Chương 10
Sáu tháng sau, phiên tòa xét xử Tô Bạch Dương chính thức diễn ra, thu hút sự chú ý lớn từ giới truyền thông và công chúng do quy mô thiệt hại tài chính khổng lồ liên quan đến vụ án.
Tôi được triệu tập với tư cách nhân chứng, cùng với Chu Duy, Kỷ Vy Nhi, và các chuyên gia thẩm định tài chính độc lập.
Đứng trước tòa, kể lại toàn bộ những gì mình đã trải qua, từ bó hoa đe dọa năm xưa đến vụ tai nạn xe suýt cướp đi mạng sống, tôi không còn cảm thấy sợ hãi hay run rẩy như những ngày đầu, chỉ có một sự bình tĩnh kiên định của người đã đi qua giông bão và sống sót.
Tô Bạch Dương, ngồi ở vị trí bị cáo, gương mặt hốc hác đi nhiều so với hình ảnh tự tin, lịch lãm trước đây. Ông ta không còn giữ được vẻ bình thản mỉa mai như trong cuộc họp hội đồng quản trị ngày nào.
Luật sư bào chữa của ông ta cố gắng đưa ra nhiều lập luận, cho rằng thân chủ chỉ thực hiện các quyết định đầu tư theo đúng thẩm quyền được giao, những khoản lỗ chỉ là rủi ro kinh doanh thông thường, không có ý đồ biển thủ.
Nhưng trước những bằng chứng đầy đủ, bao gồm lời khai chi tiết của Chu Duy, sơ đồ dòng tiền do Kỷ Vy Nhi thu thập, xác nhận độc lập từ ngân hàng Thụy Sĩ, cùng bằng chứng liên kết trực tiếp giữa công ty bình phong thuê xe gây tai nạn với tài khoản cá nhân của Tô Bạch Dương, lập luận bào chữa nhanh chóng sụp đổ.
Sau ba ngày xét xử căng thẳng, tòa tuyên án Tô Bạch Dương mười hai năm tù giam vì tội biển thủ tài sản doanh nghiệp quy mô đặc biệt lớn, làm giả hồ sơ tài chính, và tổ chức thực hiện hành vi cố ý gây thương tích nguy hiểm đến tính mạng người khác.
Khi bản án được tuyên đọc, tôi ngồi ở hàng ghế nhân chứng, cảm nhận được một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, như thể một gánh nặng đã đè nặng suốt ba năm rưỡi qua cuối cùng cũng được trút bỏ hoàn toàn.
Tô Mặc Hàn, ngồi ở hàng ghế phía sau tôi cùng với luật sư đại diện của tập đoàn, khi phiên tòa kết thúc, bước đến bên tôi, nắm lấy tay tôi thật chặt.
– Xong thật rồi. Anh ta nói, giọng nghẹn lại vì xúc động.
Bên ngoài phòng xử án, đám đông phóng viên vây kín, liên tục đặt câu hỏi về cảm xúc của chúng tôi sau khi bản án được tuyên.
Tôi đứng trước ống kính, lần đầu tiên chủ động lên tiếng với công chúng kể từ khi mọi chuyện bắt đầu:
– Tôi chỉ muốn nói rằng, công lý dù có đến muộn, vẫn đáng để chờ đợi và đấu tranh vì nó. Tôi hy vọng câu chuyện này sẽ là lời nhắc nhở cho bất kỳ ai đang phải sống trong im lặng vì sợ hãi, rằng sự thật, cuối cùng, luôn có cách để được nói ra.
Đám đông phóng viên vỗ tay, tiếng máy ảnh chụp liên hồi.
Bà Tô, đứng chờ ở phía xa cùng với Đường Nhã và Hứa Phi, chạy đến ôm chầm lấy tôi, nước mắt giàn giụa.
– Cảm ơn con, Uyên à. Bà thì thầm bên tai tôi. Cảm ơn con vì đã không bỏ cuộc, vì đã cứu cả gia đình bác khỏi một tai họa lớn.
Tôi ôm lại bà, cảm nhận được một sự ấm áp chân thành mà suốt ba năm làm dâu tôi chưa từng cảm nhận được trọn vẹn như lúc này.
Chiều hôm đó, khi mọi ồn ào đã lắng xuống, tôi và Tô Mặc Hàn cùng ngồi trên bậc thềm tòa án, nơi mọi chuyện của tôi bắt đầu chuyển hướng gần một năm trước.
– Còn nhớ lần đầu tiên tôi đứng trước cửa nhà chị, hai mươi phút, không được vào không? Tô Mặc Hàn hỏi, giọng có chút tự trào.
Tôi bật cười, gật đầu.
– Nhớ chứ. Lúc đó tôi nghĩ, cuối cùng cũng có ngày anh biết thế nào là cảm giác chờ đợi trong vô vọng.
– Bây giờ tôi hiểu rồi. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng. Và tôi nghĩ, tôi đã sẵn sàng chờ đợi chị bao lâu cũng được, miễn là cuối cùng chị cho tôi một cơ hội.
Cuộc sống dần bước vào một chương mới, bình yên hơn nhiều so với những tháng ngày sóng gió vừa qua.
Studio thiết kế của Đường Nhã, nhờ danh tiếng tôi vô tình có được sau vụ việc, bắt đầu nhận được nhiều dự án lớn hơn, trong đó có cả một số dự án cải tạo văn phòng cho chính tập đoàn Bắc Hải, dù tôi kiên quyết yêu cầu quy trình đấu thầu phải công bằng, minh bạch như với bất kỳ khách hàng nào khác, không có sự ưu ái nào từ mối quan hệ cá nhân.
Tô Mặc Hàn tôn trọng nguyên tắc đó tuyệt đối, thậm chí còn tự mình rút khỏi quá trình phê duyệt dự án liên quan đến studio của tôi để tránh mọi nghi ngờ về xung đột lợi ích, giao toàn quyền quyết định cho ban giám đốc điều hành mới.
Kỷ Vy Nhi chính thức đảm nhận vị trí giám đốc kiểm toán nội bộ của Bắc Hải, xây dựng lại toàn bộ hệ thống giám sát tài chính minh bạch, chặt chẽ hơn, được các cổ đông đánh giá cao trong báo cáo thường niên tiếp theo.
Chu Duy, sau khi hoàn thành nghĩa vụ làm chứng, được Tô Mặc Hàn đích thân mời quay lại làm việc ở một vị trí mới, với mức lương và chế độ đãi ngộ xứng đáng hơn nhiều so với trước, như một lời cảm ơn vì lòng dũng cảm đã giúp đưa sự thật ra ánh sáng.
Bà Tô, sau biến cố, trở nên gần gũi với tôi hơn hẳn, thường xuyên gọi điện hỏi thăm, thậm chí còn ghé qua studio xem tôi làm việc, không còn giữ khoảng cách nghiêm khắc như trước kia.
– Uyên này, bác xin lỗi vì trước đây từng gây áp lực cho con chuyện con cái. Một lần, khi cùng tôi uống trà chiều tại nhà, bà Tô nói, giọng chân thành. Bây giờ bác chỉ mong hai đứa hạnh phúc thật sự, chuyện con cái tính sau cũng được.
Tôi mỉm cười, nắm lấy tay bà.
– Con hiểu mà bác. Lúc đó bác cũng chỉ đang lo lắng cho gia đình theo cách của bác thôi.
Mối quan hệ giữa tôi và Tô Mặc Hàn cũng dần trở nên sâu sắc, chân thành hơn theo từng ngày.
Anh ta không còn là người đàn ông lạnh lùng, xa cách như ba năm hôn nhân trước đây, mà trở thành một người bạn đồng hành thực sự, sẵn sàng chia sẻ mọi khó khăn trong công việc lẫn cuộc sống, lắng nghe tôi kể về những dự án thiết kế mới, tôn trọng không gian riêng tôi cần cho công việc và bạn bè.
Chúng tôi cũng học cách tranh luận, bất đồng quan điểm một cách lành mạnh, điều mà trước đây, trong cuộc hôn nhân sắp đặt cũ, gần như không tồn tại vì cả hai đều giữ khoảng cách quá xa để có thể thực sự va chạm quan điểm với nhau.
Một buổi tối mùa thu, gần đúng một năm sau ngày phiên hòa giải ly hôn diễn ra, Tô Mặc Hàn mời tôi đến dùng bữa tối tại chính căn hộ tôi từng thuê sau khi ly hôn, nơi anh ta nói đã thuê lại làm nơi ở riêng của mình sau khi rời khỏi biệt thự gia đình để bắt đầu cuộc sống độc lập.
– Sao anh lại thuê đúng căn hộ này? Tôi ngạc nhiên hỏi khi bước vào, nhận ra cách bài trí nội thất vẫn còn giữ lại nhiều nét quen thuộc từ thời gian tôi từng sống ở đây.
– Vì đây là nơi tôi từng đứng ngoài cửa, hai mươi phút, không dám gõ thêm lần nữa. Tô Mặc Hàn đáp, giọng trầm ấm. Tôi muốn giữ lại nơi này, như một lời nhắc nhở bản thân, đừng bao giờ để mình đứng ngoài cuộc đời chị một lần nào nữa.
Tim tôi mềm nhũn trước câu nói đó, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.
Sau bữa tối, khi chúng tôi ngồi trên ban công ngắm ánh đèn thành phố lấp lánh, Tô Mặc Hàn bất ngờ quỳ một chân xuống, lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ.