Chương 3

  1. Home
  2. Chiếc Nhẫn Cuối Cùng Tôi Không Cầm Theo
  3. Chương 3
Prev
Next

Sau cuộc gặp với bà Tô, tôi không thể tập trung làm việc như trước.

Đường Nhã nhận ra sự thay đổi trong tôi, nhưng không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ để tôi nghỉ sớm hơn thường lệ.

Tối hôm đó, tôi lên mạng tìm hiểu về tình hình tập đoàn Bắc Hải trong ba năm qua. Càng đọc, tôi càng nhận ra có những điều kỳ lạ mà trước đây, khi còn là vợ của chủ tịch, tôi chưa từng để ý.

Ba năm trước, ngay sau khi tôi và Tô Mặc Hàn kết hôn, tập đoàn Bắc Hải bất ngờ mở rộng sang mảng đầu tư tài chính, dưới sự chỉ đạo trực tiếp của một người có tên Tô Bạch Dương, phó tổng giám đốc, anh họ của Tô Mặc Hàn.

Từ đó, các khoản đầu tư của công ty trở nên phức tạp hơn, nhiều dự án được rót vốn ở nước ngoài mà báo chí trong nước gần như không đưa tin chi tiết.

Và cũng từ thời điểm đó, Tô Mặc Hàn bắt đầu những chuyến công tác đột xuất, những cuộc gọi bị ngắt giữa chừng, những buổi tối anh ta biến mất không một lời giải thích.

Tôi ngồi trước màn hình máy tính, tay run nhẹ khi ráp nối các mốc thời gian lại với nhau.

Nếu bà Tô nói đúng, nếu Tô Mặc Hàn thực sự đang điều tra một điều gì đó trong chính công ty của mình, thì người anh ta nghi ngờ nhiều khả năng chính là Tô Bạch Dương.

Sáng hôm sau, tôi gọi điện cho Hứa Phi, hẹn gặp ở một quán cà phê nhỏ, tránh xa văn phòng luật của cô ấy.

– Chị hỏi vậy để làm gì? Hứa Phi nhíu mày khi tôi kể lại câu chuyện. Chị đã ly hôn rồi, chuyện của tập đoàn Bắc Hải không còn liên quan đến chị nữa.

– Tôi biết. Nhưng tôi nhận được một lời cảnh báo, ngay trước cửa nhà mình. Nếu chuyện này thật sự nguy hiểm, tôi muốn biết mình đang đối mặt với cái gì.

Hứa Phi trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu:

– Được. Để tôi hỏi thăm vài người quen trong giới tài chính xem sao. Nhưng chị hứa với tôi một điều.

– Điều gì?

– Đừng tự ý điều tra một mình. Nếu đúng là có người đứng sau giật dây, chị càng biết nhiều, càng nguy hiểm.

Tôi gật đầu, dù trong lòng đã có những kế hoạch riêng.

Ba ngày sau, Hứa Phi gọi cho tôi, giọng nghiêm trọng khác thường:

– Tôi hỏi được vài chuyện. Không nhiều, nhưng đủ để thấy có vấn đề. Trong hai năm gần đây, ba công ty con của Bắc Hải tại nước ngoài đã báo lỗ liên tục, nhưng vẫn tiếp tục được rót thêm vốn. Điều bất thường là tất cả các quyết định rót vốn đó đều do một mình Tô Bạch Dương ký duyệt, không qua Tô Mặc Hàn.

– Vậy nghĩa là sao?

– Nghĩa là hoặc Tô Bạch Dương đang có quyền lực vượt ngoài vai trò phó tổng giám đốc, hoặc anh ta đang lợi dụng danh nghĩa công ty để rút ruột tài sản ra ngoài. Hứa Phi ngừng lại. Và nếu Tô Mặc Hàn phát hiện ra chuyện này từ sớm, ba năm anh ta né tránh chị, rất có thể là để âm thầm thu thập chứng cứ mà không gây chú ý.

Tôi ngồi im, những lời nói của Hứa Phi như từng nhát búa gõ vào lồng ngực.

Ba năm, tôi luôn nghĩ mình là người vợ bị bỏ rơi, bị đối xử lạnh nhạt trong một cuộc hôn nhân sắp đặt vô nghĩa.

Nhưng nếu sự thật không đơn giản như vậy thì sao?

Nếu ba năm đó, anh ta không hề vô tâm, mà đang cố gắng giữ tôi tránh xa một cuộc chiến ngầm đầy nguy hiểm thì sao?

Ý nghĩ đó khiến tôi vừa nhẹ nhõm, vừa tức giận hơn bao giờ hết.

Nhẹ nhõm vì có lẽ tôi đã không sai khi từng tin tưởng người đàn ông đó.

Tức giận vì nếu đúng là vậy, tại sao anh ta không nói với tôi một lời nào, để tôi phải sống ba năm trong nghi ngờ và cô đơn, để rồi tự tay ký vào đơn ly hôn khi mọi chuyện còn chưa ngã ngũ.

Điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn từ số lạ.

“Cô càng tìm hiểu, cô càng gặp nguy hiểm. Tôi khuyên cô nên dừng lại, vì lợi ích của chính cô.”

Tôi nhìn dòng tin nhắn, ngón tay siết chặt lấy điện thoại.

Lần này, tôi không định dừng lại.

 

 

Chương 5: Cuộc Gặp Bất Ngờ

Tôi chụp lại tin nhắn, gửi cho Hứa Phi ngay lập tức.

Cô ấy gọi lại chỉ sau ba mươi giây.

– Chị đừng trả lời tin nhắn đó. Cũng đừng xóa, giữ làm bằng chứng. Hứa Phi nói nhanh, giọng gấp gáp hiếm thấy. Tôi sẽ nhờ người kiểm tra số điện thoại này, nhưng khả năng cao là sim rác, khó lần ra.

– Tôi hiểu.

– Uyên, tôi nghĩ chị nên gặp Tô Mặc Hàn một lần. Dù hai người đã ly hôn, nhưng nếu đúng là có kẻ nhắm vào chị vì những gì anh ta đang làm, chị có quyền biết sự thật, và anh ta có trách nhiệm bảo vệ chị.

Tôi im lặng một lúc lâu.

Suốt ba năm, tôi chưa bao giờ là người chủ động tìm đến anh ta. Ngay cả trong đêm anh ta đứng trước cửa nhà tôi hai mươi phút, tôi cũng không mở cửa.

Nhưng lần này, có lẽ mọi chuyện đã khác.

Tôi nhắn tin cho trợ lý của Tô Mặc Hàn, người từng gọi điện cho tôi hôm trước ngày ra tòa, xin một cuộc hẹn.

Chưa đầy mười phút sau, anh ta gọi lại, giọng có phần ngạc nhiên:

– Chị Uyên, chủ tịch đang ở văn phòng, chị có thể đến bất cứ lúc nào.

Tôi đến tòa nhà Bắc Hải vào buổi chiều, lần đầu tiên kể từ ngày ly hôn.

Cảm giác bước vào tòa nhà từng là một phần cuộc sống của mình suốt ba năm, giờ đây lại xa lạ đến kỳ quặc. Những nhân viên lễ tân nhìn tôi với ánh mắt dò xét, có lẽ họ cũng đã đọc được tin tức trên báo.

Tôi được đưa thẳng lên tầng ba mươi lăm, phòng làm việc của chủ tịch.

Cửa mở ra, Tô Mặc Hàn đang đứng bên cửa sổ, lưng quay về phía tôi, dáng người gầy đi trông thấy so với lần cuối tôi gặp ở tòa án.

Nghe tiếng cửa, anh ta quay lại. Trong một khoảnh khắc, tôi thấy trong mắt anh ta có một tia sáng lóe lên, nhanh đến mức tôi tự hỏi mình có nhìn nhầm không.

– Tịnh Uyên.

– Tôi đến đây không phải để nói chuyện tình cảm. Tôi đáp thẳng, ngồi xuống ghế đối diện bàn làm việc mà không đợi mời. Tôi nhận được tin nhắn đe dọa. Tôi muốn biết chuyện gì đang xảy ra.

Sắc mặt Tô Mặc Hàn thay đổi ngay lập tức, từ ngạc nhiên chuyển sang căng thẳng.

– Tin nhắn gì? Ai gửi?

Tôi đưa điện thoại cho anh ta xem. Anh ta đọc xong, quai hàm siết chặt, tay nắm lấy thành ghế đến trắng cả các đốt ngón tay.

– Trước đó chị còn nhận được gì nữa không?

Tôi kể lại chuyện tấm ảnh và dòng chữ dưới cửa nhà, cả cuộc gặp với bà Tô.

Nghe xong, Tô Mặc Hàn ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, một tư thế tôi chưa từng thấy ở người đàn ông luôn giữ vẻ điềm tĩnh này.

– Là lỗi của tôi. Anh ta nói, giọng khàn đi. Tôi đã cố giữ chị tránh xa chuyện này, nhưng có vẻ tôi đã sai lầm khi nghĩ ly hôn sẽ giúp chị an toàn hơn.

– Anh nói rõ hơn được không? Rốt cuộc ba năm qua anh làm gì?

Tô Mặc Hàn nhìn tôi thật lâu, như đang cân nhắc điều gì đó quan trọng.

– Có những chuyện tôi không thể nói ở đây. Anh ta đứng dậy, bước đến gần cửa sổ, kiểm tra rèm che. Nhưng tôi có thể nói với chị một điều: người phụ nữ trong bức ảnh hôm đó không phải là điều chị nghĩ.

– Vậy là gì?

– Cô ấy tên Kỷ Vy Nhi, một kiểm toán viên pháp y độc lập, tôi thuê riêng để rà soát lại toàn bộ dòng tiền của công ty trong hai năm qua. Bức ảnh đó bị chụp đúng lúc cô ấy đang báo cáo cho tôi một phát hiện quan trọng, ngay trước cửa tòa án, vì tôi không muốn gặp cô ấy ở văn phòng, sợ bị theo dõi.

Tôi nhìn anh ta, cố gắng đọc xem có phải anh ta đang nói dối không. Nhưng ánh mắt Tô Mặc Hàn lúc này không có chút né tránh nào.

– Vậy ai đã chụp bức ảnh đó và tung lên báo?

Tô Mặc Hàn siết chặt tay, giọng lạnh như băng:

– Tôi nghĩ mình biết, nhưng tôi cần thêm bằng chứng trước khi hành động. Nếu tôi đoán sai, người đó sẽ càng thêm đề phòng, và chị sẽ càng nguy hiểm hơn.

Căn phòng chìm trong im lặng nặng nề.

Tôi nhìn người đàn ông từng là chồng mình suốt ba năm, và lần đầu tiên, tôi nhận ra mình chưa từng thực sự hiểu anh ta.

Đêm đó tôi không về căn hộ thuê ngay, mà ngồi lại rất lâu trong xe, đậu bên ngoài tòa nhà Bắc Hải.

Những lời Tô Mặc Hàn nói cứ vang vọng trong đầu tôi, kéo tôi lùi về những ký ức tưởng đã bị chôn vùi.

Tôi nhớ lại năm đầu tiên sau khi kết hôn.

Khi đó Tô Mặc Hàn không hoàn toàn lạnh nhạt như ba năm sau này. Có những buổi tối, dù về muộn, anh ta vẫn ghé qua phòng tôi, đặt lên bàn một hộp bánh nhỏ mua vội ở tiệm quen, không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt xuống rồi rời đi.

Tôi từng nghĩ đó là thói quen lịch sự xã giao của một người chồng trong hôn nhân sắp đặt.

Nhưng giờ nghĩ lại, tôi nhớ ra, tiệm bánh đó chỉ mở đến chín giờ tối, mà anh ta luôn xuất hiện lúc gần mười giờ, nghĩa là anh ta đã đặt mua từ sớm, giữ lại, chờ đến khi về mới mang cho tôi.

Một người thực sự vô tâm sẽ không nhớ đến chi tiết nhỏ như vậy.

Tôi cũng nhớ đến một đêm mùa đông, khoảng sáu tháng sau đám cưới. Tôi bị sốt cao, gọi điện cho Tô Mặc Hàn báo là mình không khỏe. Lúc đó tôi không mong đợi gì nhiều, chỉ định thông báo theo phép lịch sự.

Nhưng nửa tiếng sau, anh ta xuất hiện ở nhà, mang theo túi thuốc và cháo, tự tay đo nhiệt độ cho tôi, ngồi cạnh giường đến khi tôi ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, anh ta đã đi làm từ sớm, và cũng từ hôm đó, sự quan tâm ấy bắt đầu biến mất dần, thay vào đó là những lần vắng mặt ngày càng dày đặc.

Tôi từng oán trách bản thân, nghĩ rằng có lẽ mình đã làm gì sai khiến anh ta chán ghét.

Giờ ngồi trong xe, ráp nối lại mốc thời gian, tôi chợt nhận ra: đêm mùa đông đó, đúng là thời điểm gần với lúc tập đoàn Bắc Hải bắt đầu mở rộng đầu tư tài chính dưới sự chỉ đạo của Tô Bạch Dương.

Có lẽ đó cũng là lúc Tô Mặc Hàn bắt đầu nhận ra điều bất thường.

Điện thoại tôi rung lên, một tin nhắn từ bà Tô:

“Con có thể đến nhà bác một lát không? Bác có chuyện quan trọng muốn kể, chỉ nói được khi thằng Hàn không có ở đó.”

Tôi lái xe đến biệt thự nhà họ Tô, nơi tôi từng sống suốt ba năm nhưng chưa bao giờ cảm thấy thuộc về.

Bà Tô ngồi đợi tôi ở phòng khách nhỏ, một mình, ánh đèn vàng nhạt chiếu lên khuôn mặt đầy nếp nhăn lo âu của bà.

– Uyên, ngồi đi. Bà Tô rót cho tôi một chén trà. Bác kể con nghe chuyện của ba năm trước, chuyện mà có lẽ ngay cả thằng Hàn cũng không biết bác đã phát hiện ra.

Tôi ngồi xuống, im lặng lắng nghe.

– Chồng bác, tức là cha thằng Hàn, trước khi mất có để lại một bản di chúc riêng, trong đó phân chia cổ phần công ty không đồng đều giữa thằng Hàn và thằng Dương như mọi người vẫn tưởng. Thằng Hàn được thừa hưởng phần lớn quyền kiểm soát, còn thằng Dương chỉ có một phần nhỏ, dù nó là con trai cả của dòng họ Tô nhánh trưởng.

– Nhánh trưởng? Tôi ngạc nhiên hỏi lại. Con tưởng Tô Bạch Dương chỉ là anh họ bình thường.

Bà Tô lắc đầu, giọng trầm xuống:

– Không đơn giản vậy đâu. Cha của thằng Dương là anh trai của chồng bác, đáng lẽ mới là người thừa kế chính theo lệ tộc họ Tô. Nhưng vì một số lý do trong quá khứ, ông ấy bị loại khỏi danh sách thừa kế, quyền lực chuyển sang nhánh của chồng bác. Từ đó, thằng Dương luôn cho rằng vị trí chủ tịch đáng lẽ phải là của nó.

Tôi nghe mà lạnh cả sống lưng.

Một mối thù kéo dài qua hai thế hệ, ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc gia đình hòa thuận suốt bao năm.

– Vậy bác nghĩ Tô Bạch Dương đang làm gì?

Bà Tô nắm chặt tay tôi, ánh mắt đầy lo lắng:

– Bác sợ nó đang tìm cách rút ruột công ty, dồn nợ xấu vào những công ty con ở nước ngoài, sau đó dùng chính những khoản lỗ đó làm cái cớ để lật đổ thằng Hàn trong cuộc họp cổ đông sắp tới, viện lý do thằng Hàn quản lý yếu kém khiến công ty thua lỗ liên tục.

– Và vụ ly hôn của con, vụ bức ảnh kia…

– Bác nghĩ đó cũng là một phần trong kế hoạch của nó. Làm mất hình ảnh thằng Hàn trước công chúng, khiến cổ đông mất niềm tin, đúng vào lúc công ty chuẩn bị họp đại hội đồng cổ đông thường niên.

Tôi ngồi lặng người, nhìn ra khoảng sân tối ngoài cửa sổ.

Cuộc hôn nhân của tôi, nỗi cô đơn ba năm qua, tất cả hóa ra chỉ là một quân cờ nhỏ trong một ván cờ lớn hơn nhiều mà tôi chưa từng biết đến.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!