Chương 6
Tôi đến văn phòng cũ lúc bốn giờ kém mười.
Bảo vệ đêm ngủ gật ở quầy. Tôi dùng thẻ từ ba để lại trong sổ, bước qua cửa kính như một cái bóng.
Phòng làm việc của ba vẫn y nguyên. Tập đoàn không ai dám đụng vào. Hay không ai buồn đụng vào vì nghĩ ở đó không còn gì đáng lấy.
Két sắt nằm sau bức tranh thủy mặc trên tường. Tôi gõ mã số, tay không run, nhưng ngón tay lạnh đến mức tê dại.
Tách.
Cửa mở.
Bên trong có một phong bì dày, một chiếc USB, và một tờ giấy gấp tư viết tay.
Tôi mở tờ giấy trước.
“Con gái ba, nếu con đọc được thứ này, nghĩa là ba đã không còn đủ thời gian để nói thẳng. Khương Trì là người ba chọn vì ba tin anh ấy. Nhưng người ba không tin là người đứng bên cạnh anh ấy lúc này.”
Tôi dừng lại. Đọc lại câu đó một lần nữa.
Người đứng bên cạnh anh ấy lúc này.
Ba viết thư này hơn ba năm trước. Lúc đó Khương Trì chưa có phó tổng, chưa có hội đồng mới, chưa có ai…
Ngoại trừ một người.
Tôi lật phong bì. Bên trong là ảnh chụp, in trên giấy thường, rõ đến từng chi tiết. Một cuộc gặp. Một nhà hàng. Hai người ngồi đối diện nhau với tập hồ sơ trên bàn.
Minh Khang.
Và Phó tổng giám đốc Lê Quang Vũ, người ba tay phải của Khương Trì suốt hai năm nay, người ngồi kế bên Khương Trì trong mọi buổi họp, người tôi gặp không dưới năm chục lần và chưa bao giờ nghi ngờ.
Góc ảnh ghi ngày tháng. Chín tháng trước khi ba mất.
USB cắm vào điện thoại qua adapter, tôi mở file đầu tiên.
Bảng kê tài chính. Chuyển khoản. Số tiền đủ để mua cả một tòa nhà.
Từ tài khoản Minh Khang.
Sang tài khoản mang tên Lê Quang Vũ.
Tôi ngồi xuống ghế của ba, trong bóng tối văn phòng không bật đèn, và lần đầu tiên trong đêm nay tôi thở ra chậm rãi.
Không phải Minh Khang chờ tôi tự ký ly hôn.
Mà có người đang chờ từ bên trong.
Điện thoại rung lên. Tin nhắn từ số lạ hôm qua.
“Đừng mang USB ra khỏi tòa nhà. Có người đang chờ ở bãi xe.”
Tôi đứng bật dậy, tim đập dồn.
Cửa sổ phòng ba nhìn xuống bãi xe sau tòa nhà. Tôi ghé sát kính, tắt hết ánh sáng điện thoại.
Một chiếc xe đen đậu ở góc khuất, đèn tắt, máy vẫn nổ.
Tôi không biết ai trong đó. Nhưng tin nhắn này, người gửi đang nhìn thấy tôi, hoặc đang nhìn thấy chiếc xe đó. Có thể là cả hai.
Tôi nhắn lại, ngón tay run nhẹ trên màn hình: “Anh là ai?”
Tin nhắn trả lời đến ngay, như người gửi đã chờ sẵn câu hỏi đó.
“Người duy nhất biết ba em giấu gì trong két, ngoài em ra.”
Tôi nhìn lại tấm ảnh trong phong bì. Lê Quang Vũ ngồi đối diện Minh Khang, tập hồ sơ giữa hai người.
Chỉ có một người khác từng vào phòng này thường xuyên lúc ba còn sống, người duy nhất ba tin đủ để giao chìa khóa dự phòng của văn phòng.
Tôi gõ tên đó vào ô tin nhắn, xóa đi, gõ lại.
“Anh Vũ?”
Ba chấm nhấp nháy thật lâu trước khi tin nhắn hiện ra.
“Đừng gọi anh bằng tên đó qua tin nhắn. Ra cửa sau, có người dẫn em đi đường khác.”