Chương 4
Màn hình hiện tên Hiểu Yến.
Tôi không nhấc máy. Tôi đặt điện thoại mặt xuống bàn, tiếp tục ăn như không có gì xảy ra.
Khương Trì liếc sang. Không hỏi.
Điện thoại rung lần hai. Lần ba. Rồi im.
“Cô ấy kiên nhẫn đấy,” tôi nói.
“Không phải kiên nhẫn,” anh đáp, “Là sốt ruột.”
Tôi đặt muỗng xuống, nhìn anh. “Anh biết cô ấy muốn gì lần này không?”
Khương Trì không trả lời ngay. Anh uống một ngụm nước, chậm đến mức tôi gần như nghĩ anh không nghe thấy.
Rồi anh nói, “Cô ấy không gọi cho anh. Cô ấy gọi cho em.”
“Vì anh không bắt máy.”
“Vì anh đã chặn số cô ấy từ tháng trước.”
Tôi im.
Tháng trước. Khi tôi còn đang nghĩ mình là người duy nhất nhận ra có gì đó không ổn trong cuộc hôn nhân này, Khương Trì đã chặn số Hiểu Yến.
“Sao anh không nói với em?”
“Em không hỏi.”
Câu đó lại. Lần này tôi không bực. Tôi chỉ thấy mệt theo cách khác, kiểu mệt khi nhận ra mình đã mất ba năm nhìn sai hướng.
Điện thoại rung lần nữa. Lần này là tin nhắn.
Tôi lật mặt màn hình lên.
Không phải Hiểu Yến.
Minh Khang.
Chỉ một dòng: “Em nên hỏi chồng cũ em tập đoàn Khương Trì đang thế chấp cái gì.”
Tôi đọc lại lần hai. Lần ba.
Rồi tôi đặt điện thoại xuống bàn, mặt hướng lên, đẩy về phía Khương Trì.
Anh nhìn màn hình. Biểu cảm không thay đổi, nhưng tôi thấy ngón tay anh xiết nhẹ quanh đôi đũa.
Một giây. Hai giây.
“Anh có muốn giải thích không,” tôi nói, giọng phẳng lặng đến mức tôi tự ngạc nhiên về chính mình, “hay em nên tự đi tìm hiểu?”
Khương Trì đặt đũa xuống.
Anh nhìn tôi, lần này không phải ánh mắt chờ đợi, mà là thứ gì đó nặng hơn, gần giống như… xin lỗi.
“Ngồi xuống, Minh Anh.”
Tôi mới nhận ra mình đã đứng dậy từ lúc nào.
Tôi ngồi xuống.
Không phải vì anh nói. Mà vì chân tôi tự nhiên mất lực.
Khương Trì không nhìn tôi ngay. Anh nhìn xuống bàn, ngón tay đặt thẳng trên mặt gỗ, im lặng theo kiểu của người đang chọn từng chữ rất cẩn thận.
Tôi không thúc. Tôi học được từ ba năm hôn nhân rằng thúc anh chỉ làm mọi thứ chậm hơn.
“Tập đoàn đang thế chấp cổ phần block B,” anh nói, “Không phải tài sản cố định. Không phải bất động sản. Cổ phần.”
“Cổ phần của ai?”
Anh ngước lên nhìn tôi.
“Của em.”
Tôi nghe thấy tiếng ồn trong quán, tiếng bát đũa, tiếng người cười ở bàn bên, tiếng xe ngoài đường. Tất cả vẫn ở đó. Nhưng trong đầu tôi chỉ còn một câu vừa nói.
Của em.
“Anh giải thích rõ hơn,” tôi nói, giọng mình nghe lạ lẫm đến mức tôi không chắc đó là mình.
“Trước khi cưới, ba em chuyển cho em mười lăm phần trăm cổ phần tập đoàn Khương Trì. Em ký, nhưng hồ sơ được lưu trữ nội bộ. Em không bao giờ nhận bản giấy.”
Tôi nhớ ngày đó. Ba bảo ký một chồng giấy tờ hôn nhân, tôi ký mà không đọc hết vì tin ba. Vì tin cả Khương Trì.
“Và bây giờ cổ phần đó đang thế chấp cho khoản vay nào?”
“Khoản vay mà Minh Khang đứng sau.”
Câu này rơi xuống như đá.
Tôi nhìn anh. “Anh biết từ bao giờ?”
“Từ trước khi em ký tờ ly hôn.”
Căn phòng không thay đổi. Nhưng mọi thứ trong đầu tôi vừa đảo lộn hoàn toàn.
Anh biết. Anh biết Minh Khang đang nhắm vào tập đoàn qua tôi, qua cổ phần tôi không hay mình đang có, và anh không nói.
“Vì sao anh không nói với em?”
Khương Trì nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Vì nếu anh nói, em sẽ ở lại vì tập đoàn, không phải vì anh. Và anh không muốn giữ em bằng cách đó.”
Tôi mở miệng, rồi đóng lại.
Ba năm. Ba năm anh giữ thứ này trong người.
Điện thoại tôi rung thêm một tin nữa. Lần này tôi không cần nhìn cũng biết là Minh Khang.