Chương 1
Sếp tôi giao tôi điều tra chính hắn, và hắn không hề biết điều đó.
Tên hắn là Vương Kiến Minh, Trưởng phòng Kiểm toán Nội bộ của Tập đoàn Hải Phong. Bốn mươi hai tuổi, tóc chải gọn, cà vạt luôn thẳng tắp. Người ta gọi hắn là “ngọn đèn sạch nhất trong cái sảnh tối.” Tôi từng tin điều đó.
Đó là thứ Hai đầu tuần. Hắn gọi tôi vào phòng riêng, đóng cửa lại, đặt lên bàn một tập hồ sơ dày đến bốn ngón tay.
– Lê Thiếu Khanh, cậu là kiểm toán viên giỏi nhất tôi có. Vụ này, tôi chỉ tin cậu.
Tôi nhìn tập hồ sơ. Nhãn ngoài ghi: “Vụ thất thoát 5,2 tỷ, Quý III, kho dự án Đông Lạc.”
– Ai là nghi can? – Tôi hỏi.
– Phó giám đốc Tài chính, Trần Mộc Linh. Chứng cứ sơ bộ đã đủ. Cậu chỉ cần lập hồ sơ xác nhận để bộ phận pháp lý chuyển công an.
Hắn nói bình thản đến mức tôi gần như không chú ý đến một chi tiết nhỏ: hắn không hề hỏi tôi có câu hỏi gì không. Hắn chỉ đẩy hồ sơ qua bàn, đứng dậy, và nói thêm một câu trước khi ra cửa.
– Ba ngày, Thiếu Khanh. Đừng để tôi thất vọng.
Tôi mang hồ sơ về bàn mình, pha một ly trà, và bắt đầu đọc từ trang đầu tiên.
Chương một: bảng kê giao dịch. Sạch.
Chương hai: biên bản xác nhận nội bộ. Sạch.
Chương ba: lệnh chuyển khoản, có chữ ký phê duyệt cấp trên.
Tôi dừng lại.
Chữ ký trên lệnh chuyển khoản ngày 14 tháng 8 là của Trưởng phòng Kiểm toán, tức là… Vương Kiến Minh.
Tôi lật sang trang kế. Ngày 21 tháng 8, cùng một chữ ký. Ngày 3 tháng 9, cùng một chữ ký.
Nhưng có điều gì đó không ổn.
Tôi mở ngăn kéo, lấy ra tập hồ sơ lưu trữ từ quý trước, tìm đến trang có chữ ký thật của Vương Kiến Minh trên biên bản kiểm toán tháng Sáu.
Tôi đặt hai tờ giấy cạnh nhau.
Nhìn bằng mắt thường, chúng gần như giống hệt nhau. Vòng cung của chữ “V”, nét kéo dài cuối chữ “h”, góc nghiêng của toàn bộ chữ ký, đều khớp.
Gần như.
Tôi lấy kính lúp ra.
Chữ ký thật của Vương Kiến Minh có một thói quen nhỏ: nét móc cuối chữ “h” luôn hơi cong ngược lên, như thể bút chưa muốn rời mặt giấy. Không phải thói quen ai cũng nhận ra. Tôi chỉ biết vì tôi đã xử lý hàng trăm trang tài liệu có chữ ký của hắn trong bốn năm qua.
Ba lệnh chuyển khoản tháng Tám và tháng Chín, nét móc đó thẳng đơ.
Ai đó đã học chữ ký của Vương Kiến Minh. Học rất giỏi. Nhưng chưa đủ giỏi.
Tôi ngồi im một lúc, nhìn ra cửa sổ. Tòa nhà Hải Phong bên kia đường đang bật đèn từng tầng một khi trời nhập nhoạng tối. Tôi nghĩ đến Trần Mộc Linh, Phó giám đốc Tài chính mà Vương Kiến Minh muốn tôi “xác nhận” tội danh. Một người phụ nữ bốn mươi tuổi, ít nói, chưa một lần có phốt trong tám năm làm việc.
Tôi nghĩ đến câu hắn nói lúc giao hồ sơ.
Chứng cứ sơ bộ đã đủ. Cậu chỉ cần lập hồ sơ xác nhận.
Không phải “điều tra.” Là “xác nhận.”
Hắn không muốn tôi tìm ra sự thật. Hắn muốn tôi ký tên vào một bản án đã được dàn dựng sẵn.
Tôi gấp hồ sơ lại, nhét vào cặp, và cắm USB sao lưu toàn bộ dữ liệu quét ảnh. Xong, tôi xóa dấu vết truy cập trên máy nội bộ, đặt lại hồ sơ gốc ngay ngắn trên bàn như chưa có gì xảy ra.
Điện thoại rung.
Tin nhắn từ Vương Kiến Minh: “Tiến độ thế nào rồi, Thiếu Khanh?”
Tôi gõ lại sau mười giây: “Đang đọc kỹ. Sếp yên tâm.”
Hắn trả lời ngay: “Tốt. Nhớ là ba ngày.”
Tôi tắt màn hình, đứng dậy, mặc áo khoác.
Tôi có ba ngày để hiểu tại sao hắn lại dám giao vụ này cho chính người sẽ nhìn thấy chữ ký của hắn.
Có hai khả năng.
Một: hắn không biết tôi có thể nhận ra sự khác biệt.
Hai: hắn biết, nhưng nghĩ tôi sẽ không dám làm gì.
Khả năng thứ hai đáng sợ hơn. Và khả năng đó cao hơn.
Sáng hôm sau, tôi đến gặp Trần Mộc Linh.
Không báo trước. Không gọi điện. Tôi chỉ xuất hiện trước cửa phòng bà lúc bảy giờ mười lăm, khi hành lang còn vắng.
Bà nhìn tôi, không ngạc nhiên. Như thể bà đã chờ.
– Cô Thiếu Khanh. Vào đi.
Tôi đóng cửa lại, đặt thẳng vào câu hỏi.
– Bà biết chữ ký trên ba lệnh chuyển khoản không phải của bà. Tại sao bà không tố cáo?
Bà im lặng một nhịp. Rồi cười, nhẹ và mệt mỏi.
– Vì bằng chứng phản đối của tôi sẽ chỉ là lời nói. Còn bằng chứng của cô… sẽ được xét lại.
Tôi hiểu ngay. Vương Kiến Minh không chỉ dựng vụ này. Hắn đã sắp xếp người trong ban điều tra nội bộ.
Trừ tôi.
Vì hắn tưởng tôi là quân của hắn.
Tôi dành hai ngày còn lại không phải để lập hồ sơ xác nhận. Tôi gửi ảnh chụp ba chữ ký giả kèm chữ ký gốc đến Phòng Giám định Tư pháp theo đường bảo mật, không qua hệ thống nội bộ công ty. Song song, tôi nhờ một người quen cũ ở Ủy ban Kiểm tra tìm hiểu về tài khoản trung gian nhận năm tỉ đó.
Tài khoản đứng tên một công ty vỏ bọc. Thành lập tháng Bảy. Người ký hồ sơ thành lập: em họ của Vương Kiến Minh.
Tôi in tất cả ra. Đóng thành một tập riêng, không đánh dấu tên tôi.
Sáng ngày thứ ba, tôi bước vào phòng họp như hắn yêu cầu, đặt hồ sơ lên bàn trước mặt hắn.
Hắn lật ra, mắt lướt nhanh. Rồi khựng lại.
Đây không phải bản xác nhận tội danh Trần Mộc Linh.
Đây là toàn bộ chuỗi bằng chứng, có giám định chữ ký, có dấu tư pháp, có dữ liệu tài khoản trung gian, có tên công ty vỏ bọc.
Hắn nhìn tôi.
Tôi nhìn lại hắn, không nói gì.
Không cần nói gì.
Hắn hiểu. Tôi thấy rõ khoảnh khắc đó qua từng cơ mặt hắn, từng chớp mắt chậm dần, từng ngón tay siết nhẹ vào mép hồ sơ rồi buông ra.
Vương Kiến Minh tưởng hắn giao con tốt vào tay hắn.
Hắn không biết con tốt đã qua sông từ ngày nhận nhiệm vụ.
Cuối cùng hắn lên tiếng, giọng khẽ đến mức gần như không thành tiếng.
– Cô muốn gì?
Tôi kéo ghế ngồi xuống, bình thản như đang họp kiểm toán thường kỳ.
– Tôi không muốn gì cả, anh Kiến Minh. Tôi chỉ hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Tôi đứng dậy, khẽ gật đầu.
– Bản sao đã được gửi đến Ủy ban Kiểm tra lúc sáu giờ sáng nay. Bản gốc đang ở chỗ người không liên quan đến công ty này.
Tôi bước ra cửa, tay nắm vào tay cầm.
– À, anh có ba ngày.
Tôi mở cửa bước ra, và khi tiếng bước chân tôi vang trên hành lang vắng, điện thoại trong túi rung lên, một tin nhắn từ số máy lạ, chỉ vỏn vẹn bốn chữ: “Cô đang bị theo dõi.”
