Chương 7
Tôi không ra cửa sau ngay.
Tôi gọi Khương Trì trước.
Anh bắt máy sau một tiếng chuông, giọng tỉnh táo như chưa từng ngủ.
“Em đang ở văn phòng cũ,” tôi nói, không vòng vo. “Có người theo dõi em ở bãi xe. Người nhắn tin cho em có thể là Lê Quang Vũ.”
Im lặng nửa giây bên kia đầu dây. Với Khương Trì, nửa giây đó bằng cả một trận động đất.
“Đứng yên tại chỗ. Đừng ra cửa nào hết. Anh đến.”
“Anh ta nói có người dẫn em đi đường khác.”
“Càng không được đi.” Giọng anh sắc hơn tôi từng nghe. “Đóng cửa phòng ba, khóa từ bên trong. Mười lăm phút.”
Tôi làm theo, không cãi lần này.
Mười hai phút sau, tiếng gõ cửa vang lên, ba tiếng ngắn, một tiếng dài, đúng kiểu Khương Trì vẫn gõ cửa phòng tôi ba năm nay.
Tôi mở cửa. Anh bước vào, sau lưng là hai người bảo vệ riêng tôi chưa từng gặp.
Và đứng cuối hành lang, dưới ánh đèn an ninh mờ, là Lê Quang Vũ.
Tay anh ta giơ lên trước, không vũ khí, không hồ sơ, chỉ một chiếc điện thoại.
“Tôi không định hại Minh Anh,” Vũ nói, giọng khàn như cả đêm không ngủ. “Tôi nhắn tin để cảnh báo.”
Khương Trì đứng chắn trước tôi, không nhúc nhích. “Giải thích.”
Vũ nhìn xuống điện thoại trong tay, rồi nhìn lên.
“Mười tháng trước Minh Khang tìm tôi. Đưa số tiền đủ trả nợ bệnh viện cho mẹ tôi. Tôi nhận.” Anh ta dừng lại, hơi thở không đều. “Tôi đưa cho hắn vài thông tin nội bộ không quan trọng. Lịch họp, cơ cấu cổ phần công khai. Tôi nghĩ vậy là đủ.”
“Nhưng không đủ,” tôi nói.
“Hắn muốn nhiều hơn. Muốn biết về cổ phần riêng của em, về két sắt của ba em.” Vũ nhìn tôi, mắt đỏ. “Tôi từ chối. Hắn dọa công khai số tiền tôi nhận, biến tôi thành kẻ phản bội trước cả hội đồng.”
Khương Trì im lặng, quan sát từng cử động nhỏ nhất của Vũ.
“Vậy anh nhắn tin cho tôi để làm gì?” tôi hỏi.
“Để chuộc lại.” Vũ cúi đầu. “Tôi không thể ngăn hắn từ bên ngoài. Nhưng tôi có thể giúp em tìm bằng chứng trước khi hắn ra tay.”
Khương Trì không tin ngay. Tôi biết, vì khóe mắt anh vẫn giữ nguyên độ lạnh suốt cuộc nói chuyện.
Nhưng anh cũng không bắt giữ Vũ tại chỗ.
“Anh có bằng chứng gì về việc Minh Khang ép anh?” Khương Trì hỏi.
Vũ đưa điện thoại ra. Tin nhắn lưu trữ gần một năm, từ một số không định danh, nội dung rõ ràng đến mức không cần giải thích thêm.
Khương Trì xem từng tin, gương mặt không đổi, nhưng ngón tay anh siết quanh điện thoại của Vũ chặt hơn từng giây.
“Sao anh không báo cho tôi sớm hơn?” anh hỏi, giọng trầm xuống.
“Vì tôi sợ.” Vũ ngẩng lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt Khương Trì. “Sợ mất việc, sợ mất danh dự, sợ chính anh sẽ không bao giờ tin tôi nữa. Nhưng đêm nay, khi thấy Minh Anh một mình đến đây lúc ba giờ sáng, tôi nhận ra nếu tôi tiếp tục im lặng, người bị hại không phải tôi.”
Tôi nhìn USB còn nắm trong tay. Bảng kê tài chính, ảnh chụp, tất cả đã đủ để dựng lại toàn bộ đường đi của Minh Khang.
“Còn chuyện ba tôi,” tôi nói, giọng chậm lại. “Ba mất vì bệnh. Đúng không?”
Vũ gật, không chút do dự. “Đúng. Tôi không liên quan gì đến chuyện đó. Bệnh án bệnh viện vẫn còn lưu, em có thể kiểm tra lại bất cứ lúc nào.”
Tôi thở ra. Ít nhất điều đó không phải nói dối.
Khương Trì quay sang tôi, ánh mắt dịu lại một chút. “Mười hai tiếng Minh Khang cho em, đã qua tám tiếng. Chúng ta còn bốn tiếng để dựng xong toàn bộ hồ sơ phản công.”
“Đủ không?” tôi hỏi.
“Đủ,” anh đáp, “Nếu anh không phải làm một mình.”
Câu nói đó, dù ngắn, làm tôi khựng lại một nhịp. Đó là lần đầu tiên trong đêm nay anh nói thành lời rằng anh cần tôi, không phải bảo vệ tôi.
Bốn người, một phòng họp nhỏ trong tòa nhà cũ của ba, đèn bật sáng đến năm giờ sáng. Vũ cung cấp toàn bộ tin nhắn, lịch chuyển khoản nội bộ anh ta từng thấy. Khương Trì gọi luật sư riêng dậy giữa đêm. Tôi sắp xếp lại từng trang hồ sơ ba để lại, đối chiếu với bảng kê trong USB.
Đến năm giờ rưỡi sáng, bộ hồ sơ hoàn chỉnh nằm gọn trên bàn.
Đủ để chứng minh Minh Khang đã hối lộ nhân sự nội bộ tập đoàn Khương Trì, đủ để vô hiệu hóa toàn bộ áp lực pháp lý quanh khoản thế chấp cổ phần.
Bảy giờ sáng, điện thoại tôi rung. Minh Khang.
“Em quyết định chưa?”
Tôi nhìn Khương Trì. Anh gật đầu nhẹ.
Tôi bấm gọi lại, không nhắn tin.
“Tôi quyết định rồi,” tôi nói, giọng bình thản như đang đọc báo cáo quý. “Mời anh đến văn phòng chính lúc chín giờ sáng. Mang theo Hiểu Yến. Có vài thứ chị ấy nên nghe trực tiếp.”