Chương 8 (Hoàn)
Phòng họp lớn của tập đoàn Khương Trì, kính trong suốt nhìn ra toàn cảnh thành phố, không phải nơi tôi nghĩ mình sẽ đứng vào buổi sáng hôm sau ngày ký tờ ly hôn.
Minh Khang bước vào trước, áo vest chỉnh tề, nụ cười tự tin của người nghĩ mình đang nắm chắc phần thắng.
Hiểu Yến theo sau, mắt nhìn quanh phòng họp với vẻ vừa hãnh diện vừa dò xét.
Khương Trì ngồi đầu bàn. Tôi ngồi bên phải anh. Vũ đứng cạnh cửa, không nói gì, mắt nhìn xuống.
“Tôi nghe nói có người muốn thương lượng,” Minh Khang mở lời, giọng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng tay anh ta đặt trên bàn hơi siết lại.
“Không phải thương lượng,” tôi nói. “Là thông báo.”
Tôi đẩy tập hồ sơ về phía anh ta.
Minh Khang mở ra, lật từng trang. Bảng kê chuyển khoản. Tin nhắn. Ảnh chụp cuộc gặp với Vũ. Mặt anh ta trắng dần theo từng trang giấy.
“Cái này…” anh ta ngẩng lên, nhìn Vũ. “Mày phản tôi?”
“Tôi sửa sai,” Vũ đáp, giọng không run.
Hiểu Yến nhìn chồng mình, rồi nhìn tập hồ sơ, mặt cô ấy đổi sắc nhanh hơn cả buổi họp lớp hôm trước.
“Anh nói với em là chuyện làm ăn bình thường,” cô ấy nói, giọng nghẹn lại. “Anh nói chỉ là quan hệ đối tác.”
Minh Khang không trả lời vợ mình. Anh ta nhìn tôi, giọng hạ thấp, gần như van nài. “Lâm Tịnh, mình từng học chung trường. Em không cần làm tới mức này.”
“Anh chủ động chọn cách này,” tôi nói. “Không phải tôi.”
Khương Trì lên tiếng lần đầu tiên từ đầu cuộc họp, giọng anh phẳng lặng nhưng từng chữ rơi xuống như búa.
“Tôi có hai lựa chọn cho anh. Một, toàn bộ hồ sơ này chuyển sang cơ quan điều tra, kèm đơn tố cáo hối lộ nhân sự và thao túng cổ phần. Hai, anh rút toàn bộ yêu cầu liên quan đến cổ phần của Minh Anh, công khai xin lỗi hội đồng quản trị, và rời khỏi mọi dự án liên quan đến tập đoàn tôi vĩnh viễn.”
Minh Khang nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn Hiểu Yến đang rưng rưng nước mắt bên cạnh, rồi nhìn lại Khương Trì.
“Tôi chọn hai,” anh ta nói, giọng đã mất hết vẻ tự tin ban đầu.
Cuộc họp kết thúc lúc mười giờ.
Minh Khang ký vào văn bản rút yêu cầu ngay tại chỗ, tay run đến mức luật sư phải giữ giấy giúp anh ta ký cho thẳng hàng.
Hiểu Yến không nói thêm câu nào. Cô ấy đứng dậy, nhìn tôi một giây trước khi quay người bước ra, ánh mắt không còn chút kiêu hãnh nào của ngày hôm qua.
Tôi không thấy hả hê. Chỉ thấy nhẹ người.
Vũ ở lại sau cùng. Khương Trì gọi anh ta vào phòng riêng.
“Tôi không thể giữ anh ở vị trí phó tổng,” Khương Trì nói, giọng không còn sắc lạnh như lúc nãy, nhưng vẫn dứt khoát. “Nhưng tôi ghi nhận anh đã chọn đúng vào phút cuối.”
“Tôi hiểu,” Vũ đáp. “Tôi sẽ nộp đơn từ chức trong hôm nay.”
“Số tiền anh nhận,” Khương Trì nói thêm, “Trả lại theo từng đợt, không cần gấp. Bệnh của mẹ anh không phải lỗi của anh.”
Vũ cúi đầu thật thấp, không nói thêm gì, rồi rời khỏi phòng.
Chỉ còn lại tôi và Khương Trì.
Tôi nhìn tập hồ sơ giờ đã đóng lại trên bàn, rồi nhìn anh.
“Tờ ly hôn em ký hôm qua,” tôi nói, “vẫn còn hiệu lực không?”
Khương Trì im lặng một lúc, rồi đứng dậy, đi vòng qua bàn, đến đứng trước mặt tôi.
“Tùy em,” anh nói. “Nếu em vẫn muốn ký vì hợp đồng, anh sẽ tôn trọng. Nhưng nếu em hỏi anh muốn gì, anh muốn xé nó ngay bây giờ.”
Tôi nhìn anh thật lâu. Ba năm, bao nhiêu lớp im lặng, bao nhiêu thứ anh giấu vì nghĩ đó là cách bảo vệ tôi tốt nhất. Tôi từng giận vì điều đó. Nhưng đêm qua, khi anh đến văn phòng cũ lúc bốn giờ sáng không một câu hỏi thừa, tôi hiểu rằng cách anh yêu một người chưa bao giờ là nói nhiều, mà là luôn xuất hiện đúng lúc cần nhất.
“Em không cần anh giấu em nữa,” tôi nói. “Đó là điều kiện duy nhất.”
“Anh đồng ý.”
Tôi rút tờ ly hôn ra khỏi cặp hồ sơ, xé làm đôi ngay trước mặt anh.
Khương Trì nhìn hai mảnh giấy rơi xuống bàn, khóe miệng nhích lên, lần này không phải nụ cười khẽ như mọi khi, mà là một nụ cười trọn vẹn tôi chưa từng thấy trong suốt ba năm.
Ba tháng sau.
Tôi đứng trong văn phòng mới của mình, tầng ba tòa nhà Khương Trì, chức danh trên cửa kính ghi rõ: Giám đốc Phát triển Chiến lược.
Cổ phần của tôi vẫn còn nguyên, không còn dính líu đến bất kỳ khoản thế chấp nào. Minh Khang đã rút khỏi mọi dự án liên quan, nghe nói chuyển sang một thành phố khác làm lại từ đầu. Hiểu Yến ly hôn ba tuần sau cuộc họp đó, dọn về sống cùng mẹ.
Tôi không liên lạc lại. Cô ấy cũng không.
Điện thoại tôi rung, tin nhắn từ Khương Trì, ngắn gọn như mọi khi: “Xuống sảnh. Có người muốn gặp em.”
Tôi xuống, thấy anh đứng cạnh cửa kính lớn, ánh nắng chiều hắt vào dáng người quen thuộc.
“Ai muốn gặp em?” tôi hỏi.
Anh không trả lời ngay, chỉ đưa cho tôi một phong bì.
Bên trong là giấy đăng ký kết hôn mới, lần này không phải hợp đồng do luật sư soạn, mà là tờ đơn thông thường, chỗ trống chờ chữ ký cả hai.
“Lần này không có điều khoản tài sản,” anh nói. “Không có gì để bảo vệ em khỏi anh. Chỉ có tên anh và tên em.”
Tôi cầm tờ giấy, tay không run như lần trước, nhưng tim đập nhanh hơn nhiều.
“Vì sao lần này khác?” tôi hỏi.
“Vì lần trước anh cưới em để giữ em lại gần,” Khương Trì nói, giọng chậm và rõ từng chữ. “Lần này anh cưới em vì anh không muốn sống mà không có em ở cạnh, dù tập đoàn còn hay mất.”
Tôi nhìn anh thật lâu, rồi cầm bút, ký tên mình vào đúng chỗ trống.
Không phải Lâm Tịnh, Giám đốc Phát triển Chiến lược.
Chỉ là Minh Anh, người sắp trở thành vợ của Khương Trì lần thứ hai, lần này không vì bất cứ lý do gì khác ngoài chính anh.
Bên ngoài cửa kính, nắng chiều thành phố vẫn rơi như mọi ngày bình thường khác.
Nhưng với tôi, đó là lần đầu tiên trong ba năm, mọi thứ giữa hai người không còn gì phải giấu.
Hết.