoàn Hải Phong tổ chức một cuộc họp đặc biệt để giải quyết hậu quả nhân sự sau vụ bê bối. Trần Mộc Linh được phục hồi toàn bộ chức vụ Phó giám đốc Tài chính, kèm theo lời xin lỗi chính thức bằng văn bản từ Hội đồng Quản trị vì đã để bà chịu tai tiếng oan suốt nhiều tháng.
Tôi được mời tham dự cuộc họp với tư cách đặc biệt, không phải để nhận hình thức kỷ luật nào, mà để Hội đồng Quản trị công khai thu hồi mọi cáo buộc từng đưa ra với tôi, đồng thời xem xét đề bạt tôi lên vị trí Trưởng phòng Kiểm toán Nội bộ, thay thế chỗ trống mà Vương Kiến Minh để lại.
– Cô Lê Thiếu Khanh, – Tổng Giám đốc điều hành, người giờ đây tạm thời kiêm nhiệm vai trò Chủ tịch cho đến khi có bầu cử chính thức mới, nói trước toàn thể Hội đồng Quản trị, – nhân danh Hội đồng Quản trị, tôi xin lỗi vì đã để cô phải chịu đựng một chiến dịch bôi nhọ không đáng có, trong khi lẽ ra cô phải được bảo vệ và ghi nhận ngay từ đầu vì lòng dũng cảm và sự chính trực của mình.
Tôi đứng dậy, cúi đầu nhận lời xin lỗi đó với một sự bình thản mà bản thân cũng thấy ngạc nhiên.
– Tôi cảm ơn Hội đồng Quản trị đã nhìn nhận sự việc một cách công bằng. Nhưng tôi mong muốn nhấn mạnh rằng, điều quan trọng nhất không phải là lời xin lỗi dành cho cá nhân tôi, mà là việc công ty rút ra được bài học để không để lặp lại tình huống một cá nhân có thể lợi dụng vị trí quyền lực để dựng chuyện, che giấu sai phạm, và trừng phạt người dám nói ra sự thật.
Cả phòng họp im lặng một lúc, rồi có tiếng vỗ tay rải rác, dần lan ra khắp phòng.
Về việc đề bạt, tôi xin phép được cân nhắc thêm. Vị trí Trưởng phòng Kiểm toán Nội bộ mang theo trách nhiệm lớn, và tôi muốn chắc chắn rằng nếu nhận vị trí đó, tôi sẽ có đủ quyền hạn thực chất để đảm bảo tính độc lập của bộ phận kiểm toán, không bị chi phối bởi bất cứ áp lực chính trị nội bộ nào trong tương lai, như những gì đã từng xảy ra.
– Đó là một yêu cầu chính đáng. – Đường Tử Nguyên, người giờ đây đã chính thức được Hội đồng Quản trị đề cử làm ứng viên duy nhất cho vị trí Chủ tịch kế nhiệm sau khi Lâm Vĩnh Đạt bị loại khỏi cuộc đua, lên tiếng ủng hộ. – Tôi đề xuất bộ phận Kiểm toán Nội bộ sẽ báo cáo trực tiếp lên Hội đồng Quản trị, độc lập hoàn toàn với Ban điều hành, để tránh xung đột lợi ích như đã từng xảy ra.
Đề xuất được thông qua với sự đồng thuận gần như tuyệt đối. Sau cuộc họp, tôi nhận lời đề bạt, chính thức trở thành Trưởng phòng Kiểm toán Nội bộ của Tập đoàn Hải Phong, với cơ chế báo cáo độc lập chưa từng có tiền lệ trong lịch sử công ty.
Những tuần sau đó, tôi bắt tay vào việc tái cấu trúc lại toàn bộ quy trình kiểm toán nội bộ, thiết lập thêm các lớp kiểm tra chéo để không một cá nhân đơn lẻ nào có thể một mình phê duyệt các giao dịch lớn mà không qua xác minh độc lập, một bài học đắt giá rút ra từ chính vụ việc của Vương Kiến Minh.
Trần Mộc Linh, sau khi trở lại vị trí cũ, thường ghé qua phòng làm việc của tôi vào cuối ngày, mang theo một tách trà, ngồi trò chuyện đôi câu trước khi ra về.
– Cô biết không, – bà nói vào một buổi chiều, – có lúc tôi từng nghĩ mình sẽ phải chấp nhận sống suốt đời với một bản án oan, chỉ vì không ai tin lời một người phụ nữ nói ngược lại với một báo cáo có vẻ chính thức. Cô đã cho tôi thấy, đôi khi chỉ cần một người đủ can đảm và đủ tỉ mỉ, sự thật vẫn có cơ hội được sáng tỏ.
– Tôi tin vào những con số và bằng chứng, chị Mộc Linh. – Tôi đáp. – Chúng không biết nói dối, chỉ có con người mới biết lợi dụng chúng để dối trá. Công việc của tôi chỉ là kiên nhẫn lắng nghe những gì con số thật sự nói.
Bà mỉm cười, ánh mắt có phần ấm áp hơn nhiều so với người phụ nữ mệt mỏi tôi từng gặp trong buổi sáng sớm nhiều tháng trước.
– Vậy còn cậu Tử Nguyên thì sao? – Bà bất chợt hỏi, giọng đầy ẩn ý. – Tôi để ý cậu ấy hay tìm cớ ghé qua phòng cô dạo gần đây.
Tôi hơi lúng túng trước câu hỏi bất ngờ đó, cảm giác một chút ấm nóng lan lên gò má.
– Chúng tôi vẫn đang trong quá trình hoàn tất một số thủ tục liên quan đến vụ án. – Tôi đáp, cố giữ giọng nghiêm túc dù bản thân biết câu trả lời đó không hoàn toàn thành thật.
Trần Mộc Linh chỉ cười, không truy hỏi thêm, nhưng ánh mắt bà cho thấy bà hiểu rõ hơn những gì tôi cố che giấu.
