Chương 3
Quán cà phê nằm sâu trong một con hẻm nhỏ ở khu phố cổ, không biển hiệu lớn, chỉ có một tấm gỗ nhỏ ghi tên bằng phấn trắng. Tôi đến sớm mười phút, chọn bàn trong góc, quay lưng vào tường, mặt hướng ra cửa, thói quen nghề nghiệp không bỏ được.
Đúng bảy giờ, một người đàn ông bước vào, dáng cao, áo sơ mi trắng đơn giản không cà vạt, không có vẻ gì của một Phó Tổng Giám đốc tập đoàn nghìn tỉ. Anh nhìn quanh phòng một lượt rồi đi thẳng đến bàn tôi.
– Cô Thiếu Khanh. Tôi là Đường Tử Nguyên.
Tôi gật đầu, không đứng dậy, chỉ ra hiệu mời anh ngồi.
– Anh Tử Nguyên theo dõi phòng Kiểm toán Nội bộ bốn tháng rồi, bà Tần nói vậy. Vì lý do gì?
Anh ngồi xuống, gọi một tách cà phê đen, rồi nhìn thẳng vào tôi, không vòng vo.
– Vì cha tôi phát hiện có dòng tiền bất thường chảy ra khỏi tập đoàn từ đầu năm, thông qua nhiều lớp hợp đồng tư vấn và đầu tư nhỏ lẻ, tổng cộng đã hơn hai mươi tỉ. Ông giao tôi âm thầm tìm hiểu, không thông qua bộ phận kiểm toán chính thức, vì ông nghi ngờ có người trong nội bộ ban kiểm toán tiếp tay.
– Anh nghi ngờ Vương Kiến Minh.
– Tôi nghi ngờ nhiều người. Vương Kiến Minh chỉ là người đầu tiên tôi xác nhận được chắc chắn có liên quan, qua công ty An Phát Thương mại.
– Vậy anh biết về Lâm Vĩnh Đạt.
Câu hỏi của tôi khiến anh khựng lại một chút, ánh mắt đánh giá tôi kỹ hơn.
– Cô đã lần đến đó nhanh hơn tôi tưởng.
– Em gái ông ta là cổ đông của quỹ Kim Cương Việt, quỹ nhận phần lớn dòng tiền từ An Phát Thương mại. – Tôi nói. – Nhưng tôi vẫn chưa hiểu động cơ. Lâm Vĩnh Đạt là Phó Chủ tịch, đã có quyền lực và tài sản đủ lớn. Hai mươi tỉ rút ruột công ty, dù nhiều, cũng không đáng để ông ta liều lĩnh đến mức chỉ đạo giả mạo chữ ký và cho người theo dõi nhân viên cấp dưới.
Đường Tử Nguyên xoay tách cà phê trong tay một lúc, như đang cân nhắc có nên nói hết hay không.
– Cha tôi bị ung thư giai đoạn cuối. Ông không còn nhiều thời gian, và Hội đồng Quản trị sẽ phải bầu Chủ tịch mới trong vòng sáu tháng tới. Có hai ứng viên chính: tôi, và Lâm Vĩnh Đạt.
Tôi hiểu ra ngay phần còn lại.
– Số tiền hai mươi tỉ không phải mục đích. Nó là quỹ vận động. Ông ta cần tiền để mua chuộc phiếu bầu của các cổ đông nhỏ trước đại hội cổ đông bất thường.
– Chính xác. – Anh gật đầu, giọng trầm xuống. – Và nếu ông ta thành công, việc đầu tiên ông ta làm khi trở thành Chủ tịch sẽ là hợp thức hóa toàn bộ dòng tiền đó bằng các nghị quyết nội bộ, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Không ai còn có thể lật lại.
Tôi ngồi im, để tất cả các mảnh ghép rơi đúng chỗ của nó. Vương Kiến Minh không chỉ là một kẻ tham ô đơn lẻ. Hắn là công cụ của một âm mưu thâu tóm quyền lực quy mô lớn hơn nhiều so với năm tỉ đồng trong hồ sơ ban đầu tôi được giao.
– Vậy tại sao Vương Kiến Minh lại giao vụ án cho chính tôi, người có thể phát hiện ra chữ ký giả của hắn?
– Vì hắn không biết cô giỏi đến mức nào. – Đường Tử Nguyên nhìn tôi, lần đầu tiên khóe miệng anh nhếch lên, gần như một nụ cười. – Hắn chọn cô vì hồ sơ nhân sự của cô cho thấy cô luôn hoàn thành đúng thời hạn, không bao giờ đặt câu hỏi ngoài phạm vi công việc, và chưa từng có xung đột với cấp trên trong bốn năm làm việc. Với hắn, đó là dấu hiệu của một người dễ bảo. Hắn không tính đến việc dễ bảo và có năng lực không phải là hai điều đối lập.
Tôi im lặng một lúc, chợt nhận ra một điều khó chịu. Vương Kiến Minh đã đọc tôi qua hồ sơ, nhưng đọc sai. Và người đàn ông ngồi trước mặt tôi đây, đã đọc tôi qua bốn tháng theo dõi âm thầm, mà tôi hoàn toàn không biết.
– Anh theo dõi tôi bao lâu rồi?
– Không phải theo dõi cô. – Anh vội nói, giọng có chút lúng túng hiếm hoi. – Tôi theo dõi hoạt động bất thường của phòng Kiểm toán Nội bộ nói chung, và tên cô xuất hiện trong danh sách những người xử lý các hồ sơ liên quan. Từ hôm qua, khi cô bị theo dõi công khai và bị đình chỉ công tác, tôi mới quyết định phải liên lạc trực tiếp.
Tôi gật đầu, chấp nhận lời giải thích, dù trong lòng vẫn còn một phần cảnh giác chưa gỡ bỏ hết. Bốn năm làm kiểm toán nội bộ đã dạy tôi một điều: bất cứ ai nói mình đứng về phía công lý cũng đều có động cơ riêng, kể cả khi động cơ đó là chính đáng.
– Vậy bây giờ anh muốn gì ở tôi?
– Tôi cần bằng chứng đủ mạnh, đủ hợp pháp, để trình trước Hội đồng Quản trị và đại hội cổ đông, chứ không phải chỉ đủ để một mình cha tôi tin. Cô đã có phần bằng chứng về chữ ký giả và công ty vỏ bọc. Tôi có phần bằng chứng về dòng tiền từ quỹ Kim Cương Việt và danh sách các cổ đông nhỏ đã được tiếp cận để mua chuộc phiếu bầu. Ghép lại, chúng ta có một bức tranh hoàn chỉnh.
Tôi nhìn anh, cân nhắc.
– Nếu tôi hợp tác với anh, và sau này anh trở thành Chủ tịch nhờ vụ này, tôi sẽ trở thành công cụ chính trị của anh, giống như cách Vương Kiến Minh định biến tôi thành công cụ của hắn.
Câu nói của tôi khiến Đường Tử Nguyên im lặng khá lâu. Anh không phản bác ngay, không cố thanh minh, điều đó khiến tôi có thiện cảm hơn một chút.
– Cô nói đúng, đó là rủi ro có thật. – Cuối cùng anh nói. – Tôi không thể hứa với cô rằng tôi hoàn toàn không có động cơ quyền lực trong chuyện này. Nhưng tôi có thể hứa một điều: mọi bằng chứng cô thu thập sẽ được trình bày công khai, đầy đủ, không cắt xén để phục vụ mục đích cá nhân của tôi hay của bất kỳ ai. Nếu cô phát hiện tôi làm khác lời hứa đó, cô có quyền công bố toàn bộ ra ngoài, kể cả phần bất lợi cho tôi.
Tôi nhìn anh một lúc lâu, rồi gật đầu chậm rãi.
– Được. Nhưng tôi làm việc theo cách của tôi, không theo lệnh của anh.
– Tôi không mong gì hơn thế. – Anh nói, và lần này nụ cười của anh trọn vẹn hơn một chút.
Chúng tôi ngồi đến gần chín giờ tối, trao đổi từng chi tiết một, ghép nối các mảnh thông tin rời rạc thành một sơ đồ mạch lạc hơn. Khi tôi đứng dậy ra về, trời đã tối hẳn, con hẻm nhỏ hắt ánh đèn vàng yếu ớt lên mặt đường ướt vì mưa chiều.
– Cẩn thận trên đường về. – Anh nói, đứng dậy theo. – Từ giờ, tôi sẽ cho người kín đáo bảo vệ cô, cô không cần biết mặt họ, nhưng họ sẽ luôn ở gần.
Tôi không phản đối, dù trong lòng có chút phức tạp khi nghĩ đến việc có người dõi theo mình ngay cả khi tôi không hay biết, dù lần này là để bảo vệ chứ không phải đe dọa.
Trên đường về, tôi đi ngang qua chiếc xe đen quen thuộc, vẫn đậu cách nhà tôi năm mươi mét. Nhưng lần này, tôi không còn thấy sợ hãi như đêm hôm trước. Tôi chỉ thấy rõ hơn bao giờ hết rằng cuộc chiến này đã lớn hơn nhiều so với những gì tôi tưởng khi mở tập hồ sơ đầu tiên trên bàn làm việc.
Ba ngày đình chỉ công tác kết thúc, tôi trở lại văn phòng với vẻ ngoài bình thường nhất có thể, dù bên trong tôi biết rõ mọi ánh mắt trong phòng Kiểm toán Nội bộ giờ đây đều mang một câu hỏi ngầm: cô ấy đã thấy gì, và cô ấy sẽ làm gì tiếp theo.
Vương Kiến Minh không gọi tôi vào phòng riêng như mọi khi. Hắn chỉ gật đầu chào tôi ở hành lang, lịch sự đến mức lạnh lẽo, như thể ba ngày trước chưa từng có chuyện gì xảy ra giữa chúng tôi.
Tôi ngồi vào bàn làm việc, mở máy tính, và ngay lập tức nhận ra có điều bất thường. Thư mục lưu trữ hồ sơ vụ Trần Mộc Linh, nơi tôi cất bản sao các tài liệu gốc trước khi bị đình chỉ công tác, đã trống trơn.
Tôi kiểm tra lịch sử truy cập. Có một tài khoản quản trị hệ thống đã đăng nhập vào máy tính của tôi lúc hai giờ sáng ngày tôi bị đình chỉ, xóa toàn bộ thư mục, sau đó dọn sạch nhật ký truy cập.
Tôi không hoảng loạn. Tôi đã học được từ lâu rằng hoảng loạn là thứ xa xỉ mà một kiểm toán viên không được phép có. Bản gốc quan trọng nhất, tôi đã gửi cho Phòng Giám định Tư pháp và giao cho một người không liên quan đến công ty giữ hộ, đúng như tôi đã nói với Vương Kiến Minh. Nhưng việc dữ liệu trong hệ thống nội bộ bị xóa sạch cho thấy một điều đáng lo hơn: ai đó có quyền truy cập quản trị cấp cao đang chủ động phá hủy dấu vết, và người đó không chỉ là Vương Kiến Minh, vì hắn không có quyền truy cập tài khoản quản trị hệ thống.
Tôi gọi cho Đường Tử Nguyên ngay khi có thể, hẹn gặp anh trong giờ nghỉ trưa tại một góc khuất của khu để xe.
– Có người dùng tài khoản quản trị hệ thống xóa dữ liệu của tôi. – Tôi nói, giọng thấp. – Tài khoản đó thuộc bộ phận Công nghệ Thông tin, không phải phòng Kiểm toán. Nghĩa là Vương Kiến Minh không tự làm được việc này một mình.
Đường Tử Nguyên nhíu mày, im lặng một lúc.
– Trưởng phòng Công nghệ Thông tin là Bùi Anh Tuấn, được bổ nhiệm cách đây tám tháng, ngay trước khi Lâm Vĩnh Đạt bắt đầu vận động hành lang cho vị trí Chủ tịch. Tôi đã nghi ngờ anh ta từ lâu nhưng chưa có bằng chứng cụ thể.
– Vậy bây giờ có rồi. – Tôi nói. – Dù họ đã xóa dữ liệu, hệ thống máy chủ dự phòng của công ty vẫn lưu bản sao lưu tự động hằng đêm trong ba mươi ngày, theo quy định quản trị rủi ro công nghệ thông tin mà chính công ty ban hành. Nếu tôi có thể tiếp cận bản sao lưu đó trước khi nó bị ai đó cố tình xóa luôn, chúng ta sẽ có bằng chứng kép: vừa là dữ liệu gốc, vừa là bằng chứng về hành vi phá hoại có tổ chức.
– Cô định tiếp cận bằng cách nào? Cô không có quyền truy cập hệ thống sao lưu.
Tôi mỉm cười, lần đầu tiên sau nhiều ngày căng thẳng cảm thấy có chút chủ động trong tay.
– Nhưng bộ phận Kiểm toán Nội bộ có quyền yêu cầu trích xuất dữ liệu sao lưu phục vụ công tác kiểm toán định kỳ, đó là quy trình chuẩn, không ai có thể từ chối mà không giải trình được lý do. Tôi sẽ lập một yêu cầu kiểm toán định kỳ hoàn toàn hợp lệ, không nhắc gì đến vụ Trần Mộc Linh, chỉ ghi là kiểm tra tuân thủ quy trình lưu trữ dữ liệu tài chính quý ba. Không ai có cớ để từ chối, kể cả Vương Kiến Minh.
Đường Tử Nguyên nhìn tôi, ánh mắt có gì đó vừa ngạc nhiên vừa nể phục.
– Cô luôn nghĩ được nước cờ đi trước hai bước như vậy sao?
– Đó là nghề của tôi. – Tôi đáp gọn, dù trong lòng có chút ấm áp trước câu nói của anh, một cảm giác lạ lẫm mà tôi chưa kịp gọi tên.
Buổi chiều, tôi lập yêu cầu trích xuất dữ liệu sao lưu theo đúng quy trình, gửi lên bộ phận Công nghệ Thông tin với chữ ký phê duyệt của Trưởng phòng Kiểm toán Nội bộ, tức là Vương Kiến Minh, buộc hắn phải ký duyệt một yêu cầu hoàn toàn đúng quy định mà không thể biết mục đích thật sự đằng sau.
Hắn ký, không hỏi gì thêm, có lẽ vì tin rằng dữ liệu quan trọng đã bị xóa sạch từ hai giờ sáng hôm trước, nên yêu cầu của tôi chỉ là thủ tục vô hại.
Ba ngày sau, tôi nhận được bản trích xuất dữ liệu sao lưu, đầy đủ toàn bộ thư mục đã bị xóa, kèm theo nhật ký hệ thống ghi rõ thời gian, tài khoản, và địa chỉ IP nội bộ đã thực hiện thao tác xóa dữ liệu lúc hai giờ sáng. Địa chỉ IP đó thuộc về một máy trạm trong phòng làm việc riêng của Bùi Anh Tuấn, Trưởng phòng Công nghệ Thông tin.
Tôi ngồi nhìn dòng nhật ký đó rất lâu, cảm giác như đang cầm trong tay mảnh ghép cuối cùng để khóa chặt một góc của bức tranh lớn. Vương Kiến Minh giả chữ ký. Bùi Anh Tuấn xóa dấu vết. Và phía sau cả hai, Lâm Vĩnh Đạt điều phối tất cả bằng quyền lực và tiền bạc.
Nhưng tôi cũng hiểu, càng tiến gần đến trung tâm, tôi càng trở thành mục tiêu rõ ràng hơn. Và những kẻ đã dám giả mạo chữ ký, xóa dữ liệu hệ thống, mua chuộc phiếu bầu cổ đông, sẽ không dừng lại chỉ vì một kiểm toán viên đã nắm được bằng chứng. Họ sẽ tìm cách loại bỏ kiểm toán viên đó, bằng cách này hay cách khác.
