Chương 2
Tôi đứng khựng lại giữa hành lang, nhìn dòng tin nhắn lạ hoắc trên màn hình. Số máy mười một chữ số, không lưu tên, không có gì để tra ngược. Tôi định xóa, nhưng ngón tay dừng lại giữa chừng. Có những lời cảnh báo, ngay cả khi vô danh, vẫn đáng để giữ lại.
Tôi bỏ điện thoại vào túi, đi thẳng về phòng làm việc của mình như không có gì xảy ra. Đó là nguyên tắc đầu tiên tôi tự đặt ra từ khi bước chân vào ngành kiểm toán nội bộ: đừng bao giờ để người khác thấy mặt mình thay đổi trước khi mình hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Buổi chiều, phòng Nhân sự gọi tôi lên.
Không phải cuộc gọi thông thường. Trưởng phòng Nhân sự, bà Đinh Thu Hà, ngồi sau bàn với vẻ mặt căng như dây đàn, bên cạnh là một người tôi không quen, mặc vest xám, giới thiệu là luật sư nội bộ của tập đoàn.
– Cô Thiếu Khanh, chúng tôi nhận được báo cáo cô đã truy cập và sao chép dữ liệu bảo mật cấp cao ra ngoài hệ thống công ty, vi phạm điều khoản bảo mật thông tin đã ký khi nhận việc.
Tôi không bất ngờ. Tôi chỉ ngạc nhiên vì tốc độ. Chưa đầy sáu tiếng kể từ khi tôi rời phòng họp của Vương Kiến Minh.
– Báo cáo từ ai? – Tôi hỏi, giọng vẫn đều.
– Điều đó không quan trọng bằng việc cô có thừa nhận hành vi đó hay không.
Tôi nhìn thẳng vào bà Hà.
– Tôi thừa nhận tôi đã gửi tài liệu ra ngoài hệ thống nội bộ. Nhưng tôi gửi đến Phòng Giám định Tư pháp, một cơ quan nhà nước có thẩm quyền, để giám định chữ ký trên hồ sơ mà chính Trưởng phòng Kiểm toán Nội bộ giao cho tôi xử lý. Nếu điều đó là vi phạm, thì điều khoản bảo mật của công ty đang được dùng để che giấu hành vi giả mạo chữ ký cấp trên.
Vị luật sư nhíu mày, ghi chép gì đó. Bà Hà im lặng một lúc, rồi hạ giọng.
– Tôi chỉ làm đúng quy trình được giao, cô Thiếu Khanh. Cấp trên yêu cầu lập biên bản. Tôi không có ý kiến gì về nội dung.
Tôi hiểu. Đây không phải trận đánh của bà Hà. Vương Kiến Minh đang dùng đúng công cụ mà hắn quen dùng nhất: quy trình. Biến chuyện đúng sai thành chuyện thủ tục, để không ai phải trả lời câu hỏi ai đúng ai sai, chỉ cần trả lời câu hỏi ai vi phạm biểu mẫu nào.
– Biên bản này sẽ được lưu vào hồ sơ nhân sự của cô, kèm đề xuất tạm đình chỉ công tác trong khi chờ xác minh.
– Được. – Tôi nói. – Nhưng tôi yêu cầu biên bản ghi rõ nguyên nhân tôi gửi tài liệu ra ngoài là để giám định một nghi vấn giả mạo chữ ký, không phải để rò rỉ thông tin thương mại.
Vị luật sư ngập ngừng, nhưng cuối cùng cũng ghi vào.
Tôi rời phòng Nhân sự với quyết định tạm đình chỉ công tác ba ngày trong tay. Ba ngày, đúng bằng khoảng thời gian Vương Kiến Minh từng cho tôi để “xác nhận” tội danh Trần Mộc Linh. Có lẽ hắn thích con số đó.
Tôi ra khỏi tòa nhà lúc năm giờ chiều, trời Hải Phong âm u chuẩn bị mưa. Tôi đi bộ qua bãi giữ xe, và một chiếc ô tô đen đỗ cách cổng chính năm mươi mét từ từ lăn bánh theo hướng tôi đi, giữ khoảng cách vừa đủ để không quá lộ liễu, cũng không quá kín đáo.
Tôi rẽ vào một quán cà phê ven đường, ngồi xuống bàn gần cửa kính, gọi một tách trà, và quan sát chiếc xe đậu lại bên kia đường.
Không ai bước xuống. Kính xe đen kịt, không thể nhìn vào trong.
Mười lăm phút sau, điện thoại tôi rung. Vẫn số máy lạ đó.
“Đừng nhìn ra ngoài nữa. Cô đang tự làm lộ mình biết bị theo dõi.”
Tôi giật mình, ngẩng đầu nhìn quanh quán. Không ai đang cầm điện thoại chăm chú về phía tôi. Nhưng ai đó, ở đâu đó, đang nhìn thấy tôi ngay lúc này.
Tôi gõ lại: “Anh là ai?”
Không có trả lời.
Tôi ngồi thêm mười phút, giả vờ bình thản uống trà, rồi đứng dậy trả tiền, đi ra cửa sau của quán, cắt qua con hẻm nhỏ để về nhà theo đường vòng. Khi ngoái lại, chiếc xe đen vẫn đứng nguyên chỗ cũ, như thể nó chưa từng theo tôi, hoặc như thể nó biết tôi sẽ đi đường nào nên không cần đuổi theo.
Tối đó, tôi ngồi trong căn hộ nhỏ của mình, trải toàn bộ bằng chứng đã sao lưu ra bàn, cố gắng nhìn lại bức tranh tổng thể thay vì từng mảnh ghép riêng lẻ.
Vương Kiến Minh giả chữ ký để chuyển năm tỉ vào một công ty vỏ bọc do em họ hắn đứng tên. Hắn dựng tội cho Trần Mộc Linh. Hắn sắp xếp người trong ban điều tra nội bộ. Và bây giờ, chỉ trong vài giờ, hắn đã có thể khiến phòng Nhân sự ra quyết định đình chỉ công tác đối với tôi.
Một Trưởng phòng Kiểm toán Nội bộ, dù có mưu mô đến đâu, không thể một mình điều khiển nhanh và gọn đến vậy. Muốn phòng Nhân sự phản ứng trong sáu tiếng, cần có người ở cấp cao hơn gật đầu.
Tôi mở laptop, tìm sơ đồ tổ chức của Tập đoàn Hải Phong. Trên Vương Kiến Minh, chỉ có hai người: Tổng Giám đốc điều hành, và Phó Chủ tịch Hội đồng Quản trị, Lâm Vĩnh Đạt.
Tôi khoanh tròn tên Lâm Vĩnh Đạt bằng bút đỏ, không phải vì tôi chắc chắn, mà vì trực giác của một kiểm toán viên nhiều năm mách bảo tôi rằng khi một vụ gian lận vận hành trơn tru và có người che chắn nhanh đến thế, gốc rễ luôn nằm cao hơn nơi ta nhìn thấy đầu tiên.
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa bắt đầu rơi xuống mái tôn khu chung cư cũ. Tôi tắt đèn bàn, nhưng không tắt máy tính. Còn quá nhiều việc phải làm trong ba ngày bị đình chỉ công tác này, và lần này, tôi không có ai giao nhiệm vụ. Tôi tự giao cho chính mình.
Sáng hôm sau, tôi không đến công ty. Quyết định đình chỉ công tác có hiệu lực từ tám giờ, và tôi định dùng khoảng thời gian này để làm điều mà một kiểm toán viên bình thường không bao giờ được phép làm: điều tra không giới hạn phạm vi.
Tôi bắt đầu bằng cách gọi cho người quen cũ ở Ủy ban Kiểm tra, hỏi thêm về công ty vỏ bọc đứng tên em họ Vương Kiến Minh.
– Công ty đó tên An Phát Thương mại, đăng ký ngành nghề tư vấn đầu tư, vốn điều lệ hai trăm triệu, nhưng tài khoản ngân hàng nhận vào năm tỉ chỉ trong ba tháng. – Người quen tôi nói qua điện thoại, giọng thận trọng. – Thiếu Khanh, cô nên biết một việc. An Phát Thương mại không chỉ nhận tiền từ Hải Phong. Nó còn nhận tiền từ hai công ty khác, đều là công ty con của một quỹ đầu tư tên Kim Cương Việt.
– Kim Cương Việt liên quan gì đến Hải Phong?
– Cổ đông lớn thứ hai của Kim Cương Việt, theo hồ sơ công khai, là bà Lâm Ánh Nguyệt.
Tôi lặng đi vài giây. Lâm Ánh Nguyệt là em gái của Lâm Vĩnh Đạt, Phó Chủ tịch Hội đồng Quản trị Tập đoàn Hải Phong. Trực giác đêm qua của tôi không sai.
Tôi cảm ơn và cúp máy, ngồi lặng nhìn ra cửa sổ căn hộ, cố gắng ghép các mảnh lại. Nếu Lâm Vĩnh Đạt đứng sau, vậy động cơ của hắn là gì. Năm tỉ, với quy mô một tập đoàn nghìn tỉ như Hải Phong, không đủ lớn để một Phó Chủ tịch liều lĩnh đến mức chỉ đạo giả chữ ký, dựng tội người vô can, và giờ còn cho người theo dõi một kiểm toán viên cấp dưới.
Trừ khi đây không phải là mục đích cuối cùng, mà chỉ là một bước trong kế hoạch lớn hơn.
Tôi đang ghi chú lại những suy luận này thì có tiếng gõ cửa. Ba tiếng, cách đều, không giống tiếng gõ của người giao hàng.
Tôi nhìn qua mắt thần cửa. Một người phụ nữ lớn tuổi, tóc búi gọn, mặc áo dài công sở màu xám, đứng ngoài hành lang, tay cầm một chiếc phong bì.
Tôi mở cửa, giữ khoảng cách vừa đủ.
– Cô tìm ai?
– Cô Lê Thiếu Khanh phải không? Tôi là Tần Bích Vân, thư ký riêng của Chủ tịch Hội đồng Quản trị.
Tôi giật mình. Đường Bách Xuyên, Chủ tịch sáng lập Tập đoàn Hải Phong, người gần như không xuất hiện công khai suốt hai năm nay vì lý do sức khỏe.
– Chủ tịch cần gặp tôi?
– Không. – Bà Tần lắc đầu, đưa chiếc phong bì cho tôi. – Chủ tịch nhờ tôi chuyển cho cô cái này, và nói một câu, nguyên văn: “Ba ngày trước, có người đã gửi cho ông một bản sao báo cáo Ủy ban Kiểm tra sớm hơn cả chính Ủy ban Kiểm tra nhận được. Cô ấy nên biết mình không đơn độc.”
Tôi mở phong bì. Bên trong là một tấm danh thiếp trơn, không có tên công ty, chỉ có một số điện thoại và một dòng chữ viết tay: “Số máy đã nhắn tin cho cô ba lần vừa qua là của tôi.”
Tôi ngẩng lên nhìn bà Tần.
– Là bà nhắn cho tôi?
– Không phải tôi trực tiếp. – Bà mỉm cười nhẹ, ánh mắt có chút mệt mỏi của người đã phục vụ một gia tộc quá lâu để còn ngạc nhiên trước bất cứ điều gì. – Nhưng tôi mang lời nhắn đến từ người đã gửi.
– Ai?
– Cậu Tử Nguyên. Con trai Chủ tịch, hiện là Phó Tổng Giám đốc phụ trách chiến lược. Cậu ấy đã theo dõi hoạt động của phòng Kiểm toán Nội bộ và bên Tài chính suốt bốn tháng nay, từ trước khi cô phát hiện ra chữ ký giả.
Tôi cau mày.
– Nếu cậu ấy đã theo dõi từ trước, tại sao không báo cáo trực tiếp lên Chủ tịch hoặc cơ quan chức năng?
Bà Tần nhìn tôi một lúc, như cân nhắc nên nói đến đâu.
– Vì Chủ tịch đang ốm nặng, và Hội đồng Quản trị đang trong giai đoạn chuẩn bị bầu người kế nhiệm. Nếu cậu Tử Nguyên đứng ra tố cáo lúc này, mọi người sẽ nói cậu ấy dùng thủ đoạn để hạ uy tín đối thủ trước cuộc bầu chọn. Cậu ấy cần một người ngoài cuộc, một người không có động cơ tranh giành quyền lực, tự mình tìm ra sự thật. Người đó vô tình lại là cô.
Tôi im lặng, để những thông tin ấy lắng xuống. Không phải tình cờ Vương Kiến Minh giao vụ án cho tôi. Nhưng cũng không phải tình cờ tôi là người duy nhất trong ban điều tra không bị mua chuộc. Có một bàn tay khác, âm thầm hơn, đã quan sát và chọn đúng thời điểm để tôi chạm vào sự thật.
– Vậy tại sao đến bây giờ cậu ấy mới cho người liên lạc trực tiếp với tôi?
– Vì hôm qua, cô đã trở thành mục tiêu bị theo dõi công khai, không còn là bí mật nữa. Cậu ấy không thể để cô một mình đối phó nữa.
Bà Tần đưa tôi thêm một tấm danh thiếp khác, lần này có địa chỉ một quán cà phê nhỏ ở khu phố cổ.
– Bảy giờ tối nay, nếu cô đồng ý, cậu Tử Nguyên muốn gặp trực tiếp.
Tôi cầm tấm danh thiếp, nhìn dòng địa chỉ viết tay nắn nót.
– Tôi cần suy nghĩ.
– Cô có quyền từ chối. – Bà Tần gật đầu, quay người bước đi, rồi dừng lại nói thêm một câu trước khi xuống cầu thang. – Nhưng nếu cô từ chối, ngày mai chiếc xe đen đó vẫn sẽ đậu ngoài cổng nhà cô, chỉ có điều lần này sẽ không còn ai đứng về phía cô để biết nó ở đó vì lý do gì.
Tôi đứng lặng ở cửa một lúc lâu sau khi bà Tần rời đi, nhìn tấm danh thiếp trong tay, rồi nhìn ra cửa sổ, nơi tôi có thể thấy một phần con phố phía dưới. Không có chiếc xe đen nào ở đó lúc này. Nhưng tôi biết, từ bây giờ, tôi không còn là người duy nhất đang chơi ván cờ này, và tôi cũng không còn chắc chắn ai đang cầm quân trắng, ai đang cầm quân đen.
