Chương 3
Anh nói câu đó như thể đang thông báo thời tiết.
Tôi không hỏi anh định nghe hay không.
Khương Trì nhìn màn hình thêm một giây, rồi cầm máy lên.
“Ừ.”
Ngắn đến mức tôi không biết Hiểu Yến vừa nói gì mà anh chỉ cần một âm đó để đáp lại. Nắng chiều vẫn hắt vào mặt tôi, tôi đứng cách anh hai bước, đủ xa để không nghe, đủ gần để thấy góc cằm anh căng lên.
Không nhiều. Nhưng có.
“Không phải việc cần gặp.” Giọng anh phẳng. “Chuyển qua pháp lý.”
Cúp máy.
Anh bỏ điện thoại vào túi, tiếp tục đi như không có gì xảy ra.
Tôi bước theo, tim đập bình thường, hoặc tôi tự nhủ vậy.
“Cô ấy hỏi về dự án?” tôi hỏi.
“Không.”
Chúng tôi dừng trước một tiệm cơm văn phòng quen, anh đẩy cửa vào trước, tôi theo sau. Bên trong mát, mùi canh chua thoảng nhẹ.
Chúng tôi gọi đồ. Tôi nhìn thực đơn lâu hơn cần thiết.
“Cô ấy hỏi về em,” Khương Trì nói, không nhìn lên.
Tôi đặt thực đơn xuống bàn.
“Hỏi gì?”
“Hỏi sáng nay em có ở văn phòng không.” Anh lấy đũa ra, tách ra từng chiếc, chậm rãi. “Có ai báo lại cho cô ấy rồi.”
Tôi ngồi im.
Ai đó thấy tôi ở tòa sáng nay. Ai đó đã gọi cho Hiểu Yến trước khi Minh Khang gọi cho tôi. Trình tự này không phải ngẫu nhiên.
“Anh nghĩ họ muốn gì?” tôi hỏi.
Khương Trì nhìn tôi lần đầu tiên từ khi vào tiệm.
“Em nghĩ họ muốn gì?”
Tôi biết câu trả lời. Tôi chỉ chưa muốn nói thành lời vì một khi nói ra, mọi thứ sẽ không còn là phỏng đoán nữa.
Minh Khang cần vốn. Hiểu Yến cần người dẫn đường vào Khương Trì. Và tôi, người vừa ký tờ ly hôn sáng nay, đang ngồi ăn trưa với anh như ba năm qua chưa hề kết thúc.
Trong mắt họ, tôi là con bài tiện nhất.
“Anh sẽ không giúp họ,” tôi nói, giọng chắc hơn tôi nghĩ.
Anh không trả lời ngay.
Khương Trì nhìn tôi thêm ba giây.
Rồi anh nói, “Em chắc không?”
Không phải câu hỏi nghi ngờ tôi. Là câu hỏi anh đang kiểm tra xem tôi có chắc về chính mình không.
Tôi không trả lời.
Cơm được bưng ra. Tôi nhìn tô canh bốc khói, tay cầm muỗng mà không múc. Ba năm sống cùng người này, tôi biết khi anh hỏi ngược lại, nghĩa là anh đã có đáp án, chỉ muốn xem tôi đến đâu.
“Em biết Minh Khang quen Hiểu Yến từ trước anh không?” tôi hỏi.
Khương Trì múc một muỗng canh. Chậm rãi.
“Biết.”
Một chữ. Đủ để không khí trong tiệm cơm bỗng dưng lạnh hơn mức điều hòa có thể giải thích.
“Từ bao giờ anh biết?”
“Từ trước đám cưới.”
Tôi đặt muỗng xuống.
Trước đám cưới. Nghĩa là anh cưới tôi trong khi đã biết Hiểu Yến và Minh Khang có liên hệ. Nghĩa là ba năm qua, anh ngồi quan sát, im lặng, không nói với tôi một chữ.
“Anh định bảo em điều này từ khi nào?”
“Khi em hỏi.”
“Em chưa hỏi vì em không biết có gì để hỏi.”
Anh nhìn tôi. Lần này trong mắt anh có thứ gì đó tôi chưa từng thấy trong ba năm, không phải lạnh, không phải xa cách, mà gần hơn, như người đang chờ ai đó đi đủ đường vòng để quay về đúng điểm xuất phát.
“Bây giờ em biết rồi,” anh nói.
Tôi hít vào chậm.
Minh Khang gọi tôi ngay sáng hôm nay không phải ngẫu nhiên. Anh ta đã theo dõi. Đã tính. Và Hiểu Yến gọi cho Khương Trì không phải để hỏi thăm, mà để thăm dò xem vết nứt giữa chúng tôi đã đủ rộng chưa.
Nhưng họ tính nhầm một thứ.
Vết nứt đó không rộng ra sau khi tôi ký tờ ly hôn. Nó đã tồn tại từ trước, và cả hai chúng tôi đều biết nó nằm ở đâu.
“Anh đang giúp em,” tôi nói, không phải câu hỏi.
Khương Trì cầm đũa lên, nhìn vào bát cơm.
“Ăn đi, nguội rồi.”
Tôi nhìn anh thêm một giây, rồi cầm muỗng lên.
Bên ngoài tiệm, điện thoại tôi rung.