Chương 2
Giọng đó, tôi nhận ra ngay từ tiếng thở đầu tiên.
Minh Khang, chồng Hiểu Yến.
Tôi không cúp máy. Chỉ bước ra khỏi phòng họp, khép cửa lại sau lưng, giọng bình thản như đang tiếp một cuộc gọi công việc thông thường.
“Anh tìm tôi có việc gì?”
Im lặng hai giây. Rồi anh ta dọn giọng.
“Em… Lâm Tịnh, anh gọi để hỏi thăm thôi. Lâu không gặp.”
Hỏi thăm.
Người đàn ông mười năm trước đứng cạnh Hiểu Yến nhìn tôi từ đầu tới chân, khẽ cười, nói với cô ấy, “Bạn thân mày nhìn bình thường nhỉ,” nay gọi tôi để hỏi thăm.
“Anh khỏe không?” tôi hỏi lại, giọng vẫn đều.
“Khỏe. Ừ thì… anh nghe nói em với anh Khương…”
“Anh nghe ai nói?”
Lại im lặng.
Tôi biết anh ta nghe từ đâu. Hiểu Yến về nhà không nói một câu, nhưng cô ấy không im lặng được lâu. Không bao giờ im lặng được lâu.
“Thì… trong nhóm lớp có người nhắc.”
Người nhắc. Anh ta tự nhắc, rồi tự gọi.
“Anh Minh Khang,” tôi nói, chậm và rõ từng chữ, “anh muốn hỏi điều gì thì hỏi thẳng. Tôi bận.”
Hắn nuốt nước miếng, tôi nghe rõ qua máy.
“Ý anh là… công ty anh đang có dự án, nếu em có thể giới thiệu cho anh gặp anh Khương một lần…”
Tôi nhìn xuống điện thoại.
Đúng như tôi nghĩ.
“Anh nhầm số rồi,” tôi nói. “Tôi không làm việc riêng tư cho công ty Khương Trì. Anh liên hệ bộ phận kinh doanh, có số hotline trên website.”
“Nhưng em với anh ấy…”
“Không liên quan đến việc của anh.”
Tôi cúp máy.
Đứng một mình ngoài hành lang, nghe tiếng gót giày đâu đó cuối dãy, gió máy lạnh thổi qua cổ.
Điện thoại rung lại ngay lập tức, cùng số đó.
Tôi không bắt máy.
Nhưng khi tôi quay vào, Khương Trì đang đứng trước cửa phòng họp, nhìn tôi với ánh mắt không hỏi gì cả, vì anh vốn chưa bao giờ cần hỏi.
“Xong chưa?”
“Xong rồi,” tôi nói.
Khương Trì không hỏi, nhưng anh nhìn điện thoại trong tay tôi.
Chỉ một cái nhìn. Không quá một giây.
Đủ để tôi hiểu anh biết.
“Vào họp tiếp không?” tôi hỏi, giọng phẳng lặng như mặt hồ buổi sáng sớm.
“Không cần.” Anh xoay người, bước về phía thang máy. “Đi ăn trưa.”
Không phải lời mời. Không phải câu hỏi. Anh nói kiểu người ta nói đèn xanh bật rồi, đi thôi.
Tôi cầm túi theo.
Trong thang máy, hai người đứng cách nhau nửa bước. Anh nhìn màn hình số tầng đang giảm dần. Tôi nhìn vào cửa kính phản chiếu.
“Anh Minh Khang,” tôi nói trước, “chồng Hiểu Yến. Anh biết không?”
“Biết.”
Một chữ. Gọn.
“Anh ta muốn gặp anh.”
“Tôi biết anh ta muốn gì.” Khương Trì vẫn nhìn màn hình số tầng. “Dự án khu đô thị Phú Mỹ, thầu phụ tầng hai, đang kẹt vốn từ tháng trước.”
Tôi im lặng.
Anh tiếp, giọng không thay đổi một chút nào.
“Lần trước anh ta nhờ người khác gọi cho trợ lý cũ của tôi. Lần này dùng em.” Cửa thang máy mở, anh bước ra trước. “Thông minh hơn một chút. Vẫn không đủ.”
Tôi đứng nguyên trong thang máy thêm nửa giây trước khi bước theo.
Cả tầng lobby đang giờ tan ca, người đi lại tấp nập, nhưng Khương Trì đi theo kiểu người ta tự nhiên dạt ra hai bên.
“Anh không hỏi tôi có giới thiệu không?” tôi nói khi bước ra ngoài, nắng chiều hắt thẳng vào mặt.
Anh dừng lại, quay đầu nhìn tôi.
Cái nhìn đó, ba năm tôi chưa giải mã được hoàn toàn, nhưng hôm nay có thêm thứ gì đó khác.
“Không cần hỏi,” anh nói.
Thứ trong mắt anh lúc tôi ký tờ ly hôn sáng nay, thứ tôi thấy mà chưa kịp đặt tên, bây giờ nó hiện rõ hơn một chút.
Không phải tiếc nuối.
Không phải nhẹ nhõm.
Tôi chưa kịp nghĩ ra tên gọi thì điện thoại anh rung, anh nhìn màn hình, khóe môi nhích xuống rất khẽ.
“Hiểu Yến gọi cho tôi”