Khuyen mai
Khuyến mãi

Chương 6 (Hoàn)

  1. Home
  2. Chiếc Nhẫn Biết Nói Dối
  3. Chương 6 (Hoàn)
Prev
Novel Info

Ba ngày trước đại hội cổ đông, Trần Mộc Thâm gọi cho tôi trong đêm khuya, giọng nghiêm trọng khác thường.

“Vãn Thanh, cô cần đề phòng. Cha tôi đã biết chúng ta đang chuẩn bị điều gì đó lớn cho đại hội. Ông ấy đang huy động toàn bộ quan hệ để phản công.”

“Phản công thế nào?”

“Ông ấy đã chuẩn bị sẵn một bộ hồ sơ, cáo buộc cô có dấu hiệu rối loạn tâm lý sau cái chết của ông ngoại, thậm chí thuê một bác sĩ tâm thần sẵn sàng làm chứng rằng cô từng đến khám vì stress nặng, để làm suy yếu uy tín của cô trước cổ đông, khiến mọi cáo buộc của cô nghe như lời của một người không tỉnh táo.”

Tôi nghiến răng. Đây đúng là thủ đoạn quen thuộc, biến nạn nhân thành kẻ bất ổn để dập tắt sự thật.

“Tôi chưa từng khám tâm thần vì stress.”

“Tôi biết. Nhưng họ có thể làm giả hồ sơ, giống như cách họ đã làm giả di chúc. Chúng ta cần một lớp phòng thủ khác.”

“Bác sĩ riêng của tôi, người theo dõi sức khỏe tôi suốt nhiều năm, có thể xác nhận tôi hoàn toàn minh mẫn. Tôi sẽ nhờ ông ấy chuẩn bị một bản đánh giá sức khỏe tâm lý gần đây, để phản bác trước nếu cần.”

“Tốt. Ngoài ra, cha tôi cũng đang gây áp lực lên một số cổ đông nhỏ, mua chuộc họ để họ lên tiếng ủng hộ đề xuất chuyển giao quyền quản lý sang cho Lâm Trí Viễn tại đại hội, với lý do “ổn định công ty sau biến cố gia đình.””

“Vậy chúng ta cần đảm bảo đủ số cổ đông ủng hộ mình trước khi bước vào phòng họp.”

“Tôi đã liên hệ với một số cổ đông lớn, những người từng có quan hệ tốt với ông ngoại cô, giải thích tình hình. Họ cần bằng chứng cụ thể, không chỉ lời nói, để sẵn sàng đứng về phía cô.”

Tôi hít một hơi sâu.

“Vậy ngày mai, chúng ta công bố một phần bằng chứng trước, không phải toàn bộ, đủ để thuyết phục các cổ đông lớn, nhưng giữ lại phần quan trọng nhất, đoạn ghi âm và lời khai của Chu Diễm My, để tung ra đúng thời điểm quyết định tại đại hội.”

“Đó là một kế hoạch tốt,” Mộc Thâm nói, rồi im lặng một lúc. “Vãn Thanh, tôi muốn nói với cô một điều, trước khi mọi chuyện diễn ra.”

“Anh nói đi.”

“Dù kết quả đại hội thế nào, tôi sẽ không rời khỏi cô. Không phải vì món nợ với ông ngoại cô nữa, mà vì tôi… tôi đã bắt đầu quan tâm đến cô, theo một cách khác.”

Tôi im lặng, tim đập nhanh hơn bình thường. Kiếp trước, tôi chưa từng có cơ hội biết đến cảm giác được một người đàn ông chân thành quan tâm mà không kèm theo toan tính nào.

“Tôi… tôi cần tập trung vào đại hội trước đã,” tôi nói, giọng hơi lúng túng. “Nhưng cảm ơn anh, vì tất cả những gì anh đã làm.”

“Tôi không cần cô trả lời ngay. Tôi chỉ muốn cô biết, rằng có người đang thật lòng đứng về phía cô.”

Cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi lặng trong bóng tối căn phòng, cảm nhận một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên, xen giữa lo lắng cho ngày mai và một chút ấm áp hiếm hoi mà tôi đã quên mất cảm giác từ rất lâu rồi.

Ngày mai, mọi thứ sẽ được quyết định.

 

Hội trường của Tập đoàn Bách Xuyên chật kín người khi tôi bước vào, tà áo dài xanh đậm giản dị nhưng nghiêm trang, không một món trang sức nào ngoại trừ một chiếc trâm cài tóc từng thuộc về mẹ tôi.

Lâm Trí Viễn ngồi ở hàng ghế đầu, cạnh Trần Chính Nam, cả hai đều mặc vest chỉnh tề, nở nụ cười xã giao khi thấy tôi, như thể không có gì bất thường xảy ra giữa chúng tôi.

Chủ tọa đại hội, một thành viên hội đồng quản trị lâu năm, tuyên bố khai mạc, đọc qua chương trình nghị sự, trong đó có mục “Xem xét đề xuất tái cơ cấu quyền quản lý tài sản thừa kế,” một cách nói tránh của Trần Chính Nam để hợp thức hóa việc chuyển giao quyền kiểm soát công ty.

Khi đến phần thảo luận, Trần Chính Nam đứng dậy trước tiên, giọng điềm đạm nhưng đầy toan tính.

“Kính thưa quý vị cổ đông, gần đây có một số biến động trong gia đình cô Tô Vãn Thanh, khiến nhiều người lo ngại về khả năng điều hành ổn định của công ty. Chúng tôi đề xuất, để đảm bảo lợi ích của tất cả cổ đông, nên chuyển giao quyền quản lý tạm thời cho một hội đồng chuyên môn, do ông Lâm Trí Viễn đứng đầu, người đã có kinh nghiệm hỗ trợ quản lý tài sản gia đình trong suốt ba năm qua.”

Một vài cổ đông nhỏ, những người rõ ràng đã bị mua chuộc, gật đầu tán thành. Nhưng phần lớn cổ đông lớn, những người tôi và Mộc Thâm đã liên hệ trước, vẫn giữ vẻ mặt trung lập, chờ đợi.

Tôi đứng dậy, bước lên bục phát biểu, giọng vang rõ khắp hội trường.

“Kính thưa quý vị cổ đông, trước khi bàn đến đề xuất của ông Trần Chính Nam, tôi xin phép được làm rõ một số sự thật liên quan đến cái gọi là “biến động gia đình” mà ông ấy vừa nhắc đến.”

Tôi ra hiệu cho trợ lý bật màn hình lớn, nơi hiển thị bản sao di chúc gốc của ông ngoại tôi, cùng bản di chúc bổ sung giả mạo.

“Đây là di chúc gốc của ông tôi, ông Tô Bách Xuyên, quy định rõ tài sản không được chuyển nhượng quyền quản lý ra ngoài huyết thống trực hệ trong mười năm. Và đây,” tôi chỉ vào bản thứ hai, “là một bản di chúc bổ sung được cho là do ông tôi ký vào tháng Ba năm nay, xóa bỏ điều khoản đó.”

Tiếng xì xào nổi lên khắp hội trường.

“Nhưng có một vấn đề,” tôi tiếp tục, “ông tôi đã nằm viện, không thể tự đi lại, trong suốt ba ngày trước khi qua đời, bao gồm cả ngày ghi trên bản di chúc bổ sung này. Tôi xin mời bà Hồ Mai Lan, y tá trưởng phụ trách trực tiếp chăm sóc ông tôi, lên xác nhận điều này.”

Bà Mai Lan bước lên, trình bày rõ ràng, kèm theo bản sao báo cáo chăm sóc bệnh nhân. Cả hội trường im phăng phắc.

Trần Chính Nam đứng dậy, mặt tái đi nhưng vẫn cố gắng phản bác.

“Đây chỉ là một sai sót hành chính, có thể là ghi nhầm ngày tháng, không có nghĩa là toàn bộ văn bản không hợp lệ—”

“Vậy thì mời ông giải thích thêm về mối liên hệ giữa văn phòng công chứng đã xác nhận văn bản này, và công ty vỏ bọc do cô Chu Diễm My, cháu gái của công chứng viên, đứng tên, nơi nhận được dòng tiền lớn từ tài khoản cá nhân của ông Lâm Trí Viễn ngay trước thời điểm ký kết.” Tôi nói, ra hiệu màn hình chuyển sang sơ đồ dòng tiền mà đội kế toán pháp lý của luật sư Nam đã dựng.

Lâm Trí Viễn đứng bật dậy.

“Đây là vu khống! Cô không có bằng chứng gì chứng minh—”

“Tôi có.” Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn. “Tôi xin phép phát một đoạn ghi âm, ghi lại cuộc trò chuyện giữa tôi và ông Lâm Trí Viễn cách đây một tháng.”

Đoạn ghi âm vang lên khắp hội trường, giọng Lâm Trí Viễn thừa nhận biết về âm mưu chiếm đoạt tài sản, và câu nói định mệnh về việc bố Trần đứng sau quyết định “để cho mọi thứ phức tạp hơn nếu tôi còn sống mà biết chuyện.”

Cả hội trường chấn động. Một vài cổ đông lớn đứng dậy, yêu cầu tạm dừng đại hội để mời đại diện cơ quan chức năng vào cuộc ngay lập tức.

Cuối cùng, Chu Diễm My, theo đúng kế hoạch, bước vào hội trường cùng luật sư riêng, tự nguyện trình bày lời khai đầy đủ về vai trò của mình, của chú mình, và xác nhận toàn bộ chỉ đạo đến từ Lâm Trí Viễn và Trần Chính Nam.

Lâm Trí Viễn, mặt trắng bệch, lảo đảo ngồi sụp xuống ghế. Trần Chính Nam cố gắng rời khỏi hội trường nhưng bị chặn lại bởi hai nhân viên an ninh, những người thực chất là cảnh sát kinh tế được luật sư Nam bí mật mời đến từ trước, chờ đúng thời điểm bằng chứng được công khai đầy đủ để tiến hành bắt giữ.

Tôi đứng trên bục, nhìn toàn bộ cảnh tượng diễn ra trước mắt, cảm giác như một tảng đá nặng nề đè lên ngực suốt ba năm, à không, suốt sáu năm nếu tính cả kiếp trước, cuối cùng cũng được nhấc bỏ.

 

Những tuần sau đại hội cổ đông trôi qua trong một cơn lốc pháp lý.

Lâm Trí Viễn bị khởi tố với các tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản, làm giả tài liệu, và đồng phạm trong âm mưu cố ý gây thương tích, liên quan đến vụ phá hoại phanh xe. Trần Chính Nam bị truy tố tội danh tương tự, cùng với tội rửa tiền và hối lộ công chức, do liên quan đến việc mua chuộc công chứng viên. Ông Vương, người công chứng viên, cũng bị tước giấy phép hành nghề và đối mặt án tù vì làm giả văn bản công chứng.

Chu Diễm My, nhờ hợp tác đầy đủ và thành khẩn từ sớm, chỉ nhận án treo cùng nghĩa vụ công ích, một kết quả mà chính cô ta cũng không dám mong đợi.

Riêng mẹ của Trần Mộc Thâm, bà Lý Diễm, người mặc áo đỏ trong bữa tối định mệnh, hóa ra không hề biết về âm mưu chi tiết của chồng mình, chỉ biết mơ hồ về một “thỏa thuận làm ăn” mà không hiểu rõ bản chất phi pháp. Sau khi sự thật phơi bày, bà đến gặp tôi riêng, không phải để xin tha thứ hoàn toàn, mà để nói lời xin lỗi chân thành.

“Cô biết mình không xứng đáng được cháu tha thứ hoàn toàn,” bà nói, giọng run run trong căn phòng nhỏ nơi chúng tôi gặp nhau. “Cô đã im lặng quá lâu trước những gì chồng mình làm, coi đó là chuyện đàn ông, không phải việc của mình. Đó là sai lầm của cô.”

“Tôi không thể giả vờ như mọi chuyện chưa từng xảy ra,” tôi nói thẳng. “Nhưng tôi cũng không muốn sống với sự thù hận kéo dài với những người không trực tiếp gây ra tội ác.”

“Cô hiểu. Cô không xin cháu coi cô như người thân nữa. Cô chỉ mong, nếu có thể, đừng để chuyện này ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa cháu và Mộc Thâm. Nó là đứa con duy nhất trong nhà này còn giữ được lương tâm.”

Tôi gật đầu, không hứa hẹn điều gì thêm, nhưng cũng không đóng sập cánh cửa hoàn toàn. Có những sự tha thứ không cần trọn vẹn để có ý nghĩa, chỉ cần đủ để cả hai bên có thể tiếp tục sống mà không mang theo gánh nặng oán hận vô tận.

Về phần Tập đoàn Bách Xuyên, hội đồng quản trị nhanh chóng bầu tôi làm chủ tịch chính thức, với sự ủng hộ gần như tuyệt đối từ các cổ đông lớn, những người giờ đây nhìn tôi không còn như “cháu gái ông Tô Bách Xuyên” mà như một nhà lãnh đạo thực thụ, người đã tự mình phanh phui một âm mưu tinh vi kéo dài nhiều năm.

Tôi dành thời gian đầu tiên trong cương vị mới để thanh lọc bộ máy nhân sự, loại bỏ những người có liên quan hoặc biết mà im lặng trước âm mưu của Lâm Trí Viễn, đồng thời khôi phục lại các dự án cộng đồng mà ông ngoại tôi từng gây dựng nhưng bị đình trệ trong ba năm qua dưới sự “quản lý” ngầm của chồng cũ.

Một buổi chiều, tôi đến thăm mộ ông ngoại, mang theo một bó hoa lan, loài hoa ông yêu thích.

“Ông ơi,” tôi nói khẽ, quỳ trước mộ, “con đã lấy lại được mọi thứ ông để lại cho con. Con xin lỗi vì kiếp trước con đã quá ngây thơ, để những kẻ xấu lợi dụng lòng tin của con mà làm tổn thương gia tộc mình. Nhưng kiếp này, con đã làm được rồi.”

Gió nhẹ thổi qua, cành lá xào xạc như một lời đáp lại không thành tiếng.

 

Một năm sau, Tập đoàn Bách Xuyên đã ổn định trở lại, thậm chí phát triển mạnh hơn dưới sự điều hành của tôi, với nhiều dự án cộng đồng và đầu tư bền vững mang đậm dấu ấn triết lý sống của ông ngoại, cho đi cơ hội thay vì chỉ chăm chăm lợi nhuận.

Lâm Trí Viễn nhận án mười hai năm tù. Trần Chính Nam mười lăm năm, kèm theo việc toàn bộ tài sản bất chính bị tịch thu sung công quỹ, một phần được bồi thường cho các nạn nhân khác từng bị lừa đảo bởi mạng lưới của ông ta trong quá khứ.

Tôi không đến dự phiên tòa tuyên án cuối cùng. Không phải vì sợ hãi hay yếu đuối, mà vì tôi nhận ra mình không còn cần chứng kiến sự sụp đổ của họ để cảm thấy được giải thoát. Sự giải thoát thực sự đã đến từ ngày tôi đứng trên bục phát biểu tại đại hội cổ đông, nói ra sự thật mà không còn run sợ.

Trần Mộc Thâm vẫn ở bên tôi suốt cả năm đó, không phải với danh nghĩa gấp gáp của một mối quan hệ, mà bằng sự kiên nhẫn của một người thực sự hiểu giá trị của thời gian và niềm tin.

Một buổi tối mùa thu, chúng tôi ngồi trên ban công căn hộ mới của tôi, nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa.

“Vãn Thanh,” Mộc Thâm nói, giọng nhẹ nhàng hơn thường lệ, “đã một năm kể từ ngày tôi nói với cô về cảm xúc của mình. Tôi không muốn thúc ép cô, nhưng tôi nghĩ đã đến lúc hỏi cô một câu.”

Tôi nhìn hắn, khóe môi khẽ cong lên.

“Anh cứ hỏi.”

“Cô có sẵn sàng, để một lần nữa, tin tưởng trao trái tim mình cho một người đàn ông không?”

Tôi im lặng một lúc, nhớ lại hành trình dài từ buổi sáng tỉnh dậy lần thứ hai, từ nỗi đau bị phản bội đến hành trình giành lại công bằng, và cả những khoảnh khắc âm thầm Mộc Thâm luôn ở bên, không đòi hỏi, không toan tính, chỉ lặng lẽ bảo vệ và chờ đợi.

“Kiếp trước, tôi tin nhầm người, và trả giá bằng cả mạng sống,” tôi nói chậm rãi. “Kiếp này, tôi học được rằng lòng tin thật sự không phải là sự ngây thơ, mà là khả năng nhận ra ai xứng đáng với nó, sau khi đã nhìn rõ bản chất của họ qua thử thách.”

Tôi quay sang nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Anh đã chứng minh mình xứng đáng, Trần Mộc Thâm. Không phải bằng lời nói hoa mỹ, mà bằng từng hành động suốt một năm qua.”

Hắn nắm lấy tay tôi, ánh mắt chan chứa điều gì đó ấm áp mà tôi chưa từng thấy ở bất kỳ người đàn ông nào trước đây.

“Vậy tôi xin phép được đồng hành cùng cô, trong quãng đời còn lại, không phải với tư cách trả một món nợ ân tình nào nữa, mà đơn giản vì tôi muốn như vậy.”

Tôi mỉm cười, để tay mình yên trong tay hắn, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa, khác hẳn với cái lạnh lẽo giả tạo tôi từng nhầm tưởng là tình yêu trong kiếp trước.

Xa xa, ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, như một lời hứa hẹn cho một chương mới, nơi tôi không còn là con mồi ngây thơ trong ván cờ của kẻ khác, mà là người tự tay viết nên số phận của chính mình.

Hết.

Prev
Novel Info
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
gemini generated image cppqalcppqalcppq
Tờ Giấy Tôi Giữ Trong Im Lặng Ba Năm
July 29, 2026
img 3751
Ký Đơn Ly Hôn Rồi, Đừng Quay Lại Tìm Em Nữa
July 28, 2026
img 3752
Hôn Nhân Giao Dịch
July 28, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Khuyến mãi