Chương 9 (Hoàn)
Tin tức về đám cưới sắp tới của tôi và Lục Thời Ân lan truyền trong giới bạn bè cũ, và không lâu sau, tôi nhận được một lá thư viết tay, gửi đến địa chỉ studio, không có tên người gửi trên phong bì, nhưng nét chữ nghiêng quen thuộc khiến tôi nhận ra ngay đó là của Trương Mộ Thần.
Bức thư ngắn gọn, không có những lời sến súa hay níu kéo như tôi từng lo ngại.
“Vãn Nguyệt, anh nghe tin em sắp kết hôn. Chúc mừng em, thật lòng. Sau tất cả những gì đã xảy ra, anh nhận ra mình cần thời gian để nhìn lại bản thân, học cách sống độc lập khỏi những sắp đặt của gia đình, thay vì tiếp tục tìm kiếm một ai đó để lấp đầy sự thiếu can đảm của chính mình.
Anh đã xin phép bố mẹ được ra nước ngoài học thêm hai năm, một mình, không dựa vào bất kỳ sự sắp đặt nào của gia đình. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời, anh tự đưa ra quyết định hoàn toàn của riêng mình.
Cảm ơn em, vì đã cho anh một bài học quan trọng, dù cách học đó khá đau đớn. Chúc em hạnh phúc trọn vẹn bên người xứng đáng.
Trương Mộ Thần.”
Tôi đọc bức thư hai lần, gấp lại cẩn thận, lòng dấy lên một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn chút cảm khái.
Kiếp trước, Trương Mộ Thần chưa bao giờ có cơ hội, hoặc có lẽ chưa bao giờ có đủ can đảm, để nhìn nhận lại bản thân một cách nghiêm túc như vậy, vì tôi luôn ở đó, sẵn sàng tha thứ, sẵn sàng chấp nhận mọi thiếu sót của anh ta, vô tình tạo điều kiện cho anh ta tiếp tục sống dựa dẫm vào sự bao dung của người khác.
Kiếp này, khi tôi không còn đóng vai trò đó nữa, có lẽ chính sự vắng mặt của tôi lại trở thành động lực để anh ta buộc phải tự đứng vững trên đôi chân của chính mình.
Về phần Diệp Thanh Thanh, tôi nghe tin qua vài mối quan hệ chung rằng, sau phiên tòa xét xử, cô ta bị kết án cải tạo không giam giữ kèm theo khoản bồi thường dân sự đáng kể cho tôi và cho người sinh viên từng là nạn nhân ba năm trước. Gia đình họ Diệp, sau scandal tài chính bị phanh phui, buộc phải bán bớt nhiều tài sản để trả nợ, công ty thu hẹp quy mô đáng kể.
Diệp Thanh Thanh, nghe nói đã rời khỏi thành phố, chuyển đến sống ở một nơi khác, bắt đầu lại từ đầu với một công việc bình thường, không còn ánh hào quang của một tiểu thư nhà giàu như trước.
Tôi không cảm thấy hả hê trước tin tức đó, chỉ có một sự thấu hiểu điềm tĩnh rằng, mỗi người đều phải gánh chịu hậu quả tương xứng với những lựa chọn mình đã đưa ra trong đời, và có lẽ, đây cũng là một cơ hội để cô ta học cách sống chân thật hơn, không còn dựa vào thủ đoạn hay áp lực gia đình để đạt được điều mình muốn.
Cuộc sống, xét cho cùng, luôn công bằng theo cách riêng của nó, dù đôi khi phải mất một khoảng thời gian dài để sự công bằng đó thực sự hiện diện.
Tôi gấp lá thư của Trương Mộ Thần lại, cất vào một góc ngăn kéo, không phải để lưu luyến, mà như một lời nhắc nhở về hành trình đã qua, về những bài học quý giá mà cả hai kiếp sống đã dạy cho tôi.
Ngoài cửa sổ văn phòng, mùa xuân đang độ rực rỡ nhất, hoa long não nở trắng khắp các con phố, báo hiệu một khởi đầu mới không chỉ cho tôi, mà có lẽ, cho cả những người từng đi ngang qua cuộc đời tôi, mỗi người theo cách riêng của họ.
Năm 2026.
Tôi đứng trước cửa sổ căn hộ số 1207, giờ đây không còn là căn hộ duy nhất tôi sở hữu, mà là một trong nhiều bất động sản mà tôi và Lục Thời Ân đã đầu tư tích lũy suốt mười hai năm qua, nhưng vẫn là nơi tôi trân trọng nhất, giữ nguyên vẹn như ngày đầu tiên đặt chân vào.
Con đường trước mặt tòa nhà, đúng như tôi từng nhớ từ kiếp trước, đã mở thêm hai tuyến metro, biến khu vực này thành một trong những điểm giao thông thuận tiện bậc nhất thành phố. Giá trị căn hộ, từ bảy trăm hai mươi triệu ban đầu, giờ đã tăng lên gần mười lăm tỷ, đúng như những gì tôi từng dự đoán trong đêm đầu tiên tái sinh.
Nhưng con số đó, giờ đây, không còn là điều khiến tôi tự hào nhất.
Vãn Nguyệt Publishing, công ty xuất bản do tôi sáng lập, đã trở thành một trong những đơn vị xuất bản sách kinh tế và giáo dục tài chính uy tín hàng đầu trong nước, với hàng trăm đầu sách được phát hành, không chỉ trong nước mà còn xuất khẩu bản quyền ra nhiều thị trường quốc tế.
Tôi và Lục Thời Ân đã kết hôn được mười năm, cùng nhau xây dựng không chỉ sự nghiệp, mà còn một gia đình nhỏ hạnh phúc với hai đứa con, một trai một gái, đang nô đùa trong phòng khách phía sau lưng tôi.
“Mẹ ơi, bố bảo cuối tuần này cả nhà mình về quê thăm ông bà ngoại đúng không ạ?” cô con gái lớn, tám tuổi, chạy đến kéo tay áo tôi, đôi mắt sáng ngời háo hức.
Tôi cúi xuống, xoa đầu con bé, mỉm cười. “Đúng rồi con. Ông bà đang mong các con lắm đó.”
Bố mẹ tôi, giờ đã ở tuổi ngoài sáu mươi, sức khỏe vẫn ổn định, sống an nhàn trong căn nhà khang trang mà tôi xây tặng ở quê nhiều năm trước, không còn phải lo lắng về chuyện tiền bạc hay tranh chấp đất đai như những gì từng ám ảnh kiếp trước của tôi.
Tiểu Nam, giờ đã ba mươi tuổi, tốt nghiệp đại học với thành tích xuất sắc, hiện đang giữ vị trí quản lý tại một chi nhánh của công ty tôi, trưởng thành, chín chắn, hoàn toàn khác xa cậu thiếu niên nhút nhát từng suýt lún sâu vào nợ nần năm nào.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nhận được tin tức rời rạc về những người từng đi qua cuộc đời mình ở khúc quanh quan trọng đó. Trương Mộ Thần, sau hai năm du học, trở về nước, tiếp quản một phần nhỏ công ty gia đình với vai trò khiêm tốn hơn trước, nghe nói đã kết hôn với một người phụ nữ bình dị, không liên quan đến giới kinh doanh, sống một cuộc sống giản dị, tránh xa những drama truyền thông.
Diệp Thanh Thanh, sau nhiều năm, tôi không còn nghe thêm tin tức gì về cô ta nữa, có lẽ cô ta đã chọn cách sống lặng lẽ, xây dựng lại cuộc đời từ những đổ vỡ của quá khứ, theo cách riêng của mình.
Buổi chiều hôm đó, Lục Thời Ân trở về nhà sớm hơn thường lệ, mang theo một bó hoa hướng dương lớn, không phải vì dịp đặc biệt nào, chỉ đơn giản là vì anh nhớ ra hôm nay là ngày kỷ niệm mười hai năm kể từ ngày tôi ký hợp đồng mua căn hộ số 1207 đầu tiên.
“Em còn nhớ ngày này không?” anh hỏi, trao bó hoa cho tôi, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Tôi nhận lấy bó hoa, mỉm cười, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang nhuộm cam cả bầu trời thành phố.
“Em nhớ chứ,” tôi đáp khẽ. “Ngày đó, em đã tự hứa với lòng mình rằng, sẽ không bao giờ để bản thân sống trong sợ hãi hay phụ thuộc vào bất kỳ ai nữa.”
“Và em đã làm được,” Lục Thời Ân nói, vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, cùng nhìn ra khung cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn đang dần lên đèn.
Tôi tựa đầu vào vai anh, cảm nhận trọn vẹn sự bình yên và hạnh phúc mà mình đã kiên cường xây dựng nên, từng viên gạch một, bắt đầu từ một quyết định táo bạo trong buổi sáng lạnh giá tháng Một năm 2014, khi một cô gái hai mươi tuổi tỉnh dậy với ký ức của mười hai năm đau khổ, và chọn cách viết lại toàn bộ số phận của chính mình.
Cây cầu Cảnh Hà, giờ đây, chỉ còn là một địa danh bình thường trong thành phố, không còn mang bất kỳ ý nghĩa đau thương nào trong lòng tôi.
Vì tôi đã học được rằng, số phận không phải là điều được định sẵn để cam chịu, mà là điều mỗi người có quyền tự tay viết lại, miễn là đủ can đảm để bước những bước đầu tiên, dù đơn độc, dù chưa biết rõ con đường phía trước sẽ dẫn đến đâu.
Và tôi, Thẩm Vãn Nguyệt, đã chọn con đường của riêng mình, không hối tiếc, trọn vẹn, và hạnh phúc.
HẾT.