Chương 8 (Hoàn)
Sáu tháng sau phiên tòa, tôi nhận được một lá thư viết tay từ trại giam, gửi đến địa chỉ công ty. Người gửi là Vương Kiến Minh.
Tôi cầm lá thư trong tay khá lâu trước khi quyết định mở ra đọc. Nội dung không dài, chữ viết run rẩy hơn nhiều so với sự sắc sảo, gọn gàng mà tôi từng thấy trong những chữ ký giả mạo tinh vi của hắn.
“Thiếu Khanh, tôi biết mình không có quyền xin cô tha thứ. Những gì tôi làm đã gây tổn hại đến cô, đến chị Mộc Linh, đến rất nhiều người không đáng phải gánh chịu hậu quả từ tham vọng của tôi. Tôi chỉ muốn cô biết, trong khoảnh khắc cô đặt tập hồ sơ đầy đủ bằng chứng lên bàn tôi buổi sáng hôm đó, tôi đã nhận ra mình sai từ rất lâu trước đó rồi, chỉ là tôi đã đi quá xa để có thể quay đầu. Tôi hy vọng cô sẽ tiếp tục làm công việc của mình với sự chính trực mà tôi đã đánh mất.”
Tôi gấp lá thư lại, không cảm thấy cần phải hồi âm. Có những lời xin lỗi không cần một câu trả lời, chỉ cần được lắng nghe và đặt xuống đúng chỗ của nó trong quá khứ.
Về phần em họ Vương Kiến Minh, người từng đứng tên công ty vỏ bọc An Phát Thương mại, sau khi hoàn tất các nghĩa vụ hành chính, cô ấy đã chủ động tìm đến tôi, xin lỗi và trình bày rằng mình chỉ làm theo yêu cầu của gia đình mà không lường trước hậu quả nghiêm trọng đến vậy.
– Tôi không có ý định bao biện cho việc mình đã làm. – Cô ấy nói, giọng run run trong lần gặp mặt ngắn ngủi tại một quán cà phê. – Nhưng tôi mong cô hiểu, tôi chỉ là một người bình thường bị cuốn vào việc của gia đình, không phải một phần của âm mưu lớn hơn.
Tôi nhìn cô ấy, một người phụ nữ trẻ hơn tôi vài tuổi, ánh mắt đầy hối lỗi nhưng cũng đầy sự bất lực của một người từng không có nhiều lựa chọn khi bị gia đình yêu cầu.
– Tôi không giữ oán hận với cô. – Tôi nói. – Cô đã hợp tác đầy đủ với cơ quan điều tra và hoàn trả những gì cần hoàn trả. Điều đó khác với việc chủ động lên kế hoạch gây hại cho người khác. Tôi mong cô rút ra bài học từ chuyện này, để không bao giờ để bản thân bị cuốn vào những việc tương tự nữa, dù là vì gia đình hay bất cứ lý do gì.
Cô ấy cúi đầu cảm ơn, rời đi với dáng vẻ nhẹ nhõm hơn phần nào. Tôi hiểu, sự tha thứ không nhất thiết phải là sự quên lãng hoàn toàn hay sự hòa giải trọn vẹn, mà đôi khi chỉ đơn giản là việc không để quá khứ tiếp tục đè nặng lên cả người đã sai và người từng bị tổn thương.
Với Lâm Vĩnh Đạt, tôi không có sự khoan dung tương tự. Trong phiên tòa, ông ta chưa từng một lần thể hiện sự ăn năn thật sự, chỉ liên tục biện minh bằng câu chuyện bất công của gia đình mình, như thể điều đó có thể xóa bỏ những tổn hại ông ta đã gây ra cho hàng chục người khác không liên quan gì đến mối thù hai mươi năm trước.
Tôi từng nghe qua bà Tần rằng, sau bản án, bà Lâm Ánh Nguyệt, em gái ông ta, đã viết thư cho Đường Tử Nguyên, xin phép được gặp mặt để bày tỏ mong muốn khôi phục lại một phần danh dự gia đình bằng cách hợp tác đầy đủ với cơ quan chức năng trong việc thu hồi tài sản, đồng thời công khai xin lỗi Tập đoàn Hải Phong.
Đường Tử Nguyên đã đồng ý gặp bà, không phải để hòa giải mối thù gia đình cũ, mà để xác nhận một điều duy nhất: rằng công ty sẵn sàng thu hồi đầy đủ tài sản bị chiếm đoạt, nhưng sẽ không khoan nhượng với bất cứ ai còn cố gắng biện minh cho hành vi phạm tội bằng câu chuyện quá khứ.
– Tôi nói với bà ấy rằng, – Đường Tử Nguyên kể lại cho tôi nghe vào một buổi tối, khi cả hai ngồi trong phòng làm việc của anh sau giờ làm, – bất công của quá khứ, nếu thật sự tồn tại, xứng đáng được xem xét lại một cách công bằng, tách biệt hoàn toàn khỏi tội danh mà anh trai bà đã gây ra ở hiện tại. Tôi đề nghị mời một bên kiểm toán độc lập rà soát lại toàn bộ thương vụ mua bán cổ phần hai mươi năm trước giữa cha tôi và ông Lâm Bá Tường, để xác định rõ có thật sự tồn tại sự chèn ép bất công hay không.
Tôi nhìn anh, cảm phục trước quyết định đó.
– Đó là một quyết định không dễ dàng, nhất là khi anh hoàn toàn có thể phớt lờ chuyện quá khứ và chỉ tập trung vào việc củng cố vị trí của mình.
– Nếu tôi muốn trở thành một Chủ tịch công minh, tôi không thể chỉ đòi hỏi công bằng cho bản thân và những người ủng hộ tôi, mà lờ đi khả năng chính gia đình tôi cũng từng có phần sai trong quá khứ. – Anh nói, ánh mắt nghiêm túc. – Đó là điều tôi học được từ cô, Thiếu Khanh. Sự thật, dù bất lợi cho ai, cũng cần được đối diện thẳng thắn, không né tránh.
Tôi mỉm cười, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng trước lời nói đó, không chỉ vì nó là một quyết định đúng đắn, mà vì tôi nhận ra, người đàn ông ngồi trước mặt mình đã thật sự thay đổi cách nhìn nhận về quyền lực và trách nhiệm, kể từ ngày chúng tôi lần đầu gặp nhau trong quán cà phê nhỏ ở khu phố cổ.
Một năm sau ngày tôi mở tập hồ sơ đầu tiên trên bàn làm việc của Vương Kiến Minh, Tập đoàn Hải Phong tổ chức đại hội cổ đông thường niên tại chính hội trường lớn nơi từng diễn ra cuộc đối đầu định mệnh giữa sự thật và dối trá.
Đường Tử Nguyên chính thức được bầu làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị với số phiếu gần như tuyệt đối, không phải nhờ tiền bạc mua chuộc như Lâm Vĩnh Đạt từng toan tính, mà nhờ chính những cải cách minh bạch mà anh đã thúc đẩy suốt một năm qua, cùng sự tín nhiệm mà các cổ đông dành cho một người dám công khai phanh phui sai phạm ngay cả khi nó liên quan đến chính gia đình đối thủ của mình.
Chủ tịch Đường Bách Xuyên, dù sức khỏe đã yếu đi nhiều, vẫn cố gắng có mặt để chứng kiến khoảnh khắc con trai mình chính thức tiếp quản vị trí ông đã dày công xây dựng suốt cả cuộc đời. Ông nắm tay con trai, nói khẽ một câu mà chỉ những người đứng gần mới nghe được.
– Con đã làm được điều mà cha luôn hy vọng, giữ được công ty này bằng sự chính trực, không phải bằng thủ đoạn.
Tôi đứng ở hàng ghế đầu, không còn với tư cách nhân chứng hay bị nghi ngờ như một năm trước, mà với tư cách Trưởng phòng Kiểm toán Nội bộ, một vị trí giờ đây được toàn thể Hội đồng Quản trị và cổ đông tôn trọng như một trụ cột không thể thiếu trong hệ thống quản trị của công ty.
Sau đại hội, khi hội trường dần vắng người, Đường Tử Nguyên tìm đến tôi, dáng vẻ vẫn còn chút bối rối lạ lùng của một người vừa nhận trọng trách lớn lao nhất cuộc đời mình.
– Cảm giác thế nào, thưa Chủ tịch? – Tôi hỏi, giọng đùa cợt nhẹ nhàng.
– Nặng nề hơn tôi tưởng. – Anh đáp, rồi nhìn tôi, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn. – Nhưng cũng an tâm hơn nhiều, vì tôi biết bên cạnh mình có những người tôi có thể tin tưởng tuyệt đối.
Anh ngập ngừng một lúc, rồi tiếp tục, giọng có chút run.
– Thiếu Khanh, một năm qua, tôi luôn giữ khoảng cách phù hợp giữa chúng ta, vì tôi biết cô cần sự khách quan trong công việc, và tôi cũng không muốn tình cảm cá nhân làm ảnh hưởng đến quá trình cô tìm ra sự thật. Nhưng bây giờ mọi thứ đã được giải quyết, tôi muốn hỏi cô một điều thẳng thắn hơn.
Tôi nhìn anh, tim đập nhanh hơn một chút, dù tôi đã phần nào đoán được câu hỏi sắp tới.
– Anh cứ hỏi.
– Cô có sẵn lòng cho tôi cơ hội để tìm hiểu cô, không phải với tư cách một đồng minh trong vụ án, mà với tư cách một người đàn ông thật sự quan tâm đến cô, không liên quan gì đến công việc hay vị trí của tôi ở công ty này?
Tôi mỉm cười, cảm giác nhẹ nhõm và ấm áp lan tỏa khắp lòng ngực, một cảm giác mà tôi đã kìm nén suốt cả năm qua vì sợ nó làm mờ đi lằn ranh cần thiết giữa công việc và tình cảm.
– Tôi nghĩ, – tôi nói chậm rãi, – tôi đã sẵn sàng từ lâu rồi, chỉ là tôi cũng cần chờ đến khi mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa, để chắc chắn rằng quyết định của mình không bị chi phối bởi hoàn cảnh, mà là bởi chính con tim mình.
Đường Tử Nguyên khẽ cười, nụ cười nhẹ nhõm và chân thành nhất tôi từng thấy ở anh kể từ ngày đầu gặp gỡ.
Vài tuần sau đó, khi tôi ngồi tại bàn làm việc mới của mình, ký duyệt một loạt báo cáo kiểm toán định kỳ, tôi chợt nhớ lại buổi sáng đầu tiên tôi mở tập hồ sơ dày bốn ngón tay trên bàn của Vương Kiến Minh, và khoảnh khắc tôi nhận ra chữ ký giả mạo trên lệnh chuyển khoản.
Chữ ký, tôi nghĩ, là thứ tưởng chừng đơn giản nhất trong mọi loại bằng chứng, chỉ là vài nét mực trên giấy, nhưng lại có thể chứa đựng cả một câu chuyện về lòng tin, sự phản bội, và cả những âm mưu kéo dài hàng chục năm.
Tôi ký tên mình lên bản báo cáo cuối cùng của ngày hôm đó, nét chữ chắc chắn, không giấu giếm, không có ý đồ nào khác ngoài sự thật mà nó đại diện. Đó là chữ ký của một người đã đi qua cơn giông tố lớn nhất trong sự nghiệp của mình, và bước ra phía bên kia, không phải với vết thương, mà với sự vững vàng hơn bao giờ hết.
Ngoài cửa sổ văn phòng, Tập đoàn Hải Phong vẫn sừng sững giữa trung tâm thành phố, những ánh đèn bắt đầu bật lên khi trời nhập nhoạng tối, như chính khoảnh khắc một năm trước khi tôi lần đầu nhìn ra khung cảnh này với một tập hồ sơ đầy nghi vấn trên tay. Chỉ có điều, lần này, tôi không còn phải một mình đối diện với bóng tối phía sau những con số nữa.
