Chương 5
Tôi nhìn màn hình điện thoại.
Minh Khang: “Em có mười hai tiếng để quyết định. Sau đó anh tiến hành thủ tục.”
Mười hai tiếng. Anh ta đã đếm giờ từ trước, nghĩa là anh ta biết tôi đang ngồi đây. Biết tôi vừa biết.
Tôi đặt điện thoại úp mặt xuống bàn.
“Anh ta đang theo dõi chúng ta,” tôi nói.
Khương Trì không ngạc nhiên. “Anh biết.”
“Anh biết, anh biết, anh biết.” Giọng tôi lạnh đến mức chính tôi cũng giật mình. “Anh biết nhiều thứ quá mà lại để em ngồi ký tờ ly hôn một mình.”
“Minh Anh…”
“Không.” Tôi ngắt lời. “Không phải lúc xin lỗi. Anh nói cho em nghe phần còn lại.”
Anh im lặng một nhịp.
“Phần còn lại là gì?”
“Phần anh vẫn chưa nói.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. “Vì anh không bao giờ chỉ biết một nửa sự việc.”
Lần đầu tiên tối nay, tôi thấy khóe miệng Khương Trì động đậy. Không phải cười. Gần giống như anh vừa bị bắt quả tang.
“Block B không phải mục tiêu thật,” anh nói, chậm rãi. “Cổ phần của em chỉ là chìa khóa. Thứ Minh Khang thật sự muốn là hợp đồng đất khu Đông, ký tên ba em, đang nằm trong két sắt văn phòng cũ. Két đó, chỉ em có mã.”
Không khí giữa chúng tôi đóng băng.
Tôi nhớ két đó. Ba đưa mã số năm tôi hai mươi mốt tuổi, bảo giữ vì “ba hay quên.” Tôi ghi vào sổ tay, chưa một lần mở.
“Anh định dùng em làm mồi nhử,” tôi nói.
“Anh định bảo vệ em.”
“Hai thứ đó không loại trừ nhau khi anh không hỏi ý em.”
Khương Trì không cãi. Đó là cách anh thừa nhận tôi nói đúng.
Tôi đứng dậy, lần này chân không mất lực nữa.
“Gọi xe về đi. Đêm nay em cần đọc lại toàn bộ hồ sơ hôn nhân từ đầu.” Tôi cầm điện thoại, nhìn tin nhắn của Minh Khang lần cuối rồi khóa màn hình. “Và nhắn cho anh ta rằng em cần bốn mươi tám tiếng.”
“Em định làm gì?”
Tôi mặc áo khoác, không quay lại.
Tôi không ngủ.
Không phải vì lo sợ. Mà vì càng đọc, tôi càng thấy mình đã ngốc đến mức nào.
Hồ sơ hôn nhân trải kín sàn phòng khách. Hợp đồng, điều khoản, phụ lục, biên bản công chứng từ năm ngoái, năm kia, ba năm trước. Tôi đọc từng tờ, từng dòng, với cốc cà phê nguội ngắt bên cạnh.
Và tôi tìm thấy nó.
Điều khoản 17, phụ lục C, chữ nhỏ đến mức phải dùng đèn pin điện thoại mới đọc được: “Trong trường hợp ly hôn do lỗi một bên, toàn bộ tài sản chung phát sinh sau thời điểm kết hôn sẽ được phân chia theo…”
Tôi dừng lại.
Tài sản chung phát sinh sau thời điểm kết hôn.
Cổ phần tôi được ba chuyển nhượng là hai năm trước, sau ngày tôi và Khương Trì ký hôn thú.
Minh Khang không nhắm vào tôi vì tôi là con gái ba. Anh ta nhắm vào tôi vì nếu cuộc hôn nhân này đổ vỡ đúng cách, cổ phần đó sẽ phải ra khỏi vòng kiểm soát của Khương Trì theo đúng luật.
Và anh ta đã chờ. Chờ tôi tự ký tờ ly hôn.
Điện thoại tôi sáng lên. Ba giờ sáng. Tin nhắn từ một số lạ, không tên.
“Sổ tay màu xanh. Ngăn kéo bàn phấn. Em để ở đó từ năm hai mươi mốt tuổi. Đừng để ai tìm thấy trước em.”
Tôi đứng khựng.
Không ai biết quyển sổ đó. Không Khương Trì, không ai trong tập đoàn.
Chỉ có ba.
Nhưng ba mất ba năm trước rồi.
Tôi bước vào phòng ngủ, tay mở ngăn kéo bàn phấn theo phản xạ. Bên dưới tập khăn giấy cũ, cuốn sổ xanh vẫn nằm đó, bìa đã bạc màu.
Tôi mở trang cuối cùng.
Mã số két sắt được ghi bằng nét bút của ba. Nhưng bên dưới, bằng mực khác, ngày khác, là một dòng chữ tôi chưa từng thấy.
“Trong két còn có thứ ba cất cho con. Đừng đưa cho bất kỳ ai trước khi đọc.”
Tôi nhìn đồng hồ. Ba giờ mười hai phút.
Văn phòng cũ cách đây bốn mươi phút lái xe.