Khuyen mai
Khuyến mãi

Chương 5

  1. Home
  2. Chiếc Nhẫn Biết Nói Dối
  3. Chương 5
Prev
Next

Tôi chọn một buổi tối cuối tuần, khi Lâm Trí Viễn vừa uống vài ly rượu vang sau bữa tối, tâm trạng vừa đủ thoải mái để mất cảnh giác, chưa đến mức say khướt để không còn tỉnh táo nói chuyện.

Chiếc máy ghi âm nhỏ tôi giấu trong túi áo khoác treo gần đó, đã được bật sẵn.

“Anh Viễn,” tôi bắt đầu, giọng cố tỏ ra tổn thương nhưng kìm nén, “em tình cờ thấy tin nhắn giữa anh và Diễm My.”

Hắn khựng lại, ly rượu trên tay dừng giữa chừng.

“Em nói gì vậy?”

“Chiếc nhẫn Lâm Ký, câu chuyện anh kể em nghe bao nhiêu lần, hóa ra anh cũng kể y hệt cho cô ấy nghe. Ngày 14 tháng 3, ngày đặc biệt của chúng ta, cũng là ngày đặc biệt của hai người.”

Mặt hắn biến sắc, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, một kỹ năng của người quen diễn kịch lâu năm.

“Đó chỉ là câu chuyện anh kể để tạo không khí công việc thân thiện thôi, em đừng suy diễn quá.”

“Suy diễn?” Tôi để giọng mình run lên, một phần thật, một phần diễn. “Em không phải suy diễn, em đọc được tin nhắn rõ ràng. Anh Viễn, em đã cố gắng thế nào để làm một người vợ tốt, để được lòng gia đình anh, để không làm anh xấu hổ trước đối tác. Còn anh thì sao?”

“Vãn Thanh, em bình tĩnh lại đi—”

“Em không bình tĩnh được!” Tôi đứng dậy, giả vờ như sắp khóc. “Có phải vì em không sinh được con cho anh, không phải vì em không đủ tốt, mà là vì ngay từ đầu anh cưới em chỉ vì tài sản của ông ngoại em?”

Câu nói đó, tôi cố tình ném ra như một lời buộc tội trong cơn ghen, nhưng thực chất là một cái bẫy để dò phản ứng thật của hắn.

Lâm Trí Viễn im lặng một giây quá lâu, đủ để tôi biết mình đã chạm đúng chỗ.

“Em nghĩ vậy sao?” Giọng hắn đổi khác, lạnh hơn, không còn vẻ dịu dàng thường thấy. “Được, anh nói thật cho em nghe. Đúng, ban đầu cuộc hôn nhân này là một thỏa thuận. Nhưng em nghĩ trên đời này có bao nhiêu cuộc hôn nhân không phải là thỏa thuận? Ít nhất anh đã đối xử với em tử tế suốt ba năm qua, còn hơn nhiều người chồng khác.”

“Tử tế?” Tôi cười chua chát. “Anh gọi việc làm giả di chúc ông ngoại em, chiếm đoạt tài sản của em, là tử tế sao?”

Hắn khựng lại lần nữa, lần này rõ ràng hoảng hốt.

“Em… em nói gì vậy?”

“Em biết hết rồi, Lâm Trí Viễn.” Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, không còn giả vờ yếu đuối nữa. “Em biết về bản di chúc bổ sung giả mạo tháng Ba. Em biết ông ngoại em nằm viện suốt ba ngày cuối, không thể nào đến ký bất cứ giấy tờ gì. Em biết về Chu Diễm My, cháu gái ông Vương, người đứng tên công ty vỏ bọc để rửa tiền cho anh. Và em còn biết về chiếc xe của em nữa.”

Mặt hắn trắng bệch.

“Cái gì… chiếc xe làm sao?”

“Ai đó đã trả tiền để phá hoại hệ thống phanh xe của em. Anh nghĩ em sẽ không phát hiện ra sao?”

“Anh không biết gì về chuyện đó!” Hắn hét lên, lần đầu tiên mất bình tĩnh hoàn toàn. “Chuyện tài sản là anh có tham gia, nhưng anh chưa bao giờ định hại em! Đó chắc chắn là ý của bố Trần, ông ta nói nếu để em sống mà biết chuyện, mọi thứ sẽ phức tạp hơn nhiều so với—”

Hắn khựng lại, nhận ra mình vừa nói quá nhiều.

Tôi đứng im, tim đập thình thịch, không phải vì sợ hãi mà vì tôi biết, tôi vừa có được điều mình cần.

“Cảm ơn anh, Lâm Trí Viễn,” tôi nói, giọng bình tĩnh đến kỳ lạ. “Vì đã nói thật.”

Hắn nhìn tôi, nhận ra ánh mắt tôi không còn là ánh mắt của người vợ tổn thương vì ghen tuông.

“Em… em đang ghi âm?”

Tôi không trả lời, chỉ quay người bước ra khỏi phòng, để lại hắn đứng chết lặng giữa sự thật vừa tự mình phơi bày.

 

Tôi không về phòng ngủ đêm đó. Ngay khi bước ra khỏi phòng khách, tôi gọi cho Mộc Thâm, giọng vẫn còn run vì adrenaline.

“Tôi có được rồi. Toàn bộ, ghi âm rõ ràng, hắn thừa nhận biết về tài sản, và ngầm xác nhận bố Trần đứng sau vụ phá hoại xe.”

“Tốt lắm. Cô đang ở đâu?”

“Trong nhà, nhưng tôi nghĩ tôi cần rời đi ngay.”

“Đúng vậy, đừng chần chừ. Ra khỏi nhà ngay bây giờ, tôi cho người đến đón cô.”

Nhưng khi tôi quay lại phòng ngủ để lấy vài món đồ cần thiết, tôi thấy Lâm Trí Viễn đã đứng chắn ở cửa, ánh mắt không còn chút dịu dàng nào, chỉ còn sự hoảng loạn của một người vừa nhận ra mình đang đứng bên bờ vực.

“Đưa điện thoại cho anh,” hắn nói, giọng run nhưng dứt khoát.

“Anh Viễn, anh đang làm gì vậy?”

“Đưa điện thoại! Đoạn ghi âm đó, em không được để nó ra ngoài.”

Tôi lùi lại một bước, tim đập nhanh nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo lạ thường.

“Anh định làm gì tôi? Giống như anh đã định làm với chiếc xe sao?”

“Anh không có ý đó! Anh chỉ…” Hắn đưa tay lên xoa mặt, có vẻ như đang vật lộn với chính mình. “Anh chỉ cần em im lặng. Chỉ cần vậy thôi. Chúng ta vẫn có thể tiếp tục như trước, anh sẽ bù đắp cho em, tài sản chia đôi, em muốn gì anh cũng—”

“Tôi không cần anh chia gì cả, vì tất cả vốn dĩ đã là của tôi.” Tôi nói, giọng lạnh băng. “Anh mới là người cần phải trả giá.”

Hắn lao tới, định giật lấy điện thoại trong tay tôi. Tôi né sang một bên, nhưng gót giày vướng vào tấm thảm, ngã chúi về phía bàn kính.

Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở.

Mộc Thâm xuất hiện, cùng hai người đàn ông mặc vest đen, có lẽ là bảo vệ riêng của hắn.

“Lâm Trí Viễn, dừng lại.” Giọng Mộc Thâm lạnh như băng, hoàn toàn khác với vẻ điềm tĩnh thường ngày.

Lâm Trí Viễn sững người, nhìn Mộc Thâm rồi nhìn tôi, dường như chỉ bây giờ mới hiểu ra mối quan hệ giữa chúng tôi phức tạp hơn hắn tưởng.

“Sao anh lại ở đây?”

“Vì tôi không định để một người phụ nữ vô tội chết lần thứ hai vì lòng tham của các anh.” Mộc Thâm bước đến, đỡ tôi dậy, ánh mắt kiểm tra nhanh xem tôi có bị thương không. “Vãn Thanh, cô ổn chứ?”

“Tôi ổn,” tôi nói, dù đầu gối đau nhói vì cú ngã.

Lâm Trí Viễn nhìn cảnh tượng trước mặt, biết mình đã hoàn toàn thất thế, lùi lại một bước.

“Các người… định làm gì?”

“Không làm gì cả,” Mộc Thâm nói. “Đêm nay chúng tôi chỉ đến đưa Vãn Thanh rời khỏi đây an toàn. Còn phần còn lại, hãy chờ đến đại hội cổ đông tháng sau.”

Tôi nhìn Lâm Trí Viễn lần cuối, người đàn ông tôi từng gọi là chồng, từng tin tưởng bằng cả trái tim ngây thơ của kiếp trước.

“Tạm biệt, Lâm Trí Viễn. Lần này, tôi sẽ không chết một cách im lặng nữa.”

Tôi bước ra khỏi ngôi nhà đó, không ngoái đầu lại, với Mộc Thâm đi bên cạnh, và trong túi áo khoác là đoạn ghi âm sẽ thay đổi toàn bộ cục diện.

 

Một tháng tiếp theo, tôi sống tại căn hộ cũ của mẹ, dưới sự bảo vệ kín đáo của người của Mộc Thâm. Lâm Trí Viễn vài lần gọi điện, nhắn tin, từ giọng năn nỉ chuyển sang đe dọa rồi lại quay về năn nỉ, nhưng tôi không hồi đáp bất kỳ tin nào.

Luật sư Đặng Hoài Nam cùng tôi và Mộc Thâm dành phần lớn thời gian hệ thống hóa toàn bộ bằng chứng thành một hồ sơ pháp lý chặt chẽ.

“Chúng ta có bốn nhóm bằng chứng chính,” ông Nam nói, trải các tập hồ sơ lên bàn. “Một, bản di chúc bổ sung giả mạo, cùng lời chứng của bà Hồ Mai Lan và báo cáo chăm sóc bệnh nhân chứng minh ông Tô Bách Xuyên không thể ký giấy tờ vào ngày đó. Hai, dòng tiền rửa qua công ty vỏ bọc của Chu Diễm My, liên kết trực tiếp giữa Lâm Trí Viễn và nhà họ Trần. Ba, bằng chứng phá hoại phanh xe, cùng lời khai của nhân viên gara. Bốn, đoạn ghi âm Lâm Trí Viễn thừa nhận biết về âm mưu chiếm đoạt tài sản và ngầm xác nhận vai trò của Trần Chính Nam trong vụ mưu sát.”

“Đủ để khởi tố hình sự chưa ạ?” Tôi hỏi.

“Đủ để mở một cuộc điều tra chính thức, và với sức nặng của bằng chứng này, khó có luật sư nào bào chữa nổi cho họ trước tòa. Nhưng cháu cần cẩn thận về cách công bố. Nếu đưa thẳng cho công an trước, họ có thể tìm cách trì hoãn, gây áp lực ngầm để vụ việc chìm xuồng, vì nhà họ Trần có quan hệ rộng.”

“Vậy nên chúng ta công bố tại đại hội cổ đông trước,” Mộc Thâm nói, “nơi có mặt truyền thông, cổ đông, và đại diện Ủy ban Chứng khoán giám sát công ty đại chúng. Một khi thông tin đã ra công khai trước hàng trăm nhân chứng, sẽ không ai có thể dập tắt được nữa.”

Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn một câu hỏi.

“Còn về phần Chu Diễm My thì sao? Liệu cô ta có sẵn sàng khai ra thêm điều gì để đổi lấy khoan hồng không?”

Mộc Thâm nhìn tôi, có vẻ ngạc nhiên trước câu hỏi này.

“Cô định thương lượng với cô ta?”

“Tôi không thương lượng vì lòng tốt,” tôi nói. “Tôi biết trong những vụ việc thế này, mắt xích yếu nhất thường là người bị lợi dụng nhiều nhất mà được hưởng lợi ít nhất. Nếu Chu Diễm My chỉ là công cụ, cô ta có thể là người sẵn sàng quay lưng đầu tiên khi thấy con thuyền sắp chìm.”

Luật sư Nam gật đầu tán thành.

“Đây là chiến thuật hợp lý. Nếu có thêm một nhân chứng từ bên trong, đặc biệt là người từng trực tiếp thực hiện giao dịch rửa tiền, sức nặng bằng chứng sẽ tăng gấp bội.”

Tôi dành vài ngày sau đó âm thầm tìm hiểu về Chu Diễm My, không phải để trả thù, mà để hiểu rõ động cơ của cô ta. Qua một vài mối quan hệ cũ, tôi biết được Chu Diễm My từng là sinh viên nghèo, được ông Vương, người chú họ, bảo trợ học phí, và vì ơn nghĩa đó mà cô ta cảm thấy có nghĩa vụ phải giúp đỡ khi ông yêu cầu tham gia vào phi vụ này, dù bản thân không hoàn toàn hiểu rõ mức độ nghiêm trọng.

Tôi hẹn gặp Chu Diễm My riêng, không có Lâm Trí Viễn hay bất kỳ ai khác biết.

“Chị muốn nói chuyện với tôi?” Cô ta hỏi, giọng có chút cảnh giác khi ngồi xuống đối diện tôi tại một quán cà phê vắng người.

“Tôi biết hết mọi chuyện giữa em và Lâm Trí Viễn,” tôi nói thẳng, không vòng vo. “Nhưng hôm nay tôi không đến để trách móc chuyện tình cảm. Tôi đến để cho em một lựa chọn.”

Chu Diễm My tái mặt, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

“Chị muốn gì?”

“Tôi muốn biết toàn bộ sự thật về công ty vỏ bọc em đứng tên, về vai trò của chú em, ông Vương, trong vụ làm giả di chúc. Đổi lại, tôi sẽ đảm bảo luật sư của tôi ghi nhận em là người hợp tác, giúp giảm nhẹ trách nhiệm hình sự cho em trước tòa.”

“Còn nếu tôi không hợp tác?”

“Thì em sẽ chịu trách nhiệm ngang bằng, thậm chí nặng hơn, với tư cách người trực tiếp đứng tên thực hiện hành vi rửa tiền, trong khi Lâm Trí Viễn và nhà họ Trần, với đội ngũ luật sư hùng hậu, hoàn toàn có thể đẩy phần lớn trách nhiệm sang em, một trợ lý không có gì để tự bảo vệ mình.”

Chu Diễm My cúi đầu, im lặng một lúc lâu, rồi nước mắt bắt đầu rơi.

“Tôi không muốn làm chuyện này ngay từ đầu. Chú tôi nói chỉ là đứng tên hộ một công ty, không có gì phức tạp. Tôi không biết nó liên quan đến việc làm giả di chúc của một người đã mất.”

“Vậy em sẵn sàng làm chứng chứ?”

Cô ta gật đầu, giọng nghẹn ngào.

“Tôi sẵn sàng. Tôi xin lỗi vì đã tham gia vào chuyện này, dù không biết hết mọi thứ.”

Tôi nhìn cô ta, không thấy hả hê hay thù hận, chỉ thấy một chút gì đó gần giống như sự cảm thông, hai người phụ nữ đều từng bị lợi dụng theo những cách khác nhau bởi cùng một hệ thống những kẻ tham lam.

“Cảm ơn em,” tôi nói. “Từ giờ, hãy để luật sư của tôi liên hệ, chuẩn bị cho lời khai chính thức.”

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
gemini generated image cppqalcppqalcppq
Tờ Giấy Tôi Giữ Trong Im Lặng Ba Năm
July 29, 2026
img 3751
Ký Đơn Ly Hôn Rồi, Đừng Quay Lại Tìm Em Nữa
July 28, 2026
img 3752
Hôn Nhân Giao Dịch
July 28, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Khuyến mãi