Chương 2
Bức ảnh được đăng lúc hai giờ chiều, trên một trang tin tài chính có tiếng.
Tiêu đề viết: “Chủ tịch Bắc Hải ly hôn, lập tức xuất hiện cùng nữ trợ lý bí ẩn trước cổng tòa.”
Trong ảnh, Tô Mặc Hàn đứng cạnh một người phụ nữ mặc vest đen, tóc búi cao, tay cầm một chiếc cặp da. Cô ta nghiêng đầu nói gì đó, anh ta cúi xuống lắng nghe, khoảng cách giữa hai người gần đến mức ống kính máy ảnh bắt được cả bóng hai người chồng lên nhau trên bậc thềm đá.
Hứa Phi gửi đường link cho tôi lúc tôi đang ăn dở bát mì.
– Chị xem chưa?
Tôi đặt đũa xuống, mở điện thoại.
Không có cảm giác đau như tôi tưởng. Chỉ có một sự lạnh nhạt kỳ lạ, như đang xem tin tức về người xa lạ.
– Ai vậy? Tôi hỏi.
– Không rõ. Trang tin không ghi tên, chỉ gọi là “nữ trợ lý mới của tập đoàn Bắc Hải”. Hứa Phi ngừng lại. Chị không sao chứ?
– Sao tôi phải sao. Tôi đã ký đơn xong xuôi từ sáng.
Nhưng tối đó, mẹ tôi gọi điện, giọng run run:
– Uyên à, con xem báo chưa? Người ta nói con vừa ly hôn xong nó đã…
– Mẹ, con không sao. Chuyện của anh ta, để anh ta lo.
– Nhưng người ta đồn con bị chồng chán bỏ, ngoại tình từ trước khi ly hôn, con không giải thích gì à?
Tôi nhìn ra cửa sổ căn hộ, ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa.
– Con giải thích để làm gì hả mẹ. Con đã ra khỏi cuộc hôn nhân đó rồi. Người ta muốn viết gì thì viết.
Mẹ tôi thở dài bên kia đầu dây, không nói thêm được câu nào.
Tôi cúp máy, ngồi im trong bóng tối một lúc lâu.
Không phải tôi không tức giận. Tôi tức, nhưng không phải vì ghen.
Tôi tức vì ba năm ở bên người đàn ông đó, tôi chưa từng thấy anh ta đứng gần ai đến mức ống kính chụp được cả bóng chồng lên nhau như vậy. Kể cả với tôi.
Đêm đó tôi không ngủ được. Không phải vì đau lòng, mà vì tò mò, một sự tò mò khó chịu cứ cào cấu trong đầu.
Sáng hôm sau, tôi đến studio thiết kế của Đường Nhã, bạn thân từ thời đại học, người duy nhất trong ba năm qua vẫn kiên trì gọi điện hỏi thăm tôi mỗi tuần dù tôi thường xuyên không nghe máy vì bận những buổi tiệc công ty vô nghĩa của nhà chồng.
Đường Nhã đang ngồi trước bản vẽ, thấy tôi bước vào liền đứng bật dậy.
– Trời ơi, Uyên, cậu ổn không? Tớ thấy tin sáng nay rồi.
– Tớ ổn. Tôi cười nhạt. Ổn hơn cả tháng trước là khác.
– Cậu định làm gì tiếp theo?
Tôi nhìn quanh studio, những bản vẽ nội thất treo kín tường, mùi giấy và mực in quen thuộc khiến lòng tôi dịu lại.
– Tớ muốn quay lại làm việc. Chỗ này còn nhận người không?
Đường Nhã nhìn tôi, mắt sáng lên.
– Cậu đùa à? Tớ đợi câu này ba năm rồi.
Chúng tôi ký hợp đồng cộng tác ngay buổi chiều hôm đó. Tôi trở thành trưởng nhóm thiết kế nội thất cho một dự án chung cư cao cấp, công việc đầu tiên sau ba năm chỉ biết làm vợ của một cái tên.
Buổi tối, khi tôi đang dọn đồ về căn hộ mới thuê, một phong bì không đề tên người gửi được nhét dưới cửa.
Bên trong chỉ có một tấm ảnh, chụp tôi đang bước ra khỏi tòa án sáng hôm qua, và một dòng chữ viết tay ngắn gọn:
“Đừng tin những gì cô thấy trên báo. Và cẩn thận hơn khi ra đường một mình.”
Không chữ ký. Không dấu hiệu người gửi.
Tôi đứng sững trước cửa, tay cầm tấm ảnh, tim đập nhanh hơn một nhịp.
Lần đầu tiên kể từ ngày ký đơn ly hôn, tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn, một điều gì đó lớn hơn nhiều so với một cuộc hôn nhân thất bại bình thường.
Tôi không kể cho ai về tấm ảnh và dòng chữ đó, kể cả Đường Nhã.
Không phải vì tôi không sợ. Mà vì tôi chưa biết nên sợ ai.
Tôi cất phong bì vào ngăn kéo dưới cùng của tủ, khóa lại, rồi tự nhủ mình đang suy nghĩ quá nhiều. Có lẽ chỉ là trò đùa ác ý của ai đó ghen ghét với sự chú ý mà vụ ly hôn của tôi đang nhận được trên mạng.
Tôi dồn hết tâm sức vào dự án đầu tiên: cải tạo nội thất cho một chuỗi căn hộ mẫu tại khu đô thị mới phía đông thành phố. Đây là dự án của một chủ đầu tư trẻ, không liên quan gì đến tập đoàn Bắc Hải, điều khiến tôi thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Ba năm làm vợ, tôi đã quên mất cảm giác được thức dậy vì một bản vẽ chưa hoàn thành, chứ không phải vì tiếng chuông báo phải có mặt ở buổi tiệc nào đó lúc bảy giờ sáng.
Đường Nhã nhìn tôi làm việc, lắc đầu cười:
– Cậu vẫn tỉ mỉ như hồi đại học. Ba năm làm mợ chủ tịch mà không mai một tay nghề tí nào.
– Vì tớ chưa từng dùng đến tay nghề đó suốt ba năm. Tôi đáp, không ngẩng đầu khỏi bản vẽ.
Công việc giúp tôi quên đi phần nào những tin đồn ngoài kia. Nhưng thế giới bên ngoài không để tôi yên lâu như vậy.
Một tuần sau, cổ phiếu của tập đoàn Bắc Hải bất ngờ giảm mạnh, kéo theo hàng loạt bài báo phân tích nguyên nhân, trong đó không ít bài nhắc đến “biến động cá nhân của chủ tịch” như một yếu tố ảnh hưởng đến niềm tin nhà đầu tư.
Tôi đọc tin đó trong giờ nghỉ trưa, lòng dửng dưng. Đó không còn là chuyện của tôi nữa.
Nhưng buổi chiều hôm đó, một chiếc xe đen quen thuộc đậu trước cổng studio.
Tôi nhận ra logo nhỏ trên kính chắn gió, xe riêng của gia đình Tô.
Người bước xuống không phải Tô Mặc Hàn, mà là bà Tô, mẹ chồng cũ của tôi, trong bộ áo dài lụa màu xám tro, vẻ mặt hốc hác hơn nhiều so với lần cuối tôi gặp.
Tôi bước ra, đứng ở cửa, không mời bà vào.
– Bác đến đây có việc gì?
Bà Tô nhìn tôi một lúc, ánh mắt không còn vẻ sắc sảo, xét nét như trước, mà thay vào đó là một sự mệt mỏi khó giấu.
– Uyên à, bác biết bác không có tư cách gì để nhờ vả con nữa. Nhưng bác xin con nghe bác nói vài câu.
Tôi khoanh tay, im lặng chờ.
– Thằng Hàn nó… bà Tô ngập ngừng, giọng chợt nhỏ hẳn, nó không phải như con nghĩ đâu.
– Bác nói vậy nghĩa là sao?
Bà Tô nhìn quanh, như sợ có ai đang nghe, rồi lắc đầu:
– Bác không tiện nói ở đây. Nhưng con phải cẩn thận, đừng đi một mình vào buổi tối, đừng nhận đồ lạ từ người không quen. Bác chỉ nhắn được vậy thôi.
Tim tôi hẫng một nhịp. Câu nói của bà Tô gần như trùng khớp với dòng chữ trong tấm ảnh tôi nhận được tuần trước.
– Bác biết gì về tấm ảnh dưới cửa nhà con?
Bà Tô sững người, mắt mở to.
– Con cũng nhận được rồi à?
Câu hỏi đó khiến tôi lạnh sống lưng. “Cũng” nghĩa là còn có người khác nhận được thứ tương tự.
Tôi kéo bà Tô vào bên trong studio, đóng cửa lại, giọng nghiêm túc:
– Bác nói rõ cho con nghe. Chuyện gì đang xảy ra?
Bà Tô ngồi xuống ghế, hai tay siết chặt lấy nhau, mãi một lúc sau mới cất tiếng, giọng run run:
– Ba năm nay, thằng Hàn nó không phải bận công việc bình thường đâu, Uyên à. Nó đang điều tra một chuyện lớn trong công ty, chuyện có thể khiến cả tập đoàn sụp đổ nếu lộ ra không đúng lúc. Bác cũng chỉ biết mù mờ vậy thôi, nó không kể chi tiết cho ai, kể cả bác.
Tôi đứng lặng, những mảnh ghép rời rạc trong đầu bắt đầu chuyển động.
– Vậy còn người phụ nữ trong ảnh hôm trước?
Bà Tô lắc đầu:
– Bác không biết cô ta là ai. Nhưng bác chắc chắn một điều, thằng Hàn không phải loại người sẽ công khai đi với nhân tình ngay sau khi vừa ly hôn trước mặt cánh nhà báo như vậy. Nó thận trọng đến mức bệnh hoạn, con còn lạ gì tính nó.
Câu nói đó khiến tôi chột dạ. Đúng vậy, ba năm qua, Tô Mặc Hàn thận trọng đến mức tôi từng nghĩ anh ta lạnh lùng vô cảm. Một người như vậy sẽ không dễ dàng để lộ sơ hở lớn đến thế trước ống kính.
Trừ khi có ai đó cố tình sắp đặt.
Tôi ngồi xuống đối diện bà Tô, lòng ngổn ngang những câu hỏi chưa có lời giải.