Chương 7

  1. Home
  2. Chiếc Nhẫn Cuối Cùng Tôi Không Cầm Theo
  3. Chương 7
Prev
Next

Đêm trước cuộc họp hội đồng quản trị, tôi ở lại studio muộn để chuẩn bị tài liệu trình bày cùng Hứa Phi.

Khoảng mười giờ tối, khi tôi lái xe rời khỏi bãi đậu xe studio, một chiếc xe tải nhỏ bất ngờ tăng tốc từ con hẻm tối bên cạnh, lao thẳng về phía xe tôi.

Tôi chỉ kịp bẻ lái gấp sang trái, chiếc xe của tôi va vào dải phân cách, bung túi khí, kính chắn gió nứt toác. Chiếc xe tải không dừng lại, phóng thẳng đi mất vào màn đêm.

Tôi ngồi sững trong xe, tai ù đi vì tiếng va chạm, tay chân run rẩy không kiểm soát được.

Điện thoại tôi văng ra sàn xe nhưng vẫn còn sáng màn hình, tôi cố với lấy, tay run run bấm gọi cho Tô Mặc Hàn.

– Tịnh Uyên? Giọng anh ta vang lên, nhưng tôi chỉ có thể thốt ra được vài từ đứt quãng trước khi ý thức mờ dần.

– Tôi… bị đâm xe… đường Lê Lợi…

Tôi không nhớ rõ những gì xảy ra sau đó, chỉ nhớ tiếng còi xe cấp cứu, ánh đèn chớp xanh đỏ, và giọng nói hoảng loạn quen thuộc gọi tên tôi liên tục.

Khi tôi mở mắt ra, tôi đang nằm trên giường bệnh viện, cánh tay trái băng bó, đầu đau ê ẩm. Tô Mặc Hàn ngồi cạnh giường, tóc rối bù, mắt đỏ hoe, bàn tay siết chặt lấy tay tôi đến mức gần như đau.

– Tịnh Uyên, chị tỉnh rồi. Anh ta thở dài nhẹ nhõm, giọng nghẹn lại. Bác sĩ nói chị chỉ bị chấn thương nhẹ, gãy xương cổ tay và vài vết bầm, không có gì nguy hiểm đến tính mạng.

Tôi nhìn anh ta, giọng khàn khàn:

– Xe tải đó… không phải tai nạn ngẫu nhiên.

– Tôi biết. Camera an ninh gần đó ghi lại biển số xe, nhưng là biển số giả, xe đã được báo mất trộm từ một tuần trước. Tô Mặc Hàn siết chặt tay tôi hơn, giọng run lên vì tức giận lẫn sợ hãi. Tịnh Uyên, tôi xin lỗi. Đáng lẽ tôi không nên kéo chị vào chuyện này.

– Không. Tôi ngắt lời anh ta, cố gắng ngồi dậy dù cơ thể vẫn còn đau nhức. Tôi tự nguyện tham gia. Đây không phải lỗi của anh.

Tô Mặc Hàn nhìn tôi thật lâu, ánh mắt chứa đựng một điều gì đó tôi chưa từng thấy rõ ràng đến vậy trong suốt ba năm chung sống, một sự sợ hãi trần trụi vì có thể mất đi một người quan trọng.

– Tôi từng nghĩ, nếu tôi giữ khoảng cách đủ xa, chị sẽ luôn an toàn. Anh ta nói, giọng khàn đặc. Nhưng đêm nay, khi tôi nghe giọng chị đứt quãng qua điện thoại, tôi mới nhận ra, dù tôi có cố gắng giữ khoảng cách đến đâu, chị vẫn luôn là người tôi sợ mất nhất trên đời này.

Tim tôi đập loạn nhịp. Đây là lần đầu tiên, sau tất cả những năm tháng lạnh nhạt, anh ta nói ra một điều gì đó gần với tình cảm thật lòng đến vậy.

– Ba năm qua, anh chưa từng nói với tôi câu nào giống như vậy. Tôi thì thầm, giọng vừa trách móc vừa mềm yếu.

– Tôi biết. Tôi đã sai. Tô Mặc Hàn cúi đầu, trán gần như chạm vào bàn tay tôi đang nắm chặt trong tay anh ta. Tôi cứ nghĩ bảo vệ chị nghĩa là giữ chị tránh xa mọi nguy hiểm, tránh xa cả chính tôi. Nhưng hóa ra, cách đó chỉ khiến chị cô đơn, còn tôi thì mất chị vào đúng lúc tôi cần chị nhất.

Cửa phòng bệnh mở ra, Hứa Phi và Đường Nhã hớt hải chạy vào, theo sau là bà Tô, khuôn mặt bà đầy nước mắt.

– Uyên, con không sao chứ? Bà Tô nắm lấy tay tôi, giọng run rẩy. Bác xin lỗi, tất cả là lỗi của nhà họ Tô, kéo con vào những chuyện thị phi này.

Tôi lắc đầu, cố nở một nụ cười trấn an mọi người dù cơ thể vẫn còn đau ê ẩm.

– Con không sao. Và con không hối hận vì đã tham gia vào chuyện này.

Hứa Phi bước đến, đặt lên bàn một xấp tài liệu.

– Tin tốt là, nhờ vụ tai nạn này, cảnh sát đã vào cuộc điều tra chính thức, xem đây là hành vi cố ý gây thương tích liên quan đến vụ án kinh tế đang điều tra. Điều đó có nghĩa là, cuộc họp hội đồng quản trị ngày mai, chúng ta sẽ có thêm sự ủng hộ từ phía cơ quan điều tra chính thức, không chỉ dựa vào bằng chứng nội bộ nữa.

Tô Mặc Hàn ngẩng đầu, ánh mắt kiên quyết trở lại như thường lệ, nhưng lần này xen lẫn một sự dịu dàng mới mẻ khi nhìn về phía tôi.

– Vậy thì, ngày mai, chúng ta sẽ kết thúc chuyện này.

Bác sĩ không cho tôi xuất viện ngay, nhưng tôi kiên quyết ký giấy cam kết tự chịu trách nhiệm để có mặt tại cuộc họp hội đồng quản trị sáng hôm sau, cánh tay vẫn còn bó bột.

Trước khi rời bệnh viện, Tô Mặc Hàn ở lại một mình với tôi trong phòng, khi những người khác đã ra ngoài chuẩn bị xe.

Anh ta ngồi xuống mép giường, tay vẫn không rời tay tôi, ánh mắt nhìn xuống như đang chuẩn bị nói ra điều gì đó khó khăn.

– Tịnh Uyên, có một điều tôi chưa từng kể cho ai, kể cả mẹ tôi.

Tôi im lặng chờ đợi, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong bàn tay anh ta.

– Năm đó, sau khi chị nhận được bó hoa đe dọa, tôi đã đến gặp trực tiếp Tô Bạch Dương, chất vấn thẳng về những khoản chuyển tiền bất thường. Hắn không thừa nhận, nhưng cũng không phủ nhận hoàn toàn, chỉ cảnh cáo tôi rằng, gia đình là thứ dễ tổn thương nhất của mỗi người, khuyên tôi nên biết điều gì quan trọng hơn.

– Và anh đã hiểu đó là lời đe dọa nhắm vào tôi.

– Đúng vậy. Tô Mặc Hàn siết chặt tay tôi hơn. Đêm đó, tôi về nhà, nhìn chị ngủ say trên giường, tôi đã suy nghĩ rất lâu. Tôi biết nếu tiếp tục điều tra, chị sẽ luôn là điểm yếu mà hắn có thể lợi dụng. Nhưng nếu tôi dừng lại, hắn sẽ tiếp tục rút ruột công ty, và sớm muộn công ty cũng sụp đổ, kéo theo hàng nghìn nhân viên và gia đình họ mất kế sinh nhai.

– Vậy nên anh chọn cách giữ khoảng cách với tôi, để bảo vệ cả hai bên.

– Tôi nghĩ đó là cách duy nhất lúc đó. Nếu tôi và chị càng thân thiết, hắn càng có nhiều đòn bẩy để uy hiếp tôi qua chị. Tôi đã tự nhủ, chỉ cần tôi giữ vẻ ngoài lạnh nhạt đủ lâu, đủ thuyết phục, hắn sẽ tin rằng chị không quan trọng với tôi, và sẽ để chị yên.

Tôi cảm thấy nước mắt bắt đầu dâng lên, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì gánh nặng ba năm cô đơn giờ đây được lý giải bằng một sự hy sinh thầm lặng mà tôi chưa bao giờ hay biết.

– Anh có biết ba năm đó tôi đã sống thế nào không? Tôi hỏi, giọng nghẹn ngào. Tôi từng nghĩ mình không đủ tốt, không đủ hấp dẫn, không đủ quan trọng để anh dành thời gian. Tôi từng khóc một mình trong phòng tắm vì sợ anh nghe thấy, vì sợ bị anh coi là yếu đuối, phiền phức.

Tô Mặc Hàn ngẩng đầu lên, trong mắt anh ta là sự đau đớn thật sự.

– Tôi xin lỗi. Tôi không có quyền đòi hỏi chị hiểu hay tha thứ cho tôi. Tôi đã chọn một cách bảo vệ khiến chị tổn thương sâu sắc, và tôi không có cách nào bù đắp lại được ba năm đã mất.

Tôi im lặng, để những giọt nước mắt rơi tự do, không cố kìm nén như tôi từng làm suốt ba năm qua.

– Tôi không biết liệu tôi có thể tha thứ hoàn toàn hay không, ngay bây giờ. Tôi nói, giọng vẫn còn run. Nhưng tôi hiểu tại sao anh làm vậy. Và điều đó, với tôi bây giờ, quan trọng hơn việc phải tha thứ ngay lập tức.

Tô Mặc Hàn cúi xuống, trán chạm nhẹ lên bàn tay tôi, một cử chỉ vừa xin lỗi, vừa như đang cầu xin một cơ hội.

– Tôi không mong chị quay lại ngay. Anh ta thì thầm. Tôi chỉ mong, sau khi chuyện này kết thúc, chị cho tôi một cơ hội để bắt đầu lại, đúng nghĩa, không giấu diếm, không toan tính, chỉ đơn giản là hai người thật lòng với nhau.

Tôi không trả lời ngay, chỉ nhẹ nhàng rút tay lại, đặt lên mái tóc rối của anh ta một cách vô thức, một cử chỉ dịu dàng mà chính tôi cũng ngạc nhiên vì bản thân vẫn còn giữ được.

– Hãy lo xong chuyện ngày mai trước đã.

Anh ta ngẩng đầu, khóe miệng khẽ nhếch lên, nụ cười đầu tiên tôi thấy ở anh ta kể từ ngày ra tòa.

– Được.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!