Chương 4
Tôi nhìn dòng tin nhắn mà Mộc Thâm gửi, tay hơi run.
“Anh chắc chắn không?”
“Người của tôi theo dõi gara ô tô mà nhà họ Lâm thường xuyên dùng để bảo dưỡng xe của cô, chỉ vì tôi muốn phòng ngừa sau khi biết mọi chuyện tài chính rắc rối như vậy. Sáng nay có một người đàn ông lạ mặt đến, trả tiền mặt, yêu cầu kiểm tra và không cần ghi hóa đơn.”
“Có thể chỉ là trùng hợp.”
“Cũng có thể. Nhưng cô có muốn đánh cược mạng sống của mình vào chữ “có thể” đó không?”
Tôi không trả lời ngay. Kiếp trước, tôi chết trên đèo Thanh Lâm vì “phanh gặp sự cố kỹ thuật.” Kiếp này, dù tôi đã thay đổi nhiều thứ, có lẽ một số bánh răng của số phận vẫn đang cố quay theo quỹ đạo cũ.
“Vậy tôi nên làm gì?”
“Đừng lái chiếc xe đó nữa. Để tôi cho người kiểm tra kỹ thuật độc lập, ghi lại bằng chứng nếu đúng là có sự can thiệp. Đó sẽ là bằng chứng cho tội mưu sát, nặng hơn nhiều so với tội gian lận tài sản.”
Tôi đồng ý, viện cớ với Lâm Trí Viễn rằng xe đang có tiếng động lạ, cần đưa đi kiểm tra ở một gara khác “để yên tâm hơn.”
Hắn có vẻ hơi bất ngờ, nhưng không phản đối, chỉ nói: “Em cẩn thận vậy làm gì, gara quen biết bao năm rồi.”
“Cẩn thận một chút cũng không thừa mà anh,” tôi cười, cố giữ giọng bình thường.
Ba ngày sau, người kỹ thuật viên độc lập mà Mộc Thâm thuê gọi điện báo kết quả.
“Dây dẫn dầu phanh bị mài mòn một cách bất thường, không giống hao mòn tự nhiên. Có dấu vết cho thấy ai đó đã cố ý làm suy yếu kết cấu, kiểu cắt không hoàn toàn để nó đứt sau một khoảng thời gian sử dụng, đủ để trông như sự cố ngẫu nhiên.”
Tôi ngồi lặng người, tay run rẩy cầm điện thoại.
Kiếp trước, tôi đã chết như vậy. Không phải tai nạn. Là mưu sát, được ngụy trang tinh vi đến mức không ai, kể cả tôi lúc hấp hối, nghĩ đến việc nghi ngờ.
“Cô ổn không?” Mộc Thâm hỏi khi tôi gọi lại cho hắn, giọng tôi chắc hẳn không giấu được sự hoảng loạn.
“Tôi… tôi cần một chút thời gian.”
“Vãn Thanh, nghe tôi. Cô không đơn độc trong chuyện này. Chúng ta đã có bằng chứng về hợp đồng ủy quyền giả, có manh mối về dòng tiền rửa qua Chu Diễm My, có lời chứng tiềm năng từ y tá về hồ sơ bệnh viện, và giờ có bằng chứng về việc phá hoại phanh xe. Đây là đủ để đưa ra công an, không cần chờ thêm.”
“Nhưng nếu đưa ra công an ngay bây giờ, chúng ta chỉ có manh mối, chưa có bằng chứng đanh thép nối kết trực tiếp Lâm Trí Viễn với hành vi phá hoại. Hắn sẽ chối, đổ cho một kẻ nào đó vô danh, và sau đó cẩn thận hơn, thậm chí ra tay sớm hơn.”
Mộc Thâm im lặng, có vẻ đang cân nhắc.
“Cô nói đúng. Chúng ta cần một kế hoạch toàn diện hơn, không chỉ dừng ở việc tố cáo lẻ tẻ. Chúng ta cần dồn tất cả bằng chứng vào một thời điểm, một địa điểm, nơi Lâm Trí Viễn và nhà họ Trần không thể chối cãi hay trốn tránh trách nhiệm trước công chúng và pháp luật cùng lúc.”
“Đại hội cổ đông thường niên của Tập đoàn Bách Xuyên,” tôi nói, chợt nhớ ra. “Diễn ra vào cuối tháng sau. Nếu tôi để mọi chuyện tiếp diễn đến lúc đó, có thể dùng chính đại hội đó làm nơi phơi bày toàn bộ sự thật, trước mặt cổ đông, truyền thông, và cả đại diện pháp luật nếu cần.”
“Đó là một kế hoạch mạo hiểm. Nếu có sơ suất, cô sẽ mất tất cả, thậm chí mất mạng.”
“Tôi đã từng mất mạng một lần rồi.” Tôi nói, giọng bình thản lạ thường ngay cả với chính mình. “Lần này tôi sẽ không để mình chết một cách vô nghĩa nữa.”
Từ hôm đó, tôi bắt đầu đóng một vai diễn dài hơi.
Với Lâm Trí Viễn, tôi là người vợ đang dần “hiểu chuyện” trở lại, thi thoảng vẫn hỏi han về công việc, tỏ ra quan tâm đến những khoản đầu tư mới của hắn, để hắn tin rằng cơn giận dữ hôm đó chỉ là nhất thời.
Với Chu Diễm My, tôi giữ khoảng cách lịch sự vừa đủ, không quá thân thiết để không bị nghi ngờ, cũng không quá lạnh nhạt để lộ ra tôi đã biết chuyện.
Khó nhất là những buổi tối Lâm Trí Viễn muốn gần gũi, viện cớ “hâm nóng tình cảm vợ chồng.” Tôi phải tìm đủ lý do để trì hoãn, đau đầu, mệt mỏi công việc, mà không khiến hắn nghi ngờ.
“Dạo này em thay đổi nhiều,” một tối hắn nói, tay vuốt tóc tôi, ánh mắt có gì đó dò xét. “Trưởng thành hơn, cũng có phần… khó đoán hơn.”
“Chắc là do em lớn thêm một tuổi rồi,” tôi cười nhẹ, né tránh câu hỏi ẩn ý.
“Ừ có lẽ vậy.” Hắn không truy hỏi thêm, nhưng tôi biết, một người cẩn thận như Lâm Trí Viễn sẽ không bỏ qua những dấu hiệu bất thường quá lâu.
Trong lúc đó, Mộc Thâm và tôi làm việc âm thầm, thu thập từng mảnh bằng chứng.
Chúng tôi tìm được bản sao lưu email nội bộ giữa ông Vương và trợ lý pháp lý của bố Trần, trong đó nhắc đến “thủ tục hoàn thiện hồ sơ ông Tô” một cách mập mờ nhưng đủ để chứng minh có sự thông đồng.
Chúng tôi cũng tìm ra một nhân viên cũ của gara ô tô, người đã bị sa thải ngay sau vụ kiểm tra xe khả nghi, sẵn sàng làm chứng rằng anh ta được yêu cầu “không ghi chép gì về vị khách trả tiền mặt” hôm đó.
Và quan trọng nhất, bà Mai Lan đã tìm được một bản sao báo cáo chăm sóc bệnh nhân, ghi rõ tình trạng ông ngoại tôi từng giờ trong ba ngày cuối đời, không hề có bất kỳ khoảng thời gian nào ông rời khỏi phòng bệnh.
“Chúng ta gần đủ rồi,” Mộc Thâm nói trong một buổi gặp mặt bí mật khác, lần này ở văn phòng của luật sư Đặng Hoài Nam, người giờ đây đã hoàn toàn đứng về phía tôi sau khi biết sự thật.
“Còn thiếu gì nữa?” Tôi hỏi.
“Lời thú nhận trực tiếp, hoặc bằng chứng không thể chối cãi liên kết Lâm Trí Viễn với quyết định phá hoại phanh xe. Hiện tại chúng ta có manh mối mạnh, nhưng một luật sư giỏi vẫn có thể lập luận rằng đó là hành động của một bên thứ ba không xác định.”
Tôi nghĩ ngợi một lúc.
“Nếu tôi có thể khiến hắn tự thừa nhận thì sao?”
“Bằng cách nào?”
“Tôi sẽ giả vờ phát hiện ra chuyện Chu Diễm My, nhưng theo cách khiến hắn nghĩ tôi chỉ ghen tuông thông thường, không liên quan đến tài sản hay di chúc. Trong lúc cãi vã, người ta thường buột miệng nói ra nhiều điều hơn họ tưởng.”
Luật sư Nam gật đầu tán thành nhưng cũng cảnh báo.
“Nếu làm vậy, cháu cần ghi âm toàn bộ cuộc trò chuyện, và đảm bảo an toàn cho bản thân trong lúc đối chất. Đàn ông khi bị dồn vào góc tường đôi khi phản ứng khó lường.”
“Tôi sẽ chuẩn bị,” tôi nói, tay nắm chặt.
Mộc Thâm nhìn tôi, ánh mắt có gì đó lo lắng thật sự, không phải chỉ vì kế hoạch.
“Vãn Thanh, cô không cần phải tự đẩy mình vào nguy hiểm để chứng minh mọi thứ. Có nhiều cách khác.”
“Tôi biết anh lo cho tôi.” Tôi mỉm cười, lần đầu tiên trong nhiều tuần cảm thấy nhẹ nhõm vì có người thật lòng quan tâm. “Nhưng đây là cuộc đời tôi, gia tộc tôi, ông ngoại tôi. Tôi cần là người trực tiếp lấy lại công bằng, không phải đứng sau lưng người khác.”
Hắn im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu.
“Được. Nhưng tôi sẽ ở gần, phòng khi cô cần.”
