Chương 4
Tôi trở về căn hộ lúc gần mười giờ tối, người mệt lử sau một ngày dài âm thầm đối chiếu từng dòng dữ liệu sao lưu với hồ sơ gốc. Vừa mở cửa, tôi đã cảm nhận được điều gì đó không ổn.
Không phải một dấu hiệu rõ ràng. Chỉ là một cảm giác mơ hồ mà bốn năm làm kiểm toán đã rèn cho tôi: sự khác biệt nhỏ giữa một căn phòng đúng như lúc mình rời đi, và một căn phòng đã bị ai đó chạm vào rồi cố gắng sắp xếp lại y như cũ.
Chiếc rèm cửa sổ, tôi luôn kéo lệch sang trái ba phân để ánh đèn đường không chiếu thẳng vào mắt lúc ngủ. Giờ nó thẳng tắp ở giữa.
Tôi đứng khựng lại ở cửa, không bước vào ngay, rút điện thoại gọi cho số máy bà Tần đã đưa, số của người vẫn âm thầm bảo vệ tôi theo lệnh Đường Tử Nguyên.
– Có người đã vào căn hộ của tôi. – Tôi nói, giọng cố giữ bình tĩnh.
Mười phút sau, hai người đàn ông mặc thường phục xuất hiện, tự giới thiệu là nhân viên an ninh riêng do Đường Tử Nguyên cử đến, kiểm tra từng phòng trước khi cho phép tôi vào.
Không có ai còn trong căn hộ. Nhưng ngăn kéo bàn làm việc, nơi tôi từng cất bản in các tài liệu quan trọng trước khi chuyển hết sang gửi cho người quen giữ hộ, đã bị lục soát kỹ, dù được sắp xếp lại gọn gàng để trông như chưa từng bị động vào.
Điều đáng sợ hơn cả là chiếc USB sao lưu dữ liệu, chiếc USB tôi cất trong một hộp trang sức cũ không ai ngờ tới, đã biến mất.
Tôi ngồi thụp xuống ghế, lần đầu tiên trong suốt gần một tuần để cảm giác sợ hãi thật sự len vào lồng ngực mình. Không phải vì tài liệu mất, bản chính tôi đã gửi đi từ đầu và không lưu duy nhất ở đây. Mà vì kẻ đột nhập biết chính xác nơi cất giấu, nghĩa là họ đã theo dõi tôi đủ lâu và đủ kỹ để biết cả những chi tiết riêng tư nhất trong căn hộ của tôi.
Đường Tử Nguyên đến ngay trong đêm, dù đã gần mười một giờ. Anh bước vào, nhìn quanh căn phòng, rồi nhìn tôi, ánh mắt có sự lo lắng thật sự mà anh không cố che giấu.
– Cô không sao chứ?
– Tôi không sao. – Tôi đáp, dù giọng vẫn còn hơi run. – Nhưng USB sao lưu bị lấy mất. Dữ liệu trong đó là bản sao dự phòng, không phải bản duy nhất, nhưng nó cho thấy họ biết quá nhiều về tôi.
Anh ngồi xuống đối diện tôi, im lặng một lúc.
– Tôi xin lỗi. – Cuối cùng anh nói. – Lẽ ra tôi nên cắt cử người bảo vệ cô ngay từ căn hộ, không chỉ theo dõi cô từ xa bên ngoài.
– Đây không phải lỗi của anh. – Tôi lắc đầu. – Nếu có lỗi, là lỗi của tôi vì đã đánh giá thấp mức độ họ sẵn sàng đi xa đến đâu.
Chúng tôi ngồi trong im lặng một lúc lâu, cho đến khi anh lên tiếng, giọng trầm hơn.
– Cô có muốn dừng lại không? Tôi sẽ không trách cô nếu cô chọn rút lui lúc này. Tôi có thể tìm cách khác để tiếp tục thu thập bằng chứng mà không cần cô đứng ở tuyến đầu nữa.
Tôi nhìn anh, rồi nhìn quanh căn phòng của chính mình, nơi vừa bị người lạ xâm phạm chỉ vì tôi dám tìm ra sự thật.
– Không. – Tôi nói, giọng chắc chắn hơn cả chính tôi tưởng. – Nếu tôi dừng lại bây giờ, điều đó có nghĩa là họ đã thắng, không phải bằng bằng chứng hay lý lẽ, mà bằng sự sợ hãi. Tôi không chấp nhận để một kẻ giả mạo chữ ký thắng tôi theo cách đó.
Đường Tử Nguyên nhìn tôi một lúc lâu, và trong ánh mắt anh, tôi thấy một điều gì đó vượt ra ngoài phạm vi của một đồng minh chính trị đơn thuần, dù cả hai chúng tôi đều chưa ai nói ra thành lời.
– Từ đêm nay, tôi sẽ cho người bảo vệ cô túc trực ngay tại tòa nhà này, không còn giữ khoảng cách nữa. – Anh nói. – Và cô sẽ chuyển hết dữ liệu còn lại vào một hệ thống lưu trữ mã hóa riêng mà tôi thiết lập, không liên quan gì đến hệ thống của tập đoàn hay bất cứ máy tính cá nhân nào có thể bị xâm nhập.
Tôi gật đầu đồng ý. Đêm đó, sau khi anh rời đi và hai nhân viên an ninh ở lại canh gác bên ngoài cửa, tôi ngồi một mình trong căn hộ, nhìn ra cửa sổ, cố gắng trấn tĩnh lại nhịp tim của mình.
Chiếc xe đen quen thuộc không còn đậu bên ngoài nữa. Nhưng tôi biết, sự vắng mặt của nó không có nghĩa là mối nguy đã biến mất, chỉ là kẻ thù của tôi đã chuyển từ theo dõi công khai sang tấn công trực tiếp, và điều đó đáng sợ hơn nhiều.
Một tuần sau vụ đột nhập, Vương Kiến Minh ra đòn tiếp theo, lần này công khai và tàn nhẫn hơn nhiều.
Sáng thứ Hai, tôi vừa đến văn phòng đã thấy không khí khác lạ. Vài đồng nghiệp tránh ánh mắt tôi. Một người bạn thân trong phòng Kế toán lén nhắn tin cho tôi ngay khi tôi ngồi xuống bàn: “Kiểm tra email công ty ngay, có chuyện rồi.”
Tôi mở hộp thư, thấy một email gửi toàn thể nhân viên khối văn phòng, từ tài khoản của phòng Nhân sự, với tiêu đề: “Thông báo về vi phạm đạo đức nghề nghiệp nghiêm trọng.”
Nội dung email tố cáo tôi đã cấu kết với Trần Mộc Linh để che giấu hành vi tham ô, đồng thời lợi dụng vị trí kiểm toán viên để làm giả bằng chứng nhằm vu khống cấp trên, kèm theo một tệp đính kèm là bản “phân tích chữ ký” do một chuyên gia giấu tên thực hiện, kết luận ngược lại hoàn toàn so với kết quả giám định thật của Phòng Giám định Tư pháp: rằng chữ ký trên các lệnh chuyển khoản là thật, còn bản tôi gửi đi giám định mới là bản bị chỉnh sửa.
Tôi đọc đi đọc lại email đó, cảm giác như có ai đó vừa tát thẳng vào mặt mình giữa chốn đông người. Đây không còn là chuyện nội bộ phòng ban nữa. Đây là một chiến dịch bôi nhọ công khai, được thiết kế để phá hủy uy tín nghề nghiệp của tôi trước khi tôi kịp trình bày bất cứ bằng chứng thật nào.
Tôi lập tức gọi cho Phòng Giám định Tư pháp để xác nhận lại kết quả giám định chính thức, và họ khẳng định chắc chắn: ba chữ ký trên lệnh chuyển khoản tháng Tám và tháng Chín là giả, không có bất cứ sai lệch nào trong quy trình giám định của họ.
Nhưng vấn đề không nằm ở sự thật. Vấn đề nằm ở việc, giữa lúc email lan truyền khắp công ty, phần lớn đồng nghiệp sẽ tin vào phiên bản được công bố công khai và có vẻ chính thức, chứ không phải sự thật đang nằm im lặng trong tay một vài người.
Tôi được triệu tập lên phòng họp lớn ngay buổi sáng đó, trước một hội đồng gồm Tổng Giám đốc điều hành, Trưởng phòng Nhân sự, luật sư nội bộ, và cả Lâm Vĩnh Đạt, người hiếm khi xuất hiện trong các cuộc họp cấp phòng ban như thế này.
– Cô Lê Thiếu Khanh. – Lâm Vĩnh Đạt mở lời trước, giọng điềm đạm đến mức lạnh người. – Chúng tôi nhận được tố cáo nghiêm trọng về việc cô đã ngụy tạo bằng chứng và cấu kết trong vụ thất thoát tại kho dự án Đông Lạc. Cô có gì để giải trình không?
Tôi nhìn quanh phòng họp, nhận ra rõ ràng đây không phải một cuộc điều tra công bằng, mà là một phiên tòa đã được định sẵn bản án.
– Tôi có bản giám định chính thức từ Phòng Giám định Tư pháp, xác nhận chữ ký trên ba lệnh chuyển khoản là giả mạo. – Tôi đặt bản sao có dấu đỏ lên bàn. – Tôi cũng có dữ liệu sao lưu hệ thống cho thấy hồ sơ gốc trong máy tính của tôi đã bị xóa lúc hai giờ sáng ngày tôi bị đình chỉ công tác, bởi một tài khoản quản trị thuộc bộ phận Công nghệ Thông tin. Tôi đề nghị hội đồng đối chiếu hai bản giám định, một của Phòng Giám định Tư pháp có thẩm quyền nhà nước, một của “chuyên gia giấu tên” đính kèm trong email tố cáo, để xác định bản nào đáng tin hơn.
Phòng họp im lặng một lúc. Vị luật sư nội bộ cầm cả hai bản giám định lên xem xét, ánh mắt dao động.
– Bản giám định của Phòng Giám định Tư pháp có dấu và mã số hồ sơ rõ ràng, có thể xác minh trực tiếp với cơ quan đó. – Vị luật sư nói chậm rãi. – Bản đính kèm trong email không nêu rõ danh tính chuyên gia thực hiện, cũng không có dấu xác nhận của bất cứ tổ chức giám định nào.
Lâm Vĩnh Đạt vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng tôi thấy rõ ngón tay ông ta gõ nhẹ lên mặt bàn, một cử chỉ nhỏ để lộ sự khó chịu.
– Vậy ai đã gửi email tố cáo này? – Tổng Giám đốc điều hành lên tiếng, lần đầu tiên kể từ đầu cuộc họp, giọng có phần nghiêm khắc.
Không ai trả lời ngay. Cuối cùng, Trưởng phòng Nhân sự lên tiếng, giọng có chút run.
– Email được gửi từ hệ thống nội bộ phòng chúng tôi, nhưng tôi xác nhận không ai trong phòng Nhân sự soạn thảo nội dung này. Chúng tôi cũng đang kiểm tra lại nhật ký truy cập.
Tôi nhìn sang Lâm Vĩnh Đạt, và trong khoảnh khắc rất ngắn, ánh mắt chúng tôi giao nhau. Ông ta không nói gì, nhưng tôi biết, và ông ta cũng biết tôi biết, ai đứng sau email đó.
– Tôi đề nghị hội đồng tạm hoãn mọi quyết định kỷ luật đối với tôi, cho đến khi có kết luận chính thức từ cơ quan chức năng về toàn bộ vụ việc, bao gồm cả việc xác minh nguồn gốc email tố cáo hôm nay. – Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể dù trong lòng đang dâng lên một cơn giận âm ỉ.
Cuộc họp kết thúc mà không có quyết định kỷ luật nào được ban hành ngay, nhưng tôi biết đây chỉ là một trận hoãn binh tạm thời. Vương Kiến Minh và những kẻ đứng sau hắn sẽ không dừng lại chỉ vì một lần thất bại.
Ra khỏi phòng họp, tôi gặp Đường Tử Nguyên đứng chờ ở hành lang, vẻ mặt căng thẳng.
– Tôi đã nghe chuyện. – Anh nói. – Cô ổn chứ?
– Tôi ổn. – Tôi đáp, dù tay tôi vẫn còn hơi run vì phải kìm nén cảm xúc suốt cuộc họp. – Nhưng họ đang chơi rắn hơn tôi tưởng. Lần này họ tấn công trực diện vào uy tín của tôi trước toàn công ty, không còn giấu giếm nữa.
Đường Tử Nguyên nhìn tôi, ánh mắt vừa xót xa vừa quyết liệt.
– Điều đó có nghĩa là họ đang hoảng loạn. Một kẻ tự tin vào thế thắng sẽ không cần tấn công phủ đầu như vậy. Chúng ta đang tiến gần đến sự thật hơn họ mong muốn.
Tôi gật đầu, dù trong lòng vẫn còn nặng trĩu. Tôi biết anh nói đúng, nhưng biết mình đang thắng thế không làm giảm bớt cảm giác bị cả một hệ thống quay lưng chống lại chỉ vì mình dám nói ra sự thật.
