Chương 5
Những ngày sau cuộc họp, không khí trong văn phòng càng lúc càng ngột ngạt. Một số đồng nghiệp bắt đầu tránh mặt tôi hẳn, sợ liên lụy. Số khác, kín đáo hơn, lại tìm cách gửi cho tôi những mẩu thông tin nhỏ, những dấu hiệu bất thường họ từng chứng kiến nhưng không dám lên tiếng.
Tôi và Đường Tử Nguyên gặp nhau thường xuyên hơn, không còn ở quán cà phê khuất nẻo mà đôi khi ngay tại một phòng họp nhỏ ít người dùng đến trong tòa nhà, dưới danh nghĩa họp về “kiểm toán chiến lược nội bộ”, một cái tên đủ mơ hồ để không ai đặt câu hỏi.
Một buổi tối muộn, khi cả hai đang rà soát lại danh sách các cổ đông nhỏ mà Lâm Vĩnh Đạt bị nghi đã tiếp cận để mua phiếu bầu, Đường Tử Nguyên bất chợt dừng bút, nhìn tôi.
– Thiếu Khanh này. – Đây là lần đầu tiên anh gọi tôi không kèm theo “cô”, chỉ gọi thẳng tên. – Tôi muốn hỏi cô một điều, không liên quan đến vụ án.
Tôi ngẩng lên, hơi bất ngờ.
– Anh cứ hỏi.
– Cô có bao giờ hối hận vì đã không chọn cách dễ dàng hơn không? Ký vào bản xác nhận tội danh Trần Mộc Linh như Vương Kiến Minh yêu cầu, rồi tiếp tục cuộc sống yên ổn của một kiểm toán viên bình thường?
Câu hỏi của anh khiến tôi im lặng một lúc, không phải vì không có câu trả lời, mà vì tôi chưa từng thật sự cho phép mình dừng lại để suy nghĩ về điều đó.
– Không. – Cuối cùng tôi nói. – Tôi có thể sợ hãi, có thể mệt mỏi, nhưng tôi không hối hận. Nếu tôi ký vào bản xác nhận đó, tôi sẽ phải sống suốt đời với việc biết mình đã góp phần đẩy một người vô tội vào tù trong khi kẻ thật sự phạm tội vẫn ngồi yên trong văn phòng có điều hòa. Tôi không nghĩ mình chịu đựng nổi điều đó.
Đường Tử Nguyên nhìn tôi, ánh mắt dịu lại.
– Tôi cũng nghĩ vậy về cô. Đó là lý do tôi tin tưởng cô ngay từ đầu, dù ban đầu tôi chỉ định quan sát cô như một đầu mối thông tin.
– Còn bây giờ? – Tôi hỏi, giọng có chút bông đùa để giảm bớt sự nghiêm trọng của câu chuyện.
– Bây giờ tôi nghĩ nhiều hơn thế. – Anh đáp, thẳng thắn đến mức khiến tôi hơi lúng túng.
Tôi không trả lời ngay, cúi xuống giả vờ tập trung vào tập tài liệu trước mặt, dù trong lòng có một cơn sóng nhỏ vừa dâng lên. Bốn năm làm việc trong một môi trường mà mọi mối quan hệ đều bị soi xét dưới góc độ động cơ và lợi ích, tôi đã quen với việc giữ khoảng cách an toàn với tất cả mọi người, kể cả khi họ tỏ ra chân thành.
– Anh Tử Nguyên. – Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh. – Tôi đánh giá cao sự chân thành của anh. Nhưng tôi cần nói rõ, tôi vẫn còn nghi ngại về vị trí của tôi trong toàn bộ chuyện này. Nếu cuối cùng anh trở thành Chủ tịch nhờ vụ bê bối này bị phanh phui, một phần công lao đó vẫn sẽ được cho là nhờ tôi. Tôi không muốn tình cảm cá nhân, nếu có, làm mờ đi việc tôi cần giữ sự khách quan tuyệt đối trong công việc.
Anh gật đầu, không tỏ ra bị tổn thương, mà ngược lại, có vẻ càng thêm tôn trọng tôi.
– Cô nói đúng. Tôi sẽ không ép cô phải trả lời bất cứ điều gì lúc này. Chỉ là tôi muốn cô biết, sự quan tâm của tôi dành cho cô không chỉ vì cô đang giúp tôi trong vụ án này.
Chúng tôi quay lại làm việc, không khí giữa hai người có phần khác trước, nhẹ nhàng hơn nhưng cũng phức tạp hơn.
Gần mười giờ tối, khi tôi chuẩn bị rời phòng họp nhỏ, điện thoại tôi rung lên một tin nhắn từ Trần Mộc Linh, người vẫn giữ liên lạc kín đáo với tôi suốt thời gian qua.
“Thiếu Khanh, tôi vừa nghe tin từ một người bạn cũ ở Sở Kế hoạch Đầu tư. Có vẻ Lâm Vĩnh Đạt đang gấp rút chuẩn bị triệu tập đại hội cổ đông bất thường trong vòng ba tuần tới, sớm hơn dự kiến rất nhiều. Có lẽ ông ta cảm thấy thời gian không còn nhiều.”
Tôi đọc tin nhắn, cảm giác căng thẳng lập tức trở lại, xua tan hết những bối rối vừa mới nhen nhóm trong lòng.
Tôi gọi ngay cho Đường Tử Nguyên, người vẫn chưa kịp rời khỏi tòa nhà.
– Lâm Vĩnh Đạt sắp triệu tập đại hội cổ đông bất thường, sớm hơn ba tuần so với dự kiến. – Tôi nói. – Ông ta đang chạy đua với thời gian trước khi chúng ta hoàn tất bằng chứng.
Đường Tử Nguyên im lặng một lúc, giọng anh trở nên nghiêm trọng hơn hẳn.
– Nếu vậy, chúng ta không còn nhiều thời gian để chuẩn bị. Đại hội cổ đông bất thường là nơi ông ta định công bố kế hoạch tranh cử Chủ tịch chính thức, và cũng là nơi duy nhất chúng ta có thể công khai toàn bộ bằng chứng trước sự chứng kiến của tất cả cổ đông, để không ai có thể dập tắt hay bóp méo sự thật một lần nữa.
– Vậy chúng ta cần hoàn tất mọi bằng chứng, kể cả phần liên quan đến việc mua chuộc phiếu bầu, trước ngày đó.
– Đúng. – Anh nói. – Và tôi e rằng, khi thời gian không còn nhiều, họ sẽ không ngần ngại làm những điều liều lĩnh hơn nữa để bịt miệng chúng ta.
Cuộc gọi kết thúc, tôi đứng một mình trong phòng họp nhỏ đã tắt gần hết đèn, nhìn ra ngoài cửa kính nơi ánh đèn thành phố lấp lánh xa xa. Ba tuần. Đó là khoảng thời gian tôi có để hoàn thành công việc mà chính mình đã chọn dấn thân vào, và cũng là khoảng thời gian nguy hiểm nhất kể từ khi tôi mở tập hồ sơ đầu tiên trên bàn làm việc của Vương Kiến Minh.
Ba tuần trước đại hội cổ đông bất thường trôi qua trong nhịp độ dồn dập chưa từng có. Tôi gần như không còn thời gian nghỉ ngơi, ban ngày vẫn giữ vẻ ngoài của một kiểm toán viên bình thường đang chịu tai tiếng, ban đêm cùng Đường Tử Nguyên ghép nối từng mảnh bằng chứng còn thiếu.
Danh sách các cổ đông nhỏ bị tiếp cận để mua phiếu bầu dần hiện ra rõ ràng hơn qua các giao dịch chuyển khoản nhỏ lẻ, được ngụy trang dưới hình thức “hỗ trợ tư vấn đầu tư” từ quỹ Kim Cương Việt, mỗi khoản từ năm mươi đến hai trăm triệu đồng, đủ nhỏ để không gây chú ý, nhưng đủ nhiều để tạo thành một khối phiếu bầu áp đảo nếu tất cả các cổ đông đó bỏ phiếu theo cùng một hướng tại đại hội.
Trần Mộc Linh, dù vẫn đang trong diện bị tình nghi chính thức, âm thầm cung cấp cho tôi một manh mối quan trọng: bà từng phát hiện một khoản chi bất thường từ quỹ dự phòng rủi ro của tập đoàn, được chuyển thẳng vào một tài khoản cá nhân đứng tên Bùi Anh Tuấn, Trưởng phòng Công nghệ Thông tin, chỉ hai tuần trước khi vụ giả mạo chữ ký của tôi bị phát hiện.
– Khoản tiền đó, – Trần Mộc Linh nói khi chúng tôi gặp nhau trong một quán ăn nhỏ ngoại ô, tránh xa mọi ống kính giám sát của công ty, – tôi tin là tiền trả công cho Bùi Anh Tuấn vì đã giúp Vương Kiến Minh và Lâm Vĩnh Đạt che giấu dấu vết trong hệ thống suốt nhiều tháng, không chỉ riêng vụ của cô.
Tôi ghi chú lại thông tin này, cảm thấy bức tranh toàn cảnh đang dần khép kín. Vương Kiến Minh là người thực hiện, giả chữ ký, chuyển tiền qua công ty vỏ bọc. Bùi Anh Tuấn là người che giấu, xóa dữ liệu, dựng chứng cứ giả để bôi nhọ tôi. Và Lâm Vĩnh Đạt, đứng trên cùng, là người điều phối toàn bộ, dùng số tiền rút ruột được để mua chuộc phiếu bầu cổ đông, chuẩn bị cho cuộc đua vào ghế Chủ tịch.
Nhưng có một câu hỏi vẫn còn bỏ ngỏ khiến tôi trăn trở: động cơ sâu xa nhất của Lâm Vĩnh Đạt là gì. Quyền lực, tiền bạc, hay còn điều gì khác.
Tôi mang câu hỏi đó đến gặp Đường Tử Nguyên vào một buổi tối, khi cả hai đang ngồi trong căn phòng làm việc riêng của anh, nơi được trang bị hệ thống bảo mật mà anh tự thiết lập, tách biệt hoàn toàn khỏi mạng nội bộ công ty.
– Tôi luôn tự hỏi tại sao một người đã có địa vị Phó Chủ tịch, tài sản đủ để sống sung túc cả đời, lại liều lĩnh đến mức này chỉ để tranh ghế Chủ tịch. – Tôi nói.
Đường Tử Nguyên im lặng một lúc, rồi mở một ngăn kéo khóa kỹ, lấy ra một tập hồ sơ cũ đã ố vàng.
– Tôi tìm thấy cái này trong kho lưu trữ cũ của công ty, từ hơn hai mươi năm trước. Lâm Vĩnh Đạt không phải người sáng lập, nhưng cha ông ta, Lâm Bá Tường, từng là đồng sáng lập Tập đoàn Hải Phong cùng cha tôi. Sau đó, vì một tranh chấp cổ phần, ông Lâm Bá Tường bị buộc phải rút lui, bán lại toàn bộ cổ phần với giá thấp hơn nhiều so với giá trị thật, trong một thương vụ mà cha tôi, dù đúng luật, vẫn bị coi là chèn ép đối tác.
Tôi lặng người. Đây không đơn thuần là một âm mưu tranh giành quyền lực vì tham vọng cá nhân. Đây là một câu chuyện trả thù kéo dài hai mươi năm.
– Lâm Vĩnh Đạt lớn lên với câu chuyện cha mình bị chèn ép, mất tất cả những gì lẽ ra thuộc về gia đình ông ta. – Đường Tử Nguyên nói tiếp, giọng trầm xuống. – Ông ta gia nhập lại Hải Phong mười năm trước, leo lên vị trí Phó Chủ tịch bằng năng lực thật sự, không ai phủ nhận điều đó. Nhưng tôi tin, trong suốt thời gian đó, ông ta luôn coi việc giành lại quyền kiểm soát công ty là cách để đòi lại công bằng cho gia đình mình.
– Vậy đây không chỉ là một vụ tham ô. – Tôi nói chậm rãi. – Đây là một cuộc đảo chính được chuẩn bị suốt nhiều năm, núp dưới danh nghĩa đúng quy trình, đúng luật, cho đến khi ông ta cần một khoản tiền lớn để hoàn tất bước cuối cùng.
Đường Tử Nguyên gật đầu, ánh mắt có chút phức tạp khó gọi tên, giữa sự cảnh giác của một đối thủ và một phần thông cảm nào đó dành cho câu chuyện gia đình đằng sau tất cả những gì đang diễn ra.
– Điều đó không làm thay đổi việc ông ta đã phạm tội. – Anh nói, như để tự nhắc nhở chính mình. – Dù động cơ là gì, việc giả mạo chữ ký, chiếm đoạt tài sản công ty, và vu khống một nhân viên vô tội để che giấu tội lỗi, đều là hành vi không thể biện minh.
– Tôi đồng ý. – Tôi nói. – Nhưng hiểu được động cơ của ông ta sẽ giúp chúng ta dự đoán được bước đi tiếp theo. Một người hành động vì tham vọng đơn thuần sẽ dễ lùi bước khi thấy rủi ro quá lớn. Nhưng một người hành động vì hai mươi năm oán hận, sẽ không dễ dàng buông bỏ, kể cả khi biết mình có thể thua.
Đường Tử Nguyên nhìn tôi, gật đầu chậm rãi.
– Vậy chúng ta phải chuẩn bị cho khả năng ông ta sẽ liều lĩnh đến cùng, kể cả tại chính đại hội cổ đông.
Tôi gật đầu, cảm giác một luồng lạnh chạy dọc sống lưng khi nghĩ đến những gì có thể xảy ra trong ba tuần tới. Nhưng đồng thời, tôi cũng cảm thấy một sự quyết tâm mới, rõ ràng hơn bao giờ hết. Nếu Lâm Vĩnh Đạt coi việc chiếm đoạt Hải Phong là cách đòi lại công bằng cho gia đình mình, thì tôi cũng sẽ coi việc phơi bày toàn bộ sự thật là cách đòi lại công bằng cho Trần Mộc Linh, người đã im lặng chịu oan suốt nhiều tháng, và cho chính bản thân tôi, người suýt trở thành công cụ của một âm mưu mà mình không hề hay biết.
