Chương 11 (Hoàn)

  1. Home
  2. Chiếc Nhẫn Cuối Cùng Tôi Không Cầm Theo
  3. Chương 11 (Hoàn)
Prev
Novel Info

Tôi sững người, nhìn Tô Mặc Hàn quỳ trước mặt mình, tay run run mở chiếc hộp nhung, bên trong là một chiếc nhẫn thiết kế đơn giản nhưng tinh tế, khác hẳn chiếc nhẫn cưới cầu kỳ, lộng lẫy của ba năm trước.

– Tịnh Uyên, tôi biết chiếc nhẫn cũ mang theo quá nhiều tổn thương, nên tôi không dùng lại nó. Tô Mặc Hàn nói, giọng có chút run rẩy hiếm thấy ở một người đàn ông luôn giữ vẻ điềm tĩnh. Chiếc nhẫn này, tôi tự tay chọn thiết kế, không phải theo tiêu chuẩn xa hoa của gia tộc họ Tô, mà đơn giản chỉ là những gì tôi nghĩ chị sẽ thích, dựa trên những gì tôi đã học được về chị suốt một năm qua.

Tôi nhìn chiếc nhẫn, một vòng bạch kim mảnh, đính một viên đá nhỏ màu xanh lam nhạt, màu tôi từng vô tình nhắc đến là màu yêu thích trong một lần trò chuyện về những bản vẽ nội thất.

– Tịnh Uyên, tôi không cầu hôn chị lần này vì hợp đồng, vì trách nhiệm gia tộc, hay vì bất kỳ lý do nào ngoài tình cảm thật sự của tôi dành cho chị. Tô Mặc Hàn tiếp tục, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào tôi. Tôi đã học được, tình yêu không phải là bảo vệ ai đó bằng cách giữ khoảng cách, mà là ở bên cạnh họ, chia sẻ mọi khó khăn, mọi rủi ro cùng nhau. Chị có đồng ý làm vợ tôi một lần nữa không, lần này với tư cách là chính chúng ta, không có bất kỳ điều kiện nào từ hai bên gia đình?

Nước mắt tôi bất giác trào ra, không phải vì đau khổ như những giọt nước mắt ba năm trước, mà vì một hạnh phúc chân thành, trọn vẹn.

Tôi nhớ lại hành trình gần một năm qua, từ những tấm ảnh đe dọa, những đêm mất ngủ vì sợ hãi, vụ tai nạn suýt cướp đi mạng sống, đến những buổi tối bình yên bên nhau, những cuộc trò chuyện chân thành không còn giấu diếm.

Tôi nhớ lại chiếc nhẫn cưới cũ, thứ tôi từng đặt xuống bên cạnh đơn ly hôn năm nào, bóng loáng vì chưa từng được đeo đủ lâu để trầy xước, biểu tượng của một cuộc hôn nhân lạnh lẽo, vô nghĩa.

Còn bây giờ, chiếc nhẫn trước mặt tôi, dù đơn giản hơn nhiều, lại mang theo một trọng lượng tình cảm mà tôi biết chắc, mình sẽ đeo nó, để nó trầy xước theo năm tháng, như một minh chứng cho một tình yêu thật sự được sống, được trải nghiệm, chứ không phải chỉ được cất giữ cẩn thận trong hộp.

– Tôi đồng ý. Tôi nói, giọng nghẹn ngào nhưng chắc chắn. Nhưng lần này, không còn hợp đồng mười trang, không còn cha mẹ hai bên ký kết thay chúng ta. Chỉ có anh và tôi, tự nguyện, chân thành.

Tô Mặc Hàn đứng dậy, ôm chầm lấy tôi, siết chặt như sợ tôi sẽ biến mất nếu buông lỏng dù chỉ một giây.

– Cảm ơn chị. Anh ta thì thầm bên tai tôi. Cảm ơn chị vì đã cho tôi một cơ hội thứ hai, dù tôi không xứng đáng với nó.

Tôi lùi lại một chút, nhìn thẳng vào mắt anh ta, mỉm cười.

– Anh xứng đáng, vì anh đã chứng minh được sự thay đổi thật sự, không chỉ bằng lời nói, mà bằng hành động suốt cả năm qua.

Đêm đó, chúng tôi ngồi trên ban công rất lâu, ngắm nhìn thành phố về đêm, kể cho nhau nghe những dự định tương lai, không còn những bí mật ngăn cách, không còn những khoảng lặng đầy nghi ngờ.

Tin tức về việc chúng tôi tái hợp nhanh chóng lan truyền, nhưng lần này, không còn những bài báo giật gân đầy ác ý, mà thay vào đó là những lời chúc phúc chân thành từ bạn bè, đồng nghiệp, và cả những độc giả từng theo dõi câu chuyện của chúng tôi qua các bài báo trước đó.

Đường Nhã, khi nghe tin, ôm chầm lấy tôi, vừa cười vừa khóc:

– Cuối cùng cũng đến ngày này. Tớ mừng cho cậu thật sự, Uyên à.

Hứa Phi, dù vẫn giữ phong thái điềm tĩnh quen thuộc, cũng không giấu được nụ cười ấm áp hiếm thấy:

– Lần này, tôi tin chị sẽ có một cuộc hôn nhân xứng đáng với những gì chị đã trải qua.

Sáu tháng sau lời cầu hôn trên ban công, chúng tôi tổ chức lễ cưới, không phải tại khách sạn năm sao lộng lẫy như đám cưới đầu tiên do hai gia tộc sắp đặt, mà tại một khu vườn nhỏ ngoại ô, nơi Tô Mặc Hàn đích thân tìm hiểu và chọn lựa vì biết tôi yêu thích không gian xanh mát, gần gũi thiên nhiên hơn là sự xa hoa cầu kỳ.

Khách mời không đông đảo như lần trước, chỉ gồm những người thân thiết thật sự: cha mẹ tôi, bà Tô, Đường Nhã, Hứa Phi, Kỷ Vy Nhi, Chu Duy cùng gia đình nhỏ mới của anh, và một số bạn bè, đồng nghiệp thân thiết từ studio thiết kế.

Tôi mặc một chiếc váy cưới đơn giản, không cầu kỳ ren đá quý như bộ váy thuê từ ba năm trước, chỉ là một thiết kế tối giản, tinh tế, do chính tay tôi phác thảo ý tưởng rồi nhờ một người bạn thiết kế thời trang thân thiết hoàn thiện.

Khi tôi bước ra từ căn phòng chuẩn bị, tiến về phía lễ đường được trang trí bằng hoa cỏ tự nhiên, tôi nhìn thấy Tô Mặc Hàn đứng đợi, ánh mắt anh ta sáng lên một cách rạng rỡ mà tôi chưa từng thấy, kể cả trong đám cưới đầu tiên.

Cha tôi, người dẫn tôi vào lễ đường, siết nhẹ tay tôi, thì thầm:

– Lần này, cha tin con đang bước vào một cuộc hôn nhân thật sự vì tình yêu, không phải vì bất kỳ toan tính nào khác.

Tôi mỉm cười, gật đầu, cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.

Buổi lễ diễn ra giản dị nhưng đầy xúc động. Khi đến phần trao lời thề nguyện, Tô Mặc Hàn nắm lấy tay tôi, giọng anh ta run nhẹ vì xúc động:

– Tịnh Uyên, ba năm trước, tôi đã sai lầm khi nghĩ rằng bảo vệ chị nghĩa là giữ khoảng cách, im lặng chịu đựng một mình. Hôm nay, tôi thề, từ nay về sau, tôi sẽ luôn ở bên cạnh chị, chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn, khó khăn cùng chị, không giấu diếm, không toan tính. Tôi thề sẽ là người chồng chị xứng đáng có được, người luôn lắng nghe, luôn tin tưởng, và luôn chọn chị, mỗi ngày, mãi mãi.

Đến lượt tôi, tôi nhìn vào mắt anh ta, nói những lời từ tận đáy lòng:

– Mặc Hàn, tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ tin tưởng lại một lần nữa. Nhưng anh đã chứng minh cho tôi thấy, một trái tim thật sự thay đổi, không phải bằng lời nói suông, mà bằng hành động kiên trì mỗi ngày. Tôi thề sẽ đồng hành cùng anh, không phải với tư cách một người vợ trong hợp đồng hôn nhân, mà với tư cách một người bạn đời thật sự, sẵn sàng cùng anh đối mặt với mọi sóng gió phía trước.

Chúng tôi trao nhau chiếc nhẫn mới, chiếc nhẫn bạch kim đính đá xanh lam nhạt mà anh ta đã tự tay chọn lựa, và một chiếc nhẫn tương tự dành cho anh ta mà tôi đã bí mật đặt làm riêng, khắc bên trong một dòng chữ nhỏ: “Không còn khoảng cách nào nữa.”

Khi hai chiếc nhẫn được đeo vào tay nhau, tiếng vỗ tay và những lời chúc phúc vang lên từ tất cả khách mời, bà Tô ngồi hàng ghế đầu, không giấu được nước mắt hạnh phúc, còn Đường Nhã và Hứa Phi thì ôm nhau, vừa cười vừa lau nước mắt.

Buổi tiệc sau lễ cưới diễn ra ấm cúng, không có những màn xã giao khách sáo như đám cưới đầu tiên, chỉ có tiếng cười nói chân thành, những câu chuyện được kể lại về hành trình gian nan mà chúng tôi đã cùng nhau vượt qua.

Cuối buổi tiệc, khi ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả khu vườn, Tô Mặc Hàn kéo tôi ra một góc yên tĩnh, nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng.

– Còn nhớ chiếc nhẫn cưới đầu tiên, chiếc nhẫn tôi chưa từng cầm theo khi rời khỏi căn hộ cũ không? Anh ta hỏi, giọng trầm ấm.

Tôi gật đầu, nhớ lại buổi chiều thứ Tư năm nào, ngồi trên sàn phòng ngủ, nhìn chiếc nhẫn bóng loáng vì chưa từng được đeo đủ lâu để trầy xước.

– Tôi đã giữ nó, sau phiên hòa giải. Tô Mặc Hàn lấy từ trong túi áo ra một hộp nhỏ khác, bên trong chính là chiếc nhẫn cưới cũ. Tôi không dùng nó cho cuộc hôn nhân mới của chúng ta, vì nó thuộc về một chương đã khép lại. Nhưng tôi muốn giữ nó, như một lời nhắc nhở, về những sai lầm tôi từng mắc phải, để không bao giờ lặp lại chúng nữa.

Tôi nhìn chiếc nhẫn cũ, giờ đây không còn mang lại cảm giác đau lòng như trước, mà chỉ còn là một dấu mốc của hành trình đã qua, một phần câu chuyện đưa chúng tôi đến ngày hôm nay.

– Giữ nó đi. Tôi nói, mỉm cười. Như một lời nhắc nhở cho cả hai chúng ta, rằng hạnh phúc thật sự không đến từ những gì được sắp đặt sẵn, mà từ những gì chúng ta chọn xây dựng, mỗi ngày, bằng sự chân thành và lòng dũng cảm đối mặt với sự thật.

Tô Mặc Hàn ôm tôi vào lòng, ánh hoàng hôn phủ vàng lên cả hai người, xa xa tiếng nhạc nhẹ nhàng vẫn còn vang vọng khắp khu vườn.

Lần này, không còn chiếc nhẫn nào bị bỏ lại phía sau. Chỉ có hai người, cùng nhau bước tiếp vào một chương mới, với một tình yêu đã được tôi luyện qua thử thách, chân thành và vững chắc hơn bao giờ hết.

HẾT.

Prev
Novel Info
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!