Chương 5
Cha tôi, ông Lâm Chính Đạo, nghe tôi trình bày toàn bộ sự việc trong phòng làm việc riêng tại nhà, nét mặt càng lúc càng nghiêm trọng.
Ông vốn không ưa gì nhà họ Tô từ sau vụ ly hôn, cho rằng con gái mình đã chịu thiệt thòi suốt ba năm trong một cuộc hôn nhân vô nghĩa. Nhưng khi nghe đến những con số thiệt hại và âm mưu của Tô Bạch Dương, ánh mắt ông dần chuyển từ tức giận sang một sự cảnh giác nghề nghiệp quen thuộc của một doanh nhân kỳ cựu.
– Con nói con tin thằng Tô Mặc Hàn đó? Cha tôi hỏi, giọng dò xét.
– Con không dám chắc con tin hoàn toàn. Nhưng con tin những bằng chứng con đã thấy. Và con không muốn tiếp tục sống trong sợ hãi vì những chuyện mình không hiểu rõ.
Cha tôi trầm ngâm một lúc lâu, rồi gật đầu.
– Được. Cha sẽ giới thiệu cho các anh một người quen bên bộ phận thẩm định độc lập của ngân hàng Thụy Sĩ, người từng hợp tác với công ty cha nhiều năm. Nhưng cha có điều kiện.
– Cha nói đi.
– Con phải hứa với cha, nếu tình hình trở nên nguy hiểm thực sự, con phải rút lui ngay lập tức, không được cố chấp.
Tôi gật đầu, dù trong lòng không chắc mình có thể giữ lời hứa đó hay không.
Từ hôm đó, một liên minh kỳ lạ hình thành: tôi, Hứa Phi, Đường Nhã, Tô Mặc Hàn, cùng với Kỷ Vy Nhi, người phụ nữ trong bức ảnh gây tranh cãi.
Lần đầu tiên tôi gặp trực tiếp Kỷ Vy Nhi tại một quán cà phê kín đáo ở ngoại ô, cô ấy trông trẻ hơn tôi tưởng, đeo kính gọng đen, dáng vẻ điềm tĩnh của một người quen làm việc với những con số phức tạp.
– Xin lỗi vì đã khiến chị hiểu lầm suốt thời gian qua. Kỷ Vy Nhi cúi đầu chào tôi. Tôi chỉ đang làm công việc của mình.
– Không sao. Tôi hiểu rồi. Tôi đáp, cố gắng giữ giọng thân thiện. Cô đã tìm ra được gì thêm chưa?
Kỷ Vy Nhi mở laptop, chỉ vào một sơ đồ dòng tiền phức tạp.
– Tôi vừa lần ra được đường đi của khoản tiền cuối cùng, từ công ty con ở Singapore, chuyển qua một quỹ đầu tư ở đảo Cayman, cuối cùng đổ về một tài khoản cá nhân đứng tên vợ của Tô Bạch Dương. Đây chính là mắt xích cuối cùng để chứng minh hắn đã cố tình biển thủ, chứ không phải đầu tư thất bại thông thường.
Tô Mặc Hàn, ngồi cạnh tôi, siết chặt tay.
– Vậy là đủ rồi. Chúng ta có thể trình bày trước hội đồng quản trị.
– Chưa đủ. Kỷ Vy Nhi lắc đầu. Chúng ta cần một nhân chứng nội bộ xác nhận Tô Bạch Dương là người trực tiếp chỉ đạo các giao dịch này, nếu không hắn có thể đổ lỗi cho cấp dưới, nói rằng mình không biết chi tiết.
– Ai có thể làm nhân chứng? Tôi hỏi.
Kỷ Vy Nhi và Tô Mặc Hàn nhìn nhau, rồi Tô Mặc Hàn lên tiếng:
– Có một người, thư ký riêng cũ của Tô Bạch Dương, tên Chu Duy. Anh ta từng làm việc trực tiếp dưới quyền hắn hai năm, sau đó xin nghỉ việc đột ngột không rõ lý do. Tôi đã cho người liên hệ nhưng anh ta từ chối gặp mặt, có vẻ rất sợ hãi.
Tôi chợt nhớ ra cái tên đó, chính là trợ lý từng gọi điện cho tôi trước ngày ra tòa, sau này lại là người báo tin cho Tô Mặc Hàn về sự cố ở studio. Nhưng khi hỏi lại, Tô Mặc Hàn lắc đầu, nói đó là một trợ lý khác trùng tên, không phải cùng một người.
– Để tôi thử. Tôi nói, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu. Có lẽ anh ta sẽ tin tưởng một người ngoài cuộc như tôi hơn là chính các anh.
Tô Mặc Hàn nhìn tôi, ánh mắt lo lắng:
– Nguy hiểm lắm, Tịnh Uyên.
– Tôi biết. Nhưng tôi không thể cứ ngồi yên chờ đợi mãi được.
Hứa Phi, ngồi lặng lẽ nãy giờ, lên tiếng:
– Để tôi đi cùng chị, với tư cách luật sư. Ít nhất nếu có chuyện gì xảy ra, còn có người làm chứng hợp pháp.
Cuộc họp kết thúc với một kế hoạch mong manh: tìm cách tiếp cận Chu Duy, thuyết phục anh ta làm nhân chứng, trước khi Tô Bạch Dương kịp ra tay lần nữa.
Không ai trong chúng tôi biết rằng, ngay lúc đó, một chiếc xe đen đã âm thầm đậu bên kia đường, ống kính máy ảnh chĩa thẳng vào cửa sổ quán cà phê nơi chúng tôi đang họp.
Chu Duy sống trong một căn hộ nhỏ ở khu ngoại thành, xa hẳn trung tâm tài chính nơi anh từng làm việc.
Tôi và Hứa Phi đến vào một buổi chiều, không báo trước, chỉ mang theo một hộp bánh nhỏ, cố gắng tạo cảm giác thân thiện nhất có thể.
Người mở cửa là một người đàn ông trẻ, gầy gò, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhìn chúng tôi với vẻ cảnh giác cao độ.
– Các chị là ai? Tôi không quen biết các chị.
– Tôi là Lâm Tịnh Uyên, vợ cũ của Tô Mặc Hàn. Tôi đến không phải để gây áp lực cho anh, chỉ muốn nói chuyện vài phút thôi.
Nghe đến tên tôi, Chu Duy sững người, ánh mắt thoáng qua một tia gì đó giống như sự cảm thông.
– Tôi nghe nói về chuyện của chị trên báo. Anh ta ngập ngừng, rồi mở cửa rộng hơn. Vào đi, nhưng chỉ năm phút thôi.
Căn hộ đơn sơ, không có nhiều đồ đạc, như thể chủ nhân sẵn sàng rời đi bất cứ lúc nào.
– Tôi biết anh từng làm việc cho Tô Bạch Dương. Tôi vào thẳng vấn đề. Tôi biết anh sợ hãi điều gì đó nên mới nghỉ việc đột ngột. Tôi không ép anh phải nói gì cả, nhưng tôi muốn anh biết, rất nhiều người đang gặp nguy hiểm vì sự im lặng kéo dài này, kể cả tôi.
Chu Duy ngồi im, hai tay siết chặt vào nhau.
– Chị không hiểu đâu. Ông ta không phải người dễ đối phó. Tôi từng chứng kiến… Anh ta ngừng lại, giọng run rẩy.
– Anh từng chứng kiến gì? Hứa Phi nhẹ nhàng hỏi, giọng luật sư quen thuộc, vừa kiên nhẫn vừa vững chắc.
Chu Duy hít một hơi thật sâu, như đang lấy hết can đảm còn sót lại.
– Cách đây một năm, có một nhân viên kế toán phát hiện ra sự bất thường trong sổ sách, định báo cáo lên ban giám đốc. Một tuần sau, người đó gặp tai nạn xe hơi, may mắn sống sót nhưng phải nằm viện nửa năm, và khi xuất viện thì đã chuyển hẳn ra nước ngoài sinh sống, cắt đứt liên lạc với tất cả đồng nghiệp cũ.
Tôi và Hứa Phi nhìn nhau, cả hai đều cảm nhận được sức nặng của câu chuyện.
– Tôi sợ nếu mình lên tiếng, tôi cũng sẽ gặp chuyện tương tự, hoặc tệ hơn. Chu Duy nói tiếp, giọng nghẹn lại. Tôi chỉ là một thư ký quèn, tôi không có ai bảo vệ mình cả.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, cố gắng truyền đạt sự chân thành nhất có thể.
– Anh sẽ không đơn độc. Tô Mặc Hàn, tôi, luật sư Hứa Phi đây, và cả một kiểm toán viên độc lập đang thu thập đầy đủ bằng chứng. Chúng tôi cần lời khai của anh để hoàn thiện hồ sơ, không phải để đẩy anh ra tuyến đầu một mình. Nếu anh đồng ý, chúng tôi sẽ đảm bảo an toàn cho anh, kể cả việc đưa anh đến nơi ở tạm thời an toàn hơn cho đến khi mọi chuyện được đưa ra ánh sáng.
Hứa Phi bổ sung, giọng chuyên nghiệp:
– Về mặt pháp lý, nếu anh cung cấp lời khai trung thực, tự nguyện, anh sẽ được luật bảo vệ người tố cáo bảo vệ. Chúng tôi có thể chuẩn bị đầy đủ thủ tục để giảm thiểu rủi ro pháp lý cho anh xuống mức thấp nhất.
Chu Duy im lặng rất lâu, ánh mắt dao động giữa sợ hãi và một tia hy vọng mong manh.
Cuối cùng, anh ta đứng dậy, đi vào phòng trong, mang ra một chiếc USB nhỏ.
– Đây là bản sao toàn bộ email chỉ đạo của Tô Bạch Dương mà tôi lén sao lưu trước khi nghỉ việc, phòng thân. Tôi chưa từng dám đưa cho ai vì sợ liên lụy. Nhưng nếu chị nói đúng, nếu càng im lặng càng nhiều người gặp nguy hiểm, thì tôi không thể trốn tránh mãi được.
Tôi cầm lấy chiếc USB, tay hơi run.
– Cảm ơn anh. Chúng tôi sẽ bảo vệ anh, tôi hứa.
Ngay khi bước ra khỏi căn hộ của Chu Duy, điện thoại tôi rung lên một cuộc gọi từ Tô Mặc Hàn, giọng anh ta gấp gáp khác thường:
– Tịnh Uyên, chị đang ở đâu? Về ngay đi, có chuyện khẩn cấp. Kỷ Vy Nhi vừa bị người của Tô Bạch Dương chặn đường, máy tính chứa toàn bộ dữ liệu điều tra đã bị cướp mất.