Chương 6
Một tuần trước đại hội cổ đông bất thường, chúng tôi đã có trong tay gần như toàn bộ bức tranh: bằng chứng giả mạo chữ ký của Vương Kiến Minh, dữ liệu hệ thống cho thấy Bùi Anh Tuấn xóa dấu vết và dựng chứng cứ giả bôi nhọ tôi, dòng tiền từ quỹ dự phòng rủi ro chảy qua công ty vỏ bọc An Phát Thương mại đến quỹ Kim Cương Việt của gia đình Lâm Vĩnh Đạt, và danh sách các cổ đông nhỏ đã nhận tiền để cam kết bỏ phiếu.
Nhưng Đường Tử Nguyên vẫn còn một mối lo.
– Chỉ có bằng chứng thôi chưa đủ. – Anh nói trong buổi họp bàn chiến lược cuối cùng, có sự tham gia của Trần Mộc Linh và bà Tần, đại diện cho ý chí của Chủ tịch Đường Bách Xuyên. – Nếu chúng ta công bố mọi thứ ngay khi đại hội bắt đầu, Lâm Vĩnh Đạt và phe của ông ta có thể tìm cách hoãn đại hội, viện lý do cần thời gian xác minh, rồi âm thầm tiêu hủy phần bằng chứng nào còn sót lại trong hệ thống nội bộ trước khi cơ quan chức năng kịp vào cuộc.
– Vậy chúng ta cần đảm bảo mọi bằng chứng quan trọng đã nằm trong tay cơ quan chức năng trước khi đại hội diễn ra, không chỉ trong tay chúng ta. – Trần Mộc Linh nói. – Để họ không còn khả năng trì hoãn hay ỉm đi bất cứ điều gì.
Tôi gật đầu, một kế hoạch dần hình thành trong đầu.
– Tôi sẽ gửi toàn bộ hồ sơ, bao gồm cả phần mới nhất về dòng tiền và danh sách cổ đông bị mua chuộc, đến Ủy ban Kiểm tra và Cơ quan Cảnh sát Điều tra Kinh tế, chính thức bằng văn bản có chữ ký, không qua kênh không chính thức như lần đầu. Đồng thời, tôi sẽ đề nghị họ cử đại diện đến giám sát trực tiếp tại đại hội cổ đông, với lý do đây là vụ việc liên quan đến gian lận tài chính có dấu hiệu hình sự đang trong quá trình điều tra.
– Nếu có đại diện cơ quan chức năng tại đại hội, Lâm Vĩnh Đạt sẽ không thể dùng quyền lực nội bộ để ỉm đi mọi chuyện được nữa. – Đường Tử Nguyên nói, ánh mắt sáng lên. – Nhưng ông ta chắc chắn sẽ đánh hơi được động thái này trước khi đại hội diễn ra, và có thể ông ta sẽ ra tay trước.
– Vì vậy chúng ta cần giữ bí mật tuyệt đối về việc nộp hồ sơ chính thức cho đến phút cuối. – Bà Tần lên tiếng, giọng điềm tĩnh của một người đã quen với những toan tính trong giới thượng lưu doanh nghiệp. – Chủ tịch có dặn tôi truyền đạt một điều: ông sẽ đích thân xuất hiện tại đại hội lần này, dù sức khỏe không cho phép ông ở lại lâu. Sự có mặt của ông sẽ khiến không ai trong Hội đồng Quản trị dám công khai phản đối việc trình bày bằng chứng, dù họ có đứng về phía Lâm Vĩnh Đạt.
Tôi cảm nhận được sức nặng của quyết định đó. Đường Bách Xuyên, người gần như đã lui về hậu trường suốt hai năm vì bệnh tật, sẽ dùng những gì còn lại của uy tín và sức khỏe mình để đích thân đứng ra bảo vệ sự thật, bảo vệ cả tương lai của công ty ông dồn cả đời gây dựng.
– Còn một vấn đề nữa. – Tôi nói, nhìn quanh phòng họp. – Chúng ta cần chuẩn bị cho khả năng, ngay tại đại hội, Vương Kiến Minh hoặc Bùi Anh Tuấn sẽ cố gắng phủ nhận mọi cáo buộc, hoặc tệ hơn, tìm cách đổ hết tội lỗi cho nhau để giảm nhẹ trách nhiệm cá nhân. Chúng ta cần một cách trình bày để không ai trong số họ có thể lách qua kẽ hở đó.
– Cô có ý tưởng gì? – Đường Tử Nguyên hỏi.
– Tôi sẽ trình bày theo trình tự thời gian, từng bước một, gắn liền bằng chứng vật chất với từng hành vi cụ thể của từng người, thay vì trình bày một bản tổng kết chung chung. – Tôi nói. – Chữ ký giả gắn với Vương Kiến Minh. Dữ liệu bị xóa gắn với Bùi Anh Tuấn. Dòng tiền và danh sách cổ đông gắn với Lâm Vĩnh Đạt. Khi mỗi mảnh bằng chứng được gắn chặt với một cá nhân cụ thể, không ai còn có thể đổ lỗi cho người khác mà không tự mâu thuẫn với chính mình.
Cả phòng họp im lặng một lúc, rồi Trần Mộc Linh khẽ gật đầu, ánh mắt bà có chút xúc động.
– Cô Thiếu Khanh, tôi phải cảm ơn cô. Nếu không có cô kiên trì suốt mấy tháng qua, có lẽ tôi đã phải nhận tội thay cho những kẻ thật sự gây ra chuyện này, chỉ vì không ai đủ can đảm hoặc đủ khả năng để lật lại sự thật.
– Bà không cần cảm ơn tôi. – Tôi nói, giọng chân thành. – Tôi chỉ đang làm đúng công việc mà một kiểm toán viên nên làm, dù nó dẫn tôi đi xa hơn tôi từng tưởng tượng.
Buổi họp kết thúc gần nửa đêm, mỗi người mang theo một phần trách nhiệm cho những ngày còn lại trước đại hội. Khi mọi người ra về, Đường Tử Nguyên giữ tôi lại một chút.
– Thiếu Khanh, dù chuyện gì xảy ra tại đại hội, tôi muốn cô biết, cô đã làm nhiều hơn những gì bất cứ ai có thể mong đợi từ một kiểm toán viên. – Anh nói, giọng nghiêm túc hiếm thấy. – Và bất kể kết quả thế nào, tôi sẽ đảm bảo sự an toàn của cô được đặt lên hàng đầu, trên cả kết quả của đại hội.
Tôi nhìn anh, cảm nhận được sự chân thành trong lời nói đó, và lần đầu tiên sau nhiều tuần căng thẳng, tôi cho phép mình mỉm cười nhẹ nhõm.
– Cảm ơn anh. Nhưng bây giờ, việc quan trọng nhất là chuẩn bị thật kỹ cho ngày đại hội. Chúng ta không có nhiều thời gian để lãng phí vào bất cứ điều gì khác.
Anh gật đầu, dù trong ánh mắt vẫn còn vương lại điều gì đó chưa nói hết. Cả hai chúng tôi đều hiểu, có những điều cần phải gác lại, ít nhất cho đến khi cơn bão này qua đi.
Ngày đại hội cổ đông bất thường diễn ra tại hội trường lớn nhất của Tập đoàn Hải Phong, nơi có thể chứa hơn năm trăm người. Từ sáng sớm, tôi đã cảm nhận được không khí căng thẳng bao trùm khắp tòa nhà, các cổ đông lớn nhỏ lần lượt đến, tiếng trò chuyện rì rầm xen lẫn những ánh mắt dò xét.
Tôi ngồi ở hàng ghế dành cho đại diện bộ phận Kiểm toán Nội bộ, hồ sơ bằng chứng đã được sắp xếp gọn gàng trong một chiếc cặp da, bản sao đã gửi chính thức đến Ủy ban Kiểm tra và Cơ quan Cảnh sát Điều tra Kinh tế từ ba ngày trước, đúng như kế hoạch.
Đại diện của Cơ quan Cảnh sát Điều tra Kinh tế, hai người mặc thường phục nhưng có phù hiệu công vụ cài kín đáo bên trong áo vest, ngồi ở hàng ghế phía sau, gần lối ra vào chính, đúng vị trí chúng tôi đã sắp xếp trước.
Chủ tịch Đường Bách Xuyên xuất hiện lúc chín giờ, được bà Tần và một nhân viên y tế riêng dìu vào hội trường trên xe lăn. Dù gầy yếu hơn nhiều so với những bức ảnh cũ tôi từng thấy, ánh mắt ông vẫn sắc bén, quét một lượt khắp hội trường trước khi dừng lại ở hàng ghế nơi Lâm Vĩnh Đạt đang ngồi.
Lâm Vĩnh Đạt đứng dậy chào Chủ tịch với vẻ cung kính hoàn hảo, không để lộ bất cứ dấu hiệu bất an nào, nhưng tôi để ý thấy ngón tay ông ta siết chặt vào thành ghế trong một khoảnh khắc rất ngắn.
Đại hội bắt đầu đúng giờ. Sau phần thủ tục khai mạc, Lâm Vĩnh Đạt được mời lên trình bày báo cáo tình hình hoạt động và kế hoạch chiến lược, phần chuẩn bị cho việc ông ta chính thức ứng cử vị trí Chủ tịch Hội đồng Quản trị kế nhiệm.
Ông ta trình bày trôi chảy, tự tin, với những con số tăng trưởng ấn tượng và tầm nhìn dài hạn đầy thuyết phục. Nhìn ông ta đứng đó, phong thái chững chạc, giọng nói đầy sức thuyết phục, tôi hiểu tại sao suốt nhiều năm không ai nghi ngờ ông ta.
Khi phần trình bày của Lâm Vĩnh Đạt kết thúc, đến phần chất vấn từ cổ đông, Đường Tử Nguyên đứng lên, xin phép được phát biểu với tư cách Phó Tổng Giám đốc phụ trách chiến lược.
– Trước khi đại hội tiến hành bỏ phiếu bầu Chủ tịch mới, tôi đề nghị được trình bày một báo cáo kiểm toán đặc biệt liên quan trực tiếp đến uy tín và trách nhiệm của các ứng viên, cũng như tính hợp pháp của một phần quan trọng trong báo cáo tài chính mà ông Lâm Vĩnh Đạt vừa trình bày.
Một tiếng xì xào lan khắp hội trường. Lâm Vĩnh Đạt quay sang nhìn Đường Tử Nguyên, nét mặt vẫn giữ được vẻ bình thản, nhưng ánh mắt đã lạnh hẳn đi.
– Tôi không nghĩ đây là thời điểm phù hợp để đưa ra những cáo buộc không có cơ sở, cậu Tử Nguyên. – Ông ta nói, giọng vẫn điềm đạm nhưng có phần sắc bén hơn.
– Đây không phải cáo buộc không có cơ sở, thưa chú Đạt. – Đường Tử Nguyên đáp, giọng bình tĩnh nhưng cương quyết. – Đây là kết quả điều tra dựa trên bằng chứng đã được cơ quan chức năng thẩm định, và đã được gửi chính thức đến Ủy ban Kiểm tra cùng Cơ quan Cảnh sát Điều tra Kinh tế từ ba ngày trước.
Anh quay sang mời tôi.
– Tôi xin mời cô Lê Thiếu Khanh, kiểm toán viên trực tiếp thực hiện điều tra, trình bày chi tiết.
Tôi đứng dậy, bước lên bục phát biểu, tay hơi run nhưng giọng nói giữ được sự vững vàng mà bốn năm nghề nghiệp đã rèn cho tôi.
– Kính thưa Chủ tịch, kính thưa quý cổ đông. Tôi là Lê Thiếu Khanh, kiểm toán viên phòng Kiểm toán Nội bộ. Cách đây gần hai tháng, tôi được giao nhiệm vụ xác minh một vụ thất thoát năm tỉ đồng tại kho dự án Đông Lạc, với nghi can ban đầu là bà Trần Mộc Linh, Phó giám đốc Tài chính.
Tôi trình bày từng bước, đúng như kế hoạch đã bàn bạc: chữ ký giả trên ba lệnh chuyển khoản, đối chiếu với chữ ký thật của ông Vương Kiến Minh, có xác nhận giám định của Phòng Giám định Tư pháp. Tôi chiếu lên màn hình lớn hình ảnh so sánh hai chữ ký, chỉ rõ nét móc cuối chữ “h” khác biệt.
Tiếp theo, tôi trình bày về công ty vỏ bọc An Phát Thương mại, đứng tên em họ Vương Kiến Minh, nhận năm tỉ đồng từ Hải Phong, rồi chuyển tiếp phần lớn số tiền đó đến quỹ đầu tư Kim Cương Việt.
Cả hội trường im phăng phắc. Vương Kiến Minh, ngồi ở hàng ghế phía dưới, mặt tái đi từng phút, hai tay siết chặt lấy nhau trên đùi.
Tôi tiếp tục trình bày về việc dữ liệu gốc trong hệ thống bị xóa lúc hai giờ sáng, từ một tài khoản quản trị hệ thống, kèm địa chỉ IP xác định thuộc về máy trạm của Bùi Anh Tuấn, Trưởng phòng Công nghệ Thông tin, cùng khoản tiền bất thường được chuyển vào tài khoản cá nhân của ông ta từ quỹ dự phòng rủi ro của công ty.
Cuối cùng, tôi trình bày về mối liên hệ giữa quỹ Kim Cương Việt và bà Lâm Ánh Nguyệt, em gái của ông Lâm Vĩnh Đạt, cùng danh sách hơn hai mươi cổ đông nhỏ đã nhận các khoản tiền “hỗ trợ tư vấn đầu tư” trước đại hội, với tổng giá trị đủ lớn để tạo thành một khối phiếu bầu áp đảo nếu tất cả bỏ phiếu theo cùng một hướng.
Khi tôi kết thúc phần trình bày, hội trường chìm trong im lặng nặng nề trong vài giây, trước khi tiếng xì xào bùng lên dữ dội.
Lâm Vĩnh Đạt đứng bật dậy, giọng lần đầu tiên mất đi vẻ điềm tĩnh vốn có.
– Đây là một sự vu khống trắng trợn nhằm hạ uy tín tôi trước thềm bầu cử! Tôi phản đối kịch liệt, và tôi yêu cầu hội đồng chủ tọa hoãn ngay phần trình bày không có căn cứ này lại!
– Thưa ông Lâm Vĩnh Đạt. – Một trong hai đại diện của Cơ quan Cảnh sát Điều tra Kinh tế đứng dậy, giọng dõng dạc vang khắp hội trường. – Chúng tôi đã tiếp nhận và xác minh sơ bộ toàn bộ hồ sơ này từ ba ngày trước. Đây không phải là vấn đề nội bộ công ty có thể hoãn theo ý muốn của bất cứ cá nhân nào nữa. Đề nghị ông và những cá nhân liên quan hợp tác làm rõ tại cơ quan điều tra.
Hội trường như nổ tung trong tiếng xì xào không dứt. Vương Kiến Minh gục xuống ghế, tay ôm mặt. Bùi Anh Tuấn, ngồi ở hàng ghế xa hơn, lặng lẽ đứng dậy định rời khỏi hội trường nhưng bị hai nhân viên an ninh chặn lại nhẹ nhàng nhưng dứt khoát ở cửa.
Chỉ có Lâm Vĩnh Đạt vẫn đứng đó, giữa hội trường, gương mặt dần chuyển từ giận dữ sang một sự trống rỗng lạ lùng, như thể hai mươi năm oán hận và toan tính vừa sụp đổ trong chưa đầy mười lăm phút.
