Chương 1
Tôi có thói quen xấu.
Ba năm, một trăm bảy mươi hai lần gọi điện, tất cả đều bị tắt máy, và tôi vẫn không chịu học.
Mãi đến tháng trước, khi bước vào phòng luật sư, tôi mới hiểu ra: không phải tôi chậm hiểu, chỉ là tôi đang chờ một thứ gì đó đủ nặng để đặt xuống.
Tên tôi là Lâm Tịnh Uyên, vợ của Tô Mặc Hàn, chủ tịch tập đoàn Bắc Hải, người đàn ông luôn có lý do chính đáng cho từng lần tắt máy của mình.
Họp. Tiếp khách. Đường hầm không sóng. Điện thoại hết pin.
Anh ta đủ sáng tạo để không lặp lại một lý do nào trong vòng hai tuần.
Hôn nhân của chúng tôi bắt đầu bằng một hợp đồng mười trang.
Cha tôi ký, cha anh ký, tôi ngồi đó với bộ váy trắng thuê từ tiệm ở phố Đông, nhìn hai người đàn ông gật đầu với nhau như vừa chốt xong một thương vụ xuất nhập khẩu.
Tô Mặc Hàn không nhìn tôi lần nào trong suốt buổi ký kết.
Tôi tự nhủ: không sao, hôn nhân chính trị vốn vậy, dần dà sẽ quen.
Tôi đã quen thật, chỉ là quen theo cách khác.
Quen với căn phòng ngủ riêng. Quen với bàn ăn tối thiếu một người. Quen với cái nhìn xuyên thấu của bà Tô, mẹ chồng tôi, mỗi khi bà hỏi: “Con chưa có tin vui à?”
Tin vui.
Người đàn ông của tôi còn chưa nhớ mặt tôi rõ thì lấy đâu ra tin vui.
Thứ khiến tôi thay đổi không phải là một biến cố lớn.
Không phải phát hiện tin đồn ngoại tình, không phải cãi vã náo loạn, không phải ai đó nói với tôi câu gì đó thức tỉnh.
Chỉ là một buổi chiều thứ Tư, tôi ngồi trên sàn phòng ngủ, cầm chiếc nhẫn cưới trên tay, và nhận ra: nó vẫn còn bóng loáng như ngày đầu vì chồng tôi chưa bao giờ đeo nó đủ lâu để trầy xước.
Tôi nhìn chiếc nhẫn rất lâu.
Rồi tôi mở ngăn kéo, lấy ra một tờ giấy trắng, và bắt đầu viết.
Không phải thư tình. Không phải thư trách móc.
Tôi viết tên mình lên góc trên cùng bên trái, như điền một mẫu đơn hành chính.
Lâm Tịnh Uyên. Nguyên đơn.
Phía dưới là tên anh ta. Tô Mặc Hàn. Bị đơn.
Tôi viết xong, gấp tờ giấy lại, đặt chiếc nhẫn lên trên. Hai thứ nằm cạnh nhau trông bình thản đến kỳ lạ, như thể chúng cũng đã chờ đợi điều này từ lâu.
Luật sư của tôi tên Hứa Phi, ba mươi bốn tuổi, từng xử lý không dưới hai mươi vụ ly hôn hào môn.
Khi tôi ngồi xuống trước mặt cô ấy lần đầu, cô ấy nhìn tôi một lúc rồi hỏi thẳng:
– Chị muốn gì từ vụ này?
Tôi trả lời không cần suy nghĩ:
– Tôi muốn ra đi sạch sẽ.
Cô ấy gõ bút lên bàn, giọng thận trọng:
– Chị có biết tài sản chung trong ba năm hôn nhân trị giá bao nhiêu không?
– Biết.
– Vậy mà chị không muốn…
– Tôi không muốn thứ gì có dấu họ Tô trên đó.
Hứa Phi nhìn tôi thêm ba giây nữa, rồi gật đầu, mở hồ sơ ra.
Cô ấy không hỏi thêm câu nào.
Tôi thích người như vậy.
Đơn ly hôn được nộp vào thứ Hai.
Thứ Ba, thứ Tư, thứ Năm trôi qua.
Tô Mặc Hàn không gọi cho tôi. Tất nhiên, anh ta vốn chưa bao giờ gọi trước.
Nhưng lần này tôi cũng không gọi cho anh ta.
Lần đầu tiên trong ba năm, điện thoại tôi im lặng hoàn toàn theo cả hai chiều, và tôi ngủ ngon hơn bao giờ hết.
Thứ Sáu, trợ lý của Tô Mặc Hàn gọi đến số máy bàn căn hộ, giọng rất lịch sự, hỏi tôi có tiện nói chuyện không.
Tôi hỏi lại:
– Anh Tô có việc gì không thể tự gọi?
Im lặng ba giây.
– Dạ… anh đang bận họp ạ.
Tôi cúp máy.
Không giải thích. Không nhắn gì thêm.
Đó là lần cuối cùng tôi tiếp một cuộc gọi mang tên họ Tô.
Thứ Bảy, Tô Mặc Hàn đứng trước cửa căn hộ.
Tôi biết vì camera hành lang báo về điện thoại tôi lúc mười một giờ đêm.
Tôi nhìn màn hình. Anh ta gõ cửa ba lần, đứng chờ, gõ thêm. Khuôn mặt anh ta có biểu cảm mà suốt ba năm tôi chưa từng thấy: hoang mang.
Tôi không ra mở.
Tôi tắt đèn phòng khách, pha một ấm trà, ngồi đọc tiếp cuốn sách bỏ dở từ tuần trước.
Anh ta đứng ngoài hai mươi phút rồi đi.
Lần đầu tiên trong ba năm, anh ta đến tìm tôi.
Tiếc là anh ta đến muộn mất ba năm.
Phiên hòa giải diễn ra vào sáng thứ Tư tuần sau, tại tòa án quận.
Tô Mặc Hàn bước vào phòng trong bộ vest xám quen thuộc, tóc chải gọn, dáng vẻ kiểm soát được mọi thứ như thường lệ.
Cho đến khi anh ta nhìn thấy tôi.
Tôi mặc áo trắng, ngồi thẳng lưng bên cạnh Hứa Phi, trên bàn chỉ có một tập hồ sơ mỏng và một chiếc nhẫn vàng đặt trong túi zip trong suốt.
Anh ta nhìn chiếc nhẫn, sắc mặt khựng lại một nhịp.
Chỉ một nhịp thôi. Nhưng tôi thấy.
Luật sư của anh ta lên tiếng trước, giọng dàn xếp:
– Gia đình Tô đề nghị tái xét điều khoản, hai bên có thể…
Hứa Phi mở hồ sơ ra, giọng phẳng lặng:
– Thân chủ của tôi không tái xét gì cả. Chúng tôi chỉ yêu cầu hai thứ: xác nhận hôn nhân chấm dứt, và trả lại tài sản riêng trước hôn nhân đầy đủ. Không đòi thêm một đồng nào của họ Tô.
Cả phòng im lặng.
Tô Mặc Hàn nhìn thẳng sang tôi lần đầu tiên từ khi bước vào:
– Tịnh Uyên…
Tôi nhìn lại anh ta, bình thản:
– Anh Tô, anh đang trong phiên hòa giải. Có gì nhờ luật sư trao đổi.
Anh ta mở miệng, rồi đóng lại.
Hứa Phi đẩy tập hồ sơ sang phía bên kia bàn.
– Chữ ký của bị đơn, trang cuối.
Tôi bước ra khỏi tòa lúc mười một giờ ba mươi.
Nắng tháng Mười đổ xuống bậc thềm, ấm và bình thường đến mức tôi không hiểu tại sao mình lại chờ đợi ngày này lâu thế.
Hứa Phi đứng cạnh, châm thuốc, thở khói lên trời.
– Xong rồi. Mời chị đi ăn trưa.
Tôi gật đầu.
Trong túi áo, chiếc điện thoại rung lên, tên Tô Mặc Hàn hiện trên màn hình.
Tôi nhìn một giây.
Rồi bỏ vào túi, không nghe.
Không phải vì tức. Không phải vì muốn trả thù.
Chỉ đơn giản là… không cần thiết nữa.
Ba năm tôi chờ anh ta nhìn thấy tôi, chờ anh ta một lần đặt tôi lên trước công việc, trước họ hàng, trước bất kỳ điều gì. Ba năm đó tôi tiêu rồi.
Tôi bước xuống bậc thềm, ánh nắng chiếu thẳng vào mặt, mắt hơi nheo lại.
Phía sau lưng, cửa tòa án vẫn chưa mở ra.
Anh ta vẫn còn ở trong đó.
Tôi không ngoảnh đầu lại.
Đó là thứ duy nhất tôi đã học được từ anh ta, và tôi học rất giỏi: bước đi mà không giải thích.
Chỉ là tôi không ngờ, ba tiếng sau, tên Tô Mặc Hàn lại xuất hiện trên mặt báo, cùng một cái tên khác, và một tấm ảnh chụp trước tòa án sáng nay mà tôi chưa từng biết là có người chụp.