Chương 8

  1. Home
  2. Căn Hộ Số 1207
  3. Chương 8
Prev
Next

Sau vụ việc, danh tiếng của Vãn Nguyệt Studio không những không bị ảnh hưởng tiêu cực, mà ngược lại còn được củng cố mạnh mẽ hơn. Nhiều độc giả và đối tác bày tỏ sự ủng hộ, cảm phục trước cách tôi bình tĩnh đối mặt và xử lý khủng hoảng bằng bằng chứng xác thực thay vì phản ứng cảm tính.

Hai đối tác từng tạm ngừng hợp tác trong giai đoạn khủng hoảng cũng chủ động liên hệ lại, xin lỗi vì đã vội vàng đưa ra quyết định mà không tìm hiểu kỹ sự việc.

Cuối tháng Mười Hai, studio của tôi ký được hợp đồng lớn nhất từ trước đến nay: một dự án hợp tác xuất bản dài hạn với một tập đoàn truyền thông lớn, mở rộng phạm vi hoạt động không chỉ trong lĩnh vực dịch thuật sách kinh tế, mà còn sang mảng biên soạn nội dung giáo dục tài chính cho giới trẻ.

Tôi đứng trước tấm biển hiệu mới của studio, giờ đây đã chuyển đến một văn phòng rộng rãi hơn, đủ chỗ cho gần hai mươi nhân viên, lòng tràn đầy cảm xúc khó tả.

Kiếp trước, ở tuổi hai mươi mốt, tôi còn đang mải mê chạy theo lịch hẹn hò với Trương Mộ Thần, không có bất kỳ định hướng sự nghiệp rõ ràng nào, luôn coi thành công của bản thân là thứ yếu so với việc làm hài lòng người yêu.

Kiếp này, ở cùng độ tuổi đó, tôi đang đứng trước thành quả của chính đôi tay mình, không phụ thuộc vào bất kỳ ai.

Buổi tối cuối năm, công ty tổ chức một bữa tiệc nhỏ mừng thành công của dự án hợp tác mới. Lục Thời Ân, Tôn Nhã Kỳ, và toàn bộ nhân viên studio đều có mặt, không khí ấm áp và vui vẻ.

Giữa buổi tiệc, Tôn Nhã Kỳ kéo tôi ra một góc riêng, mắt long lanh đầy tự hào. “Vãn Nguyệt, tao thật sự không ngờ mày lại có thể đi xa đến vậy. Từ một đứa sinh viên bình thường, giờ đã là chủ một công ty có tiếng. Tao tự hào về mày lắm.”

Tôi ôm lấy bạn mình, giọng nghẹn ngào. “Cảm ơn mày, vì đã luôn ở bên cạnh tao, dù tao có kỳ lạ đến đâu.”

“Kỳ lạ gì đâu,” Nhã Kỳ cười, lau nhẹ khóe mắt. “Mày chỉ là trưởng thành sớm hơn người khác thôi.”

Tôi mỉm cười, không giải thích thêm được sự thật đằng sau câu nói đó của bạn mình.

Cuối bữa tiệc, khi mọi người đã lần lượt ra về, chỉ còn lại tôi và Lục Thời Ân trong văn phòng vắng người. Anh ta rót cho tôi một ly rượu vang nhẹ, cùng nhau ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn ánh pháo hoa lác đác từ xa báo hiệu năm mới sắp đến gần.

“Một năm đầy biến động,” Lục Thời Ân nói, giọng trầm ấm. “Nhưng em đã vượt qua tất cả một cách xuất sắc.”

“Không phải chỉ mình em,” tôi đáp, quay sang nhìn anh ta. “Nếu không có anh, có lẽ mọi chuyện đã đi theo hướng khác rồi.”

Lục Thời Ân im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, ánh mắt chân thành. “Vãn Nguyệt, tôi đã chờ đợi câu trả lời của em từ rất lâu rồi. Tôi không muốn thúc ép em, nhưng tôi cũng không muốn giữ im lặng mãi. Em có sẵn sàng cho tôi một cơ hội, để chúng ta cùng nhau bước tiếp, không chỉ trong công việc, mà còn trong cuộc sống, không?”

Tôi nhìn anh ta, trái tim đập nhanh nhưng không còn cảm giác hoảng loạn hay sợ hãi như trước kia. Trong suốt gần một năm qua, Lục Thời Ân đã chứng minh bằng hành động, không phải lời hứa suông, rằng anh xứng đáng với sự tin tưởng của tôi.

“Em sẵn sàng,” tôi nói, giọng khẽ nhưng chắc chắn. “Nhưng em cần anh hứa một điều.”

“Điều gì?” anh ta hỏi, ánh mắt tràn đầy hy vọng.

“Hứa rằng, dù chúng ta có tiến xa đến đâu trong mối quan hệ này, anh sẽ luôn tôn trọng những quyết định và không gian riêng của em, như cách anh đã làm suốt thời gian qua,” tôi nói. “Em không muốn đánh mất bản thân mình một lần nữa, dù là vì tình yêu.”

Lục Thời Ân gật đầu không chút do dự. “Tôi hứa. Tôi yêu con người độc lập, mạnh mẽ mà em đang là, không phải một phiên bản khác của em phải hy sinh bản thân vì tôi.”

Tôi mỉm cười, siết chặt tay anh ta. Ngoài cửa sổ, pháo hoa bắt đầu nở rộ trên bầu trời đêm, báo hiệu năm 2015 sắp đến, đánh dấu một chương mới trong hành trình của tôi, một chương được viết bởi chính đôi tay và trái tim đã học được cách yêu thương đúng đắn.

Tết năm đó, tôi đưa Lục Thời Ân về quê ra mắt gia đình, một quyết định mà tôi cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thực hiện. Kiếp trước, tôi chưa từng có cơ hội đưa Trương Mộ Thần về ra mắt bố mẹ một cách chính thức, vì anh ta luôn viện cớ bận rộn, hoặc ngầm cho rằng chuyện đó chưa cần thiết dù đã quen nhau nhiều năm.

Lần này, mọi thứ khác hẳn.

Bố tôi, dù ban đầu có phần dè dặt khi biết con gái dẫn về một người đàn ông lớn hơn đến sáu tuổi, đã hoàn toàn thay đổi thái độ sau bữa cơm đầu tiên, khi chứng kiến cách Lục Thời Ân trò chuyện chân thành, không phô trương, cũng không tỏ ra coi thường gia cảnh bình thường của gia đình tôi.

“Cháu nghe Vãn Nguyệt kể, chú từng làm nông trước khi chuyển sang buôn bán nhỏ,” Lục Thời Ân nói trong bữa cơm, giọng điệu tôn trọng. “Cháu nghĩ, chính sự chăm chỉ và kiên trì của chú đã truyền lại cho Vãn Nguyệt phẩm chất đáng quý nhất của cô ấy.”

Bố tôi cười lớn, vỗ vai Lục Thời Ân thân thiện. “Cậu ăn nói khéo léo lắm, nhưng chú thích. Con gái chú mà lấy chồng, phải là người biết trân trọng gốc rễ của nó.”

Tiểu Nam, giờ đã mười tám tuổi, đứng ở góc phòng, thỉnh thoảng liếc nhìn Lục Thời Ân với ánh mắt tò mò xen lẫn cảnh giác của một cậu em trai bảo vệ chị gái. Sau bữa cơm, nó kéo tôi ra một góc, hỏi nhỏ.

“Chị, anh ấy có tốt với chị không?”

Tôi nhìn thằng em trai đã trưởng thành hơn nhiều so với cậu bé nhút nhát từng vướng vào nợ nần năm ngoái, giờ đã tự tin hơn, học hành tiến bộ rõ rệt, thậm chí còn nhận được học bổng của trường nhờ vào sự nỗ lực không ngừng sau biến cố đó.

“Anh ấy rất tốt,” tôi đáp, mỉm cười. “Em yên tâm.”

“Vậy thì tốt,” Tiểu Nam gật đầu, giọng có chút nghiêm túc không giống tuổi mười tám. “Nếu anh ấy làm chị buồn, em sẽ không để yên đâu.”

Tôi bật cười, xoa đầu em trai, lòng tràn đầy ấm áp. Đây chính là hình ảnh gia đình đoàn viên hạnh phúc mà kiếp trước tôi chưa bao giờ có cơ hội trải nghiệm trọn vẹn, vì luôn bận rộn với những chuyến đi cùng Trương Mộ Thần, bỏ lỡ biết bao cái Tết sum vầy bên gia đình.

Buổi tối, sau khi mọi người đã yên giấc, tôi và bố ngồi lại ngoài hiên nhà, nhâm nhi tách trà nóng dưới bầu trời đầy sao của miền quê.

“Con gái,” bố nói, giọng trầm ấm. “Bố thấy con năm nay khác nhiều lắm. Không chỉ chuyện sự nghiệp, mà cả cách con nhìn nhận mọi thứ trong cuộc sống, trưởng thành và vững vàng hơn hẳn.”

Tôi mỉm cười, nhìn ra khoảng sân tối, không thể kể cho bố nghe toàn bộ sự thật về hành trình mình đã trải qua, nhưng cũng không cần thiết phải giấu diếm hoàn toàn cảm xúc thật.

“Con nghĩ, có lẽ con đã học được cách trân trọng những gì mình đang có, thay vì mãi chạy theo những thứ không thuộc về mình,” tôi nói khẽ.

Bố gật đầu, vỗ nhẹ vai tôi. “Bố mẹ chỉ mong con hạnh phúc, dù con chọn con đường nào. Nhưng nhìn con bây giờ, bố tin con đã tìm được con đường đúng đắn cho riêng mình.”

Tôi tựa đầu vào vai bố, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc mà kiếp trước tôi đã đánh mất quá sớm. Lần này, tôi tự hứa với lòng mình, sẽ trân trọng từng khoảnh khắc bên gia đình, không để bất kỳ điều gì, kể cả tình yêu, khiến tôi lơ là những người thân yêu nhất.

Đêm đó, tôi ngủ một giấc thật sâu, không mộng mị, không còn bóng dáng cây cầu Cảnh Hà ám ảnh trong tâm trí, chỉ còn lại sự bình yên trọn vẹn của một trái tim đã tìm được nơi thuộc về.

Mùa xuân năm 2015, Vãn Nguyệt Studio chính thức mở rộng thành một công ty xuất bản độc lập, không còn hoàn toàn phụ thuộc vào công ty của Lục Thời Ân, dù hai bên vẫn duy trì mối quan hệ hợp tác chặt chẽ trên tinh thần bình đẳng, cùng có lợi.

Tôi đứng trước buổi lễ ra mắt công ty mới, nhìn tấm biển hiệu được kéo lên trước tòa nhà văn phòng, lòng tràn đầy niềm tự hào khó tả. Đây không chỉ là một cột mốc sự nghiệp, mà còn là minh chứng rõ ràng nhất cho hành trình tôi đã đi qua, từ một cô sinh viên hai mươi tuổi mang trong mình ký ức của một kiếp sống đau khổ, đến một người phụ nữ độc lập, vững vàng, tự tay xây dựng nên giá trị của chính mình.

Buổi tối sau lễ ra mắt, Lục Thời Ân đưa tôi đến một nhà hàng nhỏ trên tầng cao nhất của một tòa nhà, nơi có thể nhìn bao quát toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn.

“Hôm nay là ngày đặc biệt,” anh ta nói, rót cho tôi một ly rượu vang nhẹ. “Tôi muốn chúc mừng em, vì tất cả những gì em đã đạt được.”

Tôi nâng ly, mỉm cười. “Cảm ơn anh, vì đã luôn đồng hành cùng em.”

Sau bữa tối, chúng tôi bước ra ban công, đứng ngắm nhìn thành phố về đêm, gió xuân mát dịu thổi qua, mang theo hương hoa từ những chậu cây trang trí xung quanh.

Lục Thời Ân bất chợt quỳ một chân xuống, lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chiếc nhẫn giản dị nhưng tinh tế.

Tim tôi khẽ khựng lại, không phải vì bất ngờ hoàn toàn, vì tôi đã cảm nhận được sự nghiêm túc trong mối quan hệ của chúng tôi suốt nhiều tháng qua, nhưng khoảnh khắc thực sự đối diện vẫn khiến cảm xúc trong tôi trào dâng mãnh liệt.

“Thẩm Vãn Nguyệt,” anh ta nói, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng sự chân thành sâu sắc. “Tôi không phải người giỏi nói những lời hoa mỹ. Tôi chỉ biết rằng, kể từ ngày gặp em ở thư viện trường, cuộc sống của tôi đã thay đổi theo hướng tốt đẹp hơn rất nhiều. Tôi ngưỡng mộ sự kiên cường, thông minh, và trái tim ấm áp của em, dù em luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, lý trí trước mặt người khác.

Tôi không hứa sẽ mang đến cho em một cuộc sống hoàn hảo không sóng gió, vì điều đó là không thể. Nhưng tôi hứa, dù chuyện gì xảy ra, tôi sẽ luôn đứng bên cạnh em, tôn trọng con đường em chọn, và cùng em xây dựng một tương lai mà cả hai đều có thể là chính mình, không ai phải hy sinh vì ai.

Em có đồng ý làm vợ tôi không?”

Tôi nhìn anh ta, nước mắt bất giác trào ra, không phải vì đau khổ như những giọt nước mắt tôi từng rơi ở kiếp trước, mà vì hạnh phúc trọn vẹn của hiện tại.

Kiếp trước, tôi đã chờ đợi một lời cầu hôn từ Trương Mộ Thần suốt mười hai năm, nhưng chưa bao giờ nhận được, vì bản thân anh ta chưa từng thực sự coi tôi là người xứng đáng để cùng đi đến cuối con đường.

Kiếp này, tôi nhận ra, hạnh phúc thực sự không đến từ việc chờ đợi một ai đó ban phát, mà đến từ việc tự mình xây dựng giá trị bản thân, để rồi gặp được người thực sự trân trọng và xứng đáng đồng hành cùng mình.

“Em đồng ý,” tôi nói, giọng nghẹn ngào nhưng tràn đầy hạnh phúc.

Lục Thời Ân đứng dậy, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón tay tôi, rồi ôm tôi vào lòng giữa không gian lồng lộng gió xuân và ánh đèn thành phố lấp lánh.

Xa xa, tôi có thể nhìn thấy bóng dáng cây cầu Cảnh Hà mờ ảo trong màn đêm, nơi từng là điểm kết thúc bi thảm của kiếp trước.

Nhưng giờ đây, đứng ở độ cao này, nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn, tôi nhận ra, cây cầu đó chỉ còn là một phần ký ức đã qua, không còn quyền lực chi phối tương lai của tôi nữa.

Tương lai của tôi, từ giờ trở đi, hoàn toàn do chính tôi quyết định, viết nên bằng những lựa chọn tỉnh táo, can đảm, và một trái tim đã học được cách yêu thương đúng người, đúng cách.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!