Chương 8
Chương 15: Đối Diện
Sáng hôm sau, phòng họp hội đồng quản trị của tập đoàn Bắc Hải chật kín người, không chỉ các thành viên hội đồng mà còn có đại diện của những cổ đông lớn, luật sư hai bên, và một vài phóng viên tài chính được mời đến để đảm bảo tính minh bạch công khai.
Tôi bước vào phòng họp với cánh tay vẫn còn bó bột, mặc bộ vest xanh đậm mà Đường Nhã đã chọn giúp tôi từ tối hôm trước, tóc búi gọn gàng, cố gắng giữ dáng vẻ điềm tĩnh nhất có thể dù trong lòng tim đập loạn nhịp.
Tô Bạch Dương ngồi ở hàng ghế đối diện, vest đen chỉnh tề, vẻ mặt bình thản đến đáng ngờ, như thể ông ta đã chuẩn bị sẵn mọi kịch bản đối phó.
Chủ tọa cuộc họp, một thành viên hội đồng quản trị lớn tuổi, tuyên bố khai mạc, mời Tô Mặc Hàn trình bày trước.
Tô Mặc Hàn đứng dậy, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực, trình bày toàn bộ dòng thời gian của cuộc điều tra, từ những phát hiện đầu tiên ba năm trước, đến sơ đồ dòng tiền phức tạp mà Kỷ Vy Nhi đã lần ra, kết thúc bằng đoạn video lời khai của Chu Duy được trình chiếu trên màn hình lớn.
Trong video, Chu Duy, dù giọng vẫn còn run, đã kể lại chi tiết những lần trực tiếp nhận chỉ đạo từ Tô Bạch Dương về việc lập hồ sơ khống cho các khoản đầu tư ở nước ngoài, cùng với email gốc làm bằng chứng đính kèm.
Cả phòng họp im lặng như tờ khi đoạn video kết thúc.
Tô Bạch Dương đứng dậy, vỗ tay chậm rãi, giọng mỉa mai:
– Một màn trình diễn công phu. Nhưng thưa các vị, đây chỉ là lời khai một chiều từ một nhân viên bất mãn đã nghỉ việc, kết hợp với vài email có thể bị chỉnh sửa dễ dàng bởi bất kỳ ai có chút hiểu biết về công nghệ. Tôi phủ nhận hoàn toàn mọi cáo buộc.
Ông ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt sắc lạnh:
– Còn về sự có mặt của Lâm tiểu thư ở đây hôm nay, tôi thực sự không hiểu, một người đã ly hôn, không còn liên quan gì đến tập đoàn Bắc Hải, tại sao lại có mặt trong một cuộc họp nội bộ quan trọng như thế này? Có phải đây chỉ là một màn kịch thương cảm được dàn dựng để lay động lòng trắc ẩn của các vị cổ đông hay không?
Tôi hít một hơi thật sâu, đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Tô Bạch Dương, không hề né tránh.
– Tôi có mặt ở đây, vì tối qua tôi suýt mất mạng bởi một vụ tai nạn xe cố ý, ngay sau khi tôi giúp thu thập bằng chứng cho cuộc điều tra này. Tôi giơ cánh tay bó bột lên. Cảnh sát đã xác nhận đây là vụ án hình sự đang điều tra, liên quan trực tiếp đến vụ việc chúng ta đang bàn luận hôm nay.
Cả phòng họp xôn xao.
– Tôi cũng muốn nói thêm. Tôi tiếp tục, giọng run nhưng kiên định. Ba năm trước, tôi từng nhận một bó hoa kèm lời đe dọa nặc danh, ngay sau khi chồng tôi khi đó bắt đầu điều tra những bất thường trong công ty. Tôi đã sống ba năm trong một cuộc hôn nhân lạnh nhạt mà tôi không hề hay biết lý do thực sự, chỉ vì có người đã chọn cách bảo vệ tôi bằng sự im lặng, trong khi kẻ thực sự gây ra nỗi sợ hãi đó lại đang ngồi đây, vờ như vô can.
Tô Bạch Dương sắc mặt hơi biến đổi trong một khoảnh khắc, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.
– Những lời buộc tội vô căn cứ.
Lúc này, cửa phòng họp bật mở, một viên cảnh sát mặc thường phục bước vào, cùng với luật sư đại diện của ông Lâm Chính Đạo, mang theo một tập hồ sơ dày.
– Xin lỗi vì làm gián đoạn cuộc họp. Viên cảnh sát lên tiếng, giọng nghiêm túc. Chúng tôi vừa nhận được phán quyết khẩn cấp từ tòa án, phong tỏa toàn bộ tài khoản liên quan đến ba công ty vỏ bọc được nêu trong hồ sơ điều tra, dựa trên bằng chứng đầy đủ từ cả nguồn dữ liệu nội bộ lẫn xác minh độc lập từ ngân hàng quốc tế. Đồng thời, chúng tôi cũng đã xác định được, chiếc xe gây tai nạn tối qua tại đường Lê Lợi được thuê dưới tên một công ty bình phong có liên hệ tài chính trực tiếp với ông Tô Bạch Dương.
Cả phòng họp chấn động.
Tô Bạch Dương đứng sững, sắc mặt lần đầu tiên trong suốt cuộc họp lộ rõ sự hoảng loạn.
Trong tích tắc im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, Tô Bạch Dương siết chặt tay, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
– Đây là âm mưu vu khống trắng trợn. Ông ta gằn giọng, chỉ tay về phía Tô Mặc Hàn. Các vị không thấy sao, tất cả bằng chứng đều do chính người này và những người thân cận của anh ta thu thập, hoàn toàn có thể bị làm giả hoặc bịa đặt để hãm hại tôi.
Chủ tọa cuộc họp, vị thành viên hội đồng quản trị lớn tuổi, gõ nhẹ búa, giọng nghiêm khắc:
– Ông Tô Bạch Dương, phán quyết phong tỏa tài khoản đến từ tòa án, dựa trên xác minh độc lập của cơ quan điều tra và ngân hàng quốc tế, không phải chỉ dựa vào hồ sơ nội bộ của ông Tô Mặc Hàn. Đây không còn là chuyện nội bộ công ty có thể tự dàn xếp nữa.
Luật sư đại diện của Tô Bạch Dương, đang ngồi cạnh ông ta, vội vàng đứng dậy, cố gắng xoa dịu tình hình:
– Thưa quý hội đồng, thân chủ tôi sẵn sàng hợp tác đầy đủ với cơ quan điều tra để làm rõ mọi hiểu lầm. Chúng tôi đề nghị hoãn cuộc họp hôm nay để có thời gian chuẩn bị phản biện đầy đủ.
Hứa Phi, ngồi cạnh tôi, đứng dậy phản đối ngay lập tức:
– Chúng tôi phản đối việc hoãn họp. Việc trì hoãn có thể tạo cơ hội cho việc tẩu tán tài sản hoặc tiêu hủy chứng cứ còn lại. Tòa án đã ra phán quyết phong tỏa khẩn cấp chính vì lo ngại này.
Chủ tọa cân nhắc một lúc, rồi quyết định:
– Cuộc họp sẽ tiếp tục theo đúng lịch trình. Hội đồng quản trị sẽ tiến hành biểu quyết ngay hôm nay về việc đình chỉ chức vụ phó tổng giám đốc của ông Tô Bạch Dương, đồng thời chuyển toàn bộ hồ sơ liên quan cho cơ quan điều tra tiếp tục làm rõ trách nhiệm hình sự.
Cuộc biểu quyết diễn ra ngay sau đó, với đa số tuyệt đối các thành viên hội đồng quản trị đồng ý đình chỉ chức vụ của Tô Bạch Dương ngay lập tức.
Trong lúc mọi người đang thu dọn tài liệu chuẩn bị kết thúc cuộc họp, Tô Bạch Dương đột nhiên đứng dậy, bước nhanh về phía cửa, nhưng bị hai viên cảnh sát chặn lại.
– Ông Tô Bạch Dương, chúng tôi cần ông theo chúng tôi về đồn để phối hợp điều tra thêm một số tình tiết liên quan đến vụ tai nạn giao thông tối qua.
Ông ta đứng sững một lúc, ánh mắt quét qua Tô Mặc Hàn, rồi dừng lại ở tôi, đầy oán hận.
– Tất cả là vì cô. Ông ta rít lên. Nếu cô không xen vào chuyện của nhà họ Tô, mọi thứ đã không đến mức này.
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, không hề run sợ.
– Không, tất cả là vì ông đã chọn con đường tham lam và tàn nhẫn ngay từ đầu. Tôi chỉ đơn giản là không chọn cách im lặng như ông mong đợi.
Tô Bạch Dương bị đưa đi trong sự im lặng nặng nề của cả phòng họp.
Sau khi cuộc họp kết thúc, mọi người dần rời khỏi phòng, chỉ còn lại tôi, Tô Mặc Hàn, Hứa Phi, và Kỷ Vy Nhi.
Tô Mặc Hàn quay sang tôi, gương mặt vẫn còn căng thẳng nhưng ánh mắt đã dịu lại rất nhiều.
– Xong rồi. Anh ta nói, giọng nhẹ nhõm như trút được gánh nặng đè lên vai suốt ba năm qua.
– Chưa hẳn. Kỷ Vy Nhi lên tiếng, giọng thận trọng. Đây mới chỉ là bước đầu tiên. Vụ án hình sự còn cần thời gian điều tra và xét xử, có thể kéo dài nhiều tháng. Nhưng ít nhất, mối nguy hiểm trực tiếp đến an toàn của mọi người có lẽ đã được kiểm soát phần lớn.
Tôi thở phào, cảm giác nhẹ nhõm len lỏi khắp cơ thể mệt mỏi.
Ba năm nghi ngờ, một tuần điều tra căng thẳng, một vụ tai nạn suýt cướp đi mạng sống, tất cả cuối cùng cũng đi đến một điểm dừng, dù chưa phải là kết thúc hoàn toàn.
Tô Mặc Hàn nhìn tôi, có điều gì đó muốn nói nhưng còn ngập ngừng.
– Tịnh Uyên, tôi…
– Để sau đi. Tôi ngắt lời anh ta, mỉm cười mệt mỏi. Bây giờ tôi chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi thôi.