Chương 4
Rời khỏi biệt thự họ Tô, tôi lái xe về studio thay vì về căn hộ, vì còn một số bản vẽ cần hoàn thiện gấp cho khách hàng.
Đường phố đêm khuya vắng người, ánh đèn cao áp hắt xuống mặt đường loang loáng nước sau cơn mưa chiều.
Khi tôi đỗ xe trước cổng studio, một cảm giác bất an bỗng dâng lên trong lòng. Cánh cửa kính lẽ ra phải khóa từ sáu giờ chiều, giờ lại khép hờ, một khe hở nhỏ đủ để ánh đèn bên trong hắt ra ngoài.
Tôi đứng ngoài cửa, tim đập nhanh, gọi điện cho bảo vệ tòa nhà.
– Alo, anh có thấy ai vào studio thiết kế tầng hai không?
– Dạ để em kiểm tra camera… Người bảo vệ ngừng lại vài giây. Chị ơi, camera hành lang tầng hai bị mất tín hiệu từ tám giờ tối, em không rõ nguyên nhân, để em lên xem thử.
Tôi không đợi anh ta lên, gọi ngay cho Hứa Phi.
– Đừng vào một mình, Hứa Phi nói gấp gáp qua điện thoại. Chờ tôi, tôi gọi luôn cho người quen làm cảnh sát khu vực.
Nhưng đứng chờ trong bóng tối cũng khiến tôi bất an không kém. Tôi đẩy cửa bước vào, bật đèn hành lang.
Studio vẫn còn nguyên vẹn, không có dấu hiệu trộm cắp. Nhưng khi bước đến bàn làm việc của mình, tôi khựng lại.
Trên mặt bàn, ngay giữa những bản vẽ tôi để lại từ chiều, là một chiếc hộp gỗ nhỏ, không có ở đó khi tôi rời đi lúc năm giờ.
Tôi đứng nhìn chiếc hộp một lúc lâu, không dám chạm vào.
Tiếng bước chân vang lên sau lưng khiến tôi giật mình quay phắt lại. Đường Nhã đứng đó, tay cầm chìa khóa, vẻ mặt ngơ ngác không kém tôi.
– Uyên, cậu làm gì ở đây giờ này? Tớ quên đồ nên quay lại lấy.
– Cậu có để cái hộp này trên bàn tớ không?
Đường Nhã nhìn chiếc hộp, lắc đầu.
– Không, tớ không biết cái đó từ đâu ra.
Đúng lúc đó, hai cảnh sát khu vực cùng người quen của Hứa Phi xuất hiện ở cửa. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, không thấy dấu hiệu chất nổ hay nguy hiểm vật lý, một viên cảnh sát cẩn thận mở chiếc hộp ra.
Bên trong không có gì ngoài một chiếc điện thoại cũ, màn hình vỡ, và một mảnh giấy gấp tư.
Tôi run tay mở tờ giấy ra đọc.
“Đây là bằng chứng cô cần. Nhưng nếu cô tiếp tục giúp Tô Mặc Hàn, cô sẽ không còn cơ hội đọc được lời cảnh báo thứ ba.”
Không chữ ký, không dấu vết.
Viên cảnh sát thu giữ chiếc điện thoại và mảnh giấy làm bằng chứng, hứa sẽ gửi đi giám định dấu vân tay và dữ liệu trong máy.
Sau khi mọi người rời đi, tôi ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm đầu.
Đường Nhã ngồi xuống cạnh tôi, giọng lo lắng:
– Uyên, chuyện gì đang xảy ra vậy? Cậu nói cho tớ biết đi, tớ không thể để cậu một mình đối mặt với chuyện này.
Tôi kể lại toàn bộ những gì mình biết, từ tấm ảnh, tin nhắn đe dọa, đến câu chuyện của bà Tô về Tô Bạch Dương và bản di chúc năm xưa.
Đường Nhã nghe xong, sắc mặt tái đi.
– Nghe như phim truyền hình vậy. Nhưng nếu là thật, cậu phải cẩn thận hơn nữa. Có khi nào… cậu nên tránh xa chuyện này ra không? Dù gì cậu cũng đã ly hôn rồi.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh xa xa.
– Tớ cũng nghĩ vậy, một tuần trước. Nhưng bây giờ, họ đã tìm đến tận nơi tớ làm việc, đe dọa cả tớ lẫn những người xung quanh tớ. Tớ không còn đường lùi nữa, Nhã à. Nếu tớ không tìm ra sự thật, tớ sẽ phải sống mãi trong nỗi sợ hãi này.
Đường Nhã siết chặt tay tôi, ánh mắt kiên định:
– Vậy thì tớ sẽ giúp cậu. Chúng ta cùng tìm hiểu.
Điện thoại tôi rung lên một cuộc gọi đến, tên Tô Mặc Hàn hiện trên màn hình.
Lần này, tôi không do dự, bắt máy ngay.
– Tịnh Uyên, chị ổn không? Giọng Tô Mặc Hàn vang lên gấp gáp bên kia đầu dây. Trợ lý tôi vừa báo có sự cố ở studio của chị, tôi đang trên đường đến.
– Anh biết chuyện này nhanh vậy sao? Tôi hỏi, giọng có phần cảnh giác.
– Tôi cho người theo dõi bảo vệ an toàn cho chị từ hôm nhận được tin nhắn đe dọa đầu tiên, dù không để chị biết. Anh ta thở dài. Tôi xin lỗi vì đã không nói trước với chị.
Mười phút sau, Tô Mặc Hàn có mặt tại studio, không mặc vest như thường lệ, chỉ khoác vội một chiếc áo khoác tối màu, tóc rối hơn tôi từng thấy.
Anh ta nhìn tôi từ đầu đến chân, như để chắc chắn tôi không bị thương, rồi mới thở phào.
– Cho tôi xem chiếc hộp và mảnh giấy.
– Cảnh sát đã thu giữ làm bằng chứng rồi.
Tô Mặc Hàn gật đầu, vẻ mặt trầm ngâm.
– Vào phòng riêng nói chuyện được không? Tôi cần cho chị xem thứ này.
Chúng tôi vào phòng họp nhỏ của studio, Đường Nhã đứng canh ở ngoài, còn Hứa Phi cũng vừa kịp đến nơi.
Tô Mặc Hàn đặt lên bàn một chiếc laptop, mở ra một thư mục chứa hàng loạt tài liệu tài chính.
– Đây là những gì Kỷ Vy Nhi và tôi thu thập được trong hai năm qua. Anh ta bắt đầu, giọng nghiêm túc. Tô Bạch Dương đã lập ra ba công ty vỏ bọc tại nước ngoài, dùng danh nghĩa đầu tư của Bắc Hải để chuyển tiền ra khỏi công ty, sau đó khai báo lỗ để hợp thức hóa số tiền đã biến mất. Tổng số tiền ước tính lên đến hơn hai trăm triệu đô la trong ba năm qua.
Tôi nhìn những con số trên màn hình, choáng váng.
– Vậy tại sao anh không công bố ngay khi có bằng chứng?
– Vì mỗi lần tôi thu thập được manh mối mới, hắn lại kịp xóa dấu vết hoặc chuyển hướng dòng tiền trước khi tôi kịp hoàn thiện hồ sơ. Tôi nghi ngờ trong công ty có người của hắn cài cắm, theo dõi mọi động thái của tôi. Đó là lý do tôi phải cực kỳ thận trọng, kể cả với chị.
Tô Mặc Hàn ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng trầm xuống:
– Năm đầu tiên sau khi kết hôn, tôi phát hiện ra một khoản chuyển tiền bất thường. Tôi bắt đầu điều tra âm thầm. Nhưng chỉ một tháng sau, chị nhận được một bó hoa kèm theo lời nhắn nặc danh tại nhà, nói rằng nếu tôi không dừng lại, chuyện xấu sẽ xảy đến với chị.
Tôi sững người.
– Bó hoa đó… Tôi nhớ rồi. Anh nói đó là ai đó gửi nhầm địa chỉ.
– Tôi đã nói dối chị. Tô Mặc Hàn cúi đầu. Tôi sợ nếu chị biết sự thật, chị sẽ sợ hãi, hoặc tệ hơn, chị sẽ trở thành mục tiêu trực tiếp nếu đối phương biết chị đã nắm được thông tin. Cách an toàn nhất tôi nghĩ ra lúc đó là giữ khoảng cách với chị, để họ tin rằng cuộc hôn nhân của chúng ta chỉ là một cuộc hôn nhân sắp đặt lạnh nhạt, không có gì đáng để lợi dụng.
Căn phòng im lặng đến mức tôi có thể nghe tiếng tim mình đập.
– Vậy suốt ba năm, anh cố tình lạnh nhạt với tôi, không phải vì anh không quan tâm, mà vì anh sợ tôi gặp nguy hiểm?
Tô Mặc Hàn không trả lời ngay. Anh ta nhìn xuống hai bàn tay mình, giọng nghẹn lại:
– Tôi không dám nói đó là lý do duy nhất. Nhưng đúng, phần lớn là vậy. Tôi đã tính toán sai, tôi nghĩ nếu giữ chị ở ngoài cuộc, chị sẽ an toàn. Tôi không ngờ đến lúc chị rời đi, mọi chuyện lại trở nên nguy hiểm hơn với chị, vì đối phương giờ đây coi chị là một biến số khó lường, không còn nằm trong tầm kiểm soát của tôi để bảo vệ.
Hứa Phi, đang đứng nghe từ đầu, lên tiếng, giọng sắc bén:
– Vậy bây giờ anh định làm gì? Không thể để Uyên tiếp tục sống trong nguy hiểm như thế này được.
Tô Mặc Hàn ngẩng đầu, ánh mắt kiên quyết:
– Tôi sẽ hoàn thiện hồ sơ bằng chứng trong thời gian sớm nhất, đưa ra ánh sáng trước cuộc họp đại hội đồng cổ đông tuần tới. Nhưng lần này, tôi sẽ không giấu chị bất cứ điều gì nữa. Nếu chị đồng ý, tôi cần chị giúp tôi một việc.
– Việc gì?
– Cha chị, ông Lâm Chính Đạo, là một trong số ít người có đủ uy tín và mối quan hệ để giúp tôi kiểm chứng độc lập các giao dịch tài chính đáng ngờ này với giới ngân hàng quốc tế. Tôi cần một lời giới thiệu đáng tin cậy.
Tôi im lặng một lúc, suy nghĩ về những gì mình vừa nghe.
Rồi tôi gật đầu.
– Được. Tôi sẽ nói chuyện với cha tôi. Nhưng tôi có một điều kiện.
– Chị nói đi.
– Từ giờ trở đi, không còn bí mật nào nữa. Dù chuyện gì xảy ra, anh phải cho tôi biết sự thật, ngay cả khi nó có thể khiến tôi sợ hãi.
Tô Mặc Hàn nhìn tôi thật lâu, rồi gật đầu chắc nịch:
– Tôi hứa.