Chương 6
Tôi và Hứa Phi lập tức lái xe đến bệnh viện, nơi Kỷ Vy Nhi đang được cấp cứu sau vụ va chạm.
May mắn cô ấy chỉ bị thương nhẹ ở tay và đầu, do kịp thời né tránh khi chiếc xe lạ cố tình đâm sượt qua xe cô trên đường về nhà. Nhưng chiếc cặp đựng laptop chứa toàn bộ dữ liệu gốc đã bị cướp mất ngay tại hiện trường trước khi cảnh sát kịp đến.
Tô Mặc Hàn đứng ngoài phòng cấp cứu, gương mặt tối sầm, nắm chặt hai tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
– Là lỗi của tôi. Anh ta lẩm bẩm khi thấy tôi bước đến. Tôi không nên để cô ấy làm việc một mình.
– Bây giờ không phải lúc tự trách. Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng cũng đang rối bời. Chúng ta còn USB của Chu Duy. Dữ liệu không mất hết.
Kỷ Vy Nhi được đưa ra khỏi phòng cấp cứu sau đó không lâu, tay băng bó, nhưng tinh thần vẫn tỉnh táo đáng ngạc nhiên.
– Tôi có sao lưu dữ liệu lên máy chủ đám mây mã hóa riêng, chúng không lấy được gì cả. Cô ấy nói ngay khi thấy chúng tôi, giọng có phần tự hào xen lẫn mệt mỏi. Nhưng chúng đã biết chúng ta sắp hoàn thiện hồ sơ. Bọn chúng sẽ không ngồi yên nữa đâu.
Đúng như dự đoán, ngay tối hôm đó, một bài báo mới xuất hiện trên trang tin tài chính, với tiêu đề giật gân: “Chủ tịch Bắc Hải nghi ngờ thao túng báo cáo tài chính, cổ đông lớn kêu gọi điều tra khẩn cấp.”
Bài báo trích dẫn những nguồn tin giấu tên, cáo buộc ngược lại rằng chính Tô Mặc Hàn mới là người đã tạo ra các công ty vỏ bọc để rút tiền, còn những nỗ lực điều tra của anh chỉ là màn kịch để đánh lạc hướng dư luận trước khi bỏ trốn.
Cổ phiếu Bắc Hải rớt giá thảm hại ngay phiên giao dịch sáng hôm sau.
Hội đồng quản trị triệu tập cuộc họp khẩn, dự kiến sẽ biểu quyết đình chỉ chức vụ chủ tịch của Tô Mặc Hàn để điều tra làm rõ, chỉ ba ngày trước cuộc họp đại hội đồng cổ đông thường niên.
Tôi đọc tin tức trong căn hộ thuê, tay run lên vì tức giận.
– Chúng nó lật ngược tình thế nhanh quá. Tôi gọi cho Hứa Phi ngay lập tức. Chúng ta phải làm gì đó trước cuộc họp hội đồng quản trị.
– Tôi đang soạn thảo đơn yêu cầu tòa án ra lệnh phong tỏa khẩn cấp tài khoản của các công ty vỏ bọc liên quan, dựa trên bằng chứng từ USB của Chu Duy. Hứa Phi đáp, giọng căng thẳng. Nhưng tòa cần thời gian xem xét, sớm nhất cũng phải hai ngày mới có phán quyết.
– Hai ngày là quá trễ so với cuộc họp hội đồng quản trị.
– Tôi biết. Nên chúng ta cần một phương án khác song song.
Tôi ngồi trầm ngâm một lúc, rồi một ý tưởng chợt lóe lên.
– Cha tôi. Ông ấy quen biết nhiều cổ đông lớn của Bắc Hải qua các mối quan hệ kinh doanh lâu năm. Nếu cha tôi đứng ra bảo lãnh uy tín, xác nhận đã tự mình kiểm chứng độc lập một phần bằng chứng qua ngân hàng Thụy Sĩ, có thể sẽ đủ để trì hoãn cuộc biểu quyết đình chỉ, cho chúng ta thêm thời gian.
Hứa Phi gật đầu qua điện thoại:
– Đáng thử. Nhưng chị hiểu điều này đồng nghĩa với việc cha chị sẽ công khai đứng về phía Tô Mặc Hàn, giữa lúc scandal đang căng thẳng nhất. Ông ấy có đồng ý không?
Tôi cắn môi, nhớ lại ánh mắt nghiêm nghị của cha mình khi ông đồng ý giúp đỡ ban đầu.
– Tôi sẽ hỏi ông ấy.
Đêm đó, một cơn giông lớn bất ngờ đổ xuống thành phố, sấm chớp liên hồi, mưa xối xả vào cửa sổ căn hộ.
Tôi ngồi bên bàn, gọi điện cho cha, trình bày toàn bộ tình hình cấp bách.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng mưa rơi lộp độp vọng qua điện thoại từ phía nhà tôi.
– Con có chắc con muốn cha làm vậy không? Cha tôi hỏi, giọng trầm và nghiêm túc khác thường. Một khi cha đứng ra bảo lãnh, sẽ không có đường lùi cho cả gia đình mình nữa, Uyên à.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh chớp lóe sáng cả bầu trời đen kịt trong giây lát.
– Con chắc, cha ạ. Không phải vì Tô Mặc Hàn. Mà vì nếu lần này con lại im lặng bỏ chạy, con sẽ phải sống cả đời với câu hỏi liệu mình có thể đã ngăn chặn được điều gì đó tồi tệ hơn hay không.
Cha tôi thở dài một hơi thật dài, rồi cuối cùng cũng lên tiếng:
– Được. Sáng mai cha sẽ liên hệ với các cổ đông lớn.
Sáng hôm sau, ông Lâm Chính Đạo tổ chức một buổi gặp mặt riêng với ba cổ đông lớn nhất của tập đoàn Bắc Hải, tại một phòng họp kín thuộc câu lạc bộ doanh nhân nơi ông là thành viên danh dự.
Tôi không được phép có mặt trong buổi họp, nhưng Tô Mặc Hàn đã kể lại chi tiết cho tôi nghe sau đó.
Cha tôi trình bày ngắn gọn, súc tích, với phong thái của một người đã có ba mươi năm kinh nghiệm thương trường: ông đã tự mình cho người kiểm chứng độc lập một phần dữ liệu giao dịch đáng ngờ thông qua mối quan hệ ngân hàng riêng tại Thụy Sĩ, xác nhận có dấu hiệu bất thường nghiêm trọng trong các khoản đầu tư do Tô Bạch Dương trực tiếp phê duyệt.
Ông đề nghị hội đồng quản trị hoãn biểu quyết đình chỉ Tô Mặc Hàn thêm bốn mươi tám giờ, đủ thời gian để tòa án ra phán quyết phong tỏa tài khoản khẩn cấp, tránh trường hợp bằng chứng bị tẩu tán hoàn toàn nếu vội vàng hành động sai đối tượng.
Với uy tín và mối quan hệ lâu năm của ông Lâm Chính Đạo trong giới tài chính, ba cổ đông lớn đồng ý hoãn biểu quyết, dù Tô Bạch Dương phản đối kịch liệt trong cuộc họp hội đồng quản trị chiều hôm đó.
Tôi nhận được tin nhắn từ Tô Mặc Hàn ngay sau cuộc họp: “Chúng ta có thêm bốn mươi tám giờ. Cảm ơn chị, và cảm ơn bác.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn, lòng dâng lên một cảm giác lẫn lộn khó tả, vừa nhẹ nhõm vì có thêm thời gian, vừa lo lắng vì biết rằng bốn mươi tám giờ tới sẽ là khoảng thời gian nguy hiểm nhất.
Đúng như dự đoán, Tô Bạch Dương không ngồi yên.
Chiều tối hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Giọng nói bên kia đầu dây trầm và lịch sự đến rợn người.
– Lâm tiểu thư, lâu rồi không gặp. Tôi là Tô Bạch Dương.
Tôi siết chặt điện thoại, cố giữ giọng bình tĩnh.
– Anh gọi cho tôi có việc gì?
– Tôi chỉ muốn khuyên cô một câu, với tư cách người từng là anh họ chồng cũ của cô. Việc gia đình họ Tô, người ngoài không nên can thiệp quá sâu. Cha cô là một doanh nhân đáng kính, sẽ thật đáng tiếc nếu vì chuyện này mà công ty của ông ấy gặp rắc rối không đáng có trong các thương vụ sắp tới.
Tôi nghe rõ ẩn ý đe dọa trong từng câu chữ nhẹ nhàng đó.
– Anh đang đe dọa gia đình tôi?
– Tôi chỉ đang nói sự thật về cách thế giới vận hành, Lâm tiểu thư à. Tô Bạch Dương cười nhẹ. Tôi khuyên cô nên khuyên cha mình rút lại lời bảo lãnh, trước khi mọi chuyện đi quá xa, không thể cứu vãn.
Cuộc gọi kết thúc đột ngột, để lại tôi đứng đó, tay run lên vì tức giận lẫn sợ hãi.
Tôi lập tức gọi cho Tô Mặc Hàn kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện.
Bên kia đầu dây, giọng anh ta trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ:
– Hắn bắt đầu hoảng loạn thật rồi. Người bình tĩnh sẽ không bao giờ gọi điện đe dọa trực tiếp như vậy, trừ khi hắn cảm thấy thời gian không còn nhiều.
– Vậy chúng ta phải làm gì tiếp theo?
– Tôi cần chị làm một việc, nhưng nó sẽ nguy hiểm.
– Nói đi.
– Ngày mai là hạn cuối bốn mươi tám giờ trước cuộc họp biểu quyết lại. Tôi cần chị, với tư cách một người ngoài công ty, đại diện gia đình Lâm, cùng tôi trình bày toàn bộ bằng chứng trước hội đồng quản trị, bao gồm cả lời khai video của Chu Duy mà chúng ta đã ghi hình sáng nay. Sự có mặt của chị, với tư cách một nạn nhân trực tiếp bị đe dọa, sẽ tăng thêm sức nặng đạo đức cho toàn bộ vụ việc trước các cổ đông.
Tôi hít một hơi thật sâu.
– Được. Tôi sẽ làm.