Chương 6
Ba ngày sau khi bài viết vu khống lan truyền, tình hình trở nên nghiêm trọng hơn tôi dự đoán. Hai trong số các đối tác nhỏ của studio gửi email thông báo tạm ngừng hợp tác cho đến khi mọi việc được làm rõ, viện dẫn lý do bảo vệ uy tín của chính họ.
Một nhà sách lớn từng đặt hàng loạt bộ sách quản lý tài chính của chúng tôi cũng gọi điện, giọng điệu dè dặt, thông báo tạm dừng đợt nhập hàng tiếp theo.
Tôi ngồi trong văn phòng nhỏ của studio, nhìn hai cộng sự của mình, gương mặt họ cũng không giấu được sự lo lắng.
“Chị Vãn Nguyệt, có phải mình nên ra thông cáo xin lỗi trước, rồi từ từ giải thích sau không?” một cộng sự tên Diệu Linh rụt rè đề xuất. “Em sợ càng để lâu, tình hình càng tệ hơn.”
Tôi lắc đầu kiên quyết. “Không. Xin lỗi khi mình không sai, chẳng khác nào tự thừa nhận tội mình không phạm phải. Chúng ta sẽ đợi bằng chứng đầy đủ, rồi phản hồi một lần dứt khoát, rõ ràng, không để lại kẽ hở nào cho người khác lợi dụng.”
Nói vậy, nhưng trong lòng tôi cũng không tránh khỏi những giây phút hoang mang. Đây là lần đầu tiên trong hai kiếp sống, tôi phải đối mặt trực diện với một cuộc khủng hoảng danh dự quy mô lớn như vậy, không có kinh nghiệm kiếp trước nào để dựa vào, vì ở kiếp trước, tôi thậm chí còn chưa từng dám bước ra khỏi cái bóng của Trương Mộ Thần để xây dựng sự nghiệp riêng.
Buổi tối, tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ, giọng lo lắng không giấu nổi. “Con ơi, bố mẹ có nghe chuyện trên mạng, có phải người ta đang nói xấu con không? Con có sao không?”
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh trấn an mẹ, dù trong lòng cũng đang chịu áp lực không nhỏ. “Con không sao, mẹ đừng lo. Đây chỉ là hiểu lầm, con đang thu thập bằng chứng để làm rõ mọi chuyện.”
Cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi một mình trong căn hộ, cảm giác cô đơn và áp lực dồn nén khiến tôi gần như nghẹt thở.
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên. Tôi mở cửa, thấy Tôn Nhã Kỳ đứng đó, tay xách theo một túi đồ ăn lớn.
“Tao biết mày đang căng thẳng, chắc không ăn uống gì đàng hoàng mấy hôm nay,” Nhã Kỳ nói, bước vào bếp bày biện đồ ăn ra bàn. “Ăn no rồi mới có sức mà chiến đấu tiếp chứ.”
Tôi nhìn bạn mình, khóe mắt cay cay. “Cảm ơn mày.”
“Cảm ơn cái gì, bạn bè mà,” Nhã Kỳ xua tay. “Với lại, tao tin mày không phải loại người đi ăn cắp công sức người khác. Mày làm việc chăm chỉ thế nào tao thấy hết, có đêm mày thức đến ba bốn giờ sáng chỉ để chỉnh sửa một đoạn văn cho chuẩn xác.”
Bữa ăn tối đó, dù đơn giản, nhưng khiến tôi cảm thấy ấm lòng hơn rất nhiều, nhắc nhở tôi rằng, dù đối mặt với bao nhiêu sóng gió, tôi vẫn không hoàn toàn đơn độc.
Sáng hôm sau, Lục Thời Ân gọi tôi đến văn phòng gấp, giọng có chút phấn khích lẫn nghiêm trọng. “Chúng ta tìm ra manh mối rồi. Tài khoản đăng bài viết vu khống, dù ẩn danh, nhưng địa chỉ IP đăng nhập trùng khớp với một quán cà phê gần khu vực văn phòng công ty của gia đình họ Diệp.”
Tôi nhíu mày. “Chỉ dựa vào địa chỉ IP thì chưa đủ làm bằng chứng thuyết phục.”
“Đúng vậy,” Lục Thời Ân gật đầu. “Nhưng đó là điểm khởi đầu. Bộ phận pháp lý của tôi đang tiếp tục điều tra sâu hơn, đồng thời tôi cũng đã liên hệ với vài mối quan hệ trong giới truyền thông, để chuẩn bị cho việc công bố phản hồi chính thức vào thời điểm thích hợp nhất.”
Tôi ngồi xuống, nhìn tập tài liệu bằng chứng đang dần được hoàn thiện trên bàn, cảm giác một phần áp lực trong lòng được san sẻ.
“Anh nghĩ ai đứng sau chuyện này?” tôi hỏi, dù trong lòng đã có câu trả lời riêng.
Lục Thời Ân nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc. “Tôi nghĩ em cũng đoán được rồi, đúng không?”
Tôi gật đầu chậm rãi. “Diệp Thanh Thanh.”
“Có khả năng cao,” anh ta xác nhận. “Nhưng chúng ta cần bằng chứng chắc chắn trước khi công khai buộc tội bất kỳ ai. Nếu chỉ dựa vào suy đoán, chúng ta sẽ rơi vào tình thế tương tự như những gì họ đang làm với em, buộc tội không căn cứ.”
Tôi hiểu rõ điều đó, gật đầu đồng tình. “Vậy chúng ta cần làm gì tiếp theo?”
“Kiên nhẫn,” Lục Thời Ân đáp. “Và tiếp tục thu thập bằng chứng. Tôi tin rằng, kẻ nào đã dàn dựng chuyện này một cách có tổ chức như vậy, sẽ không dừng lại ở một bài viết. Chúng ta cần chờ họ lộ thêm sơ hở.”
Lời nói đó của Lục Thời Ân, dù mang theo sự thận trọng, nhưng cũng chứa đựng một niềm tin vững chắc khiến tôi an tâm phần nào.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng, bầu trời tháng Mười Một u ám, nhưng trong lòng tôi, tôi biết mình không được phép gục ngã.
Kiếp trước, tôi từng để nỗi sợ hãi và sự yếu đuối quyết định số phận của mình.
Kiếp này, tôi sẽ chiến đấu đến cùng, không phải chỉ vì bản thân, mà còn vì tất cả những người đã tin tưởng và đồng hành cùng tôi trên con đường này.
Một tuần sau, Vãn Nguyệt Studio chính thức công bố bài phản hồi trên trang mạng xã hội chính thức của công ty, kèm theo đầy đủ bằng chứng: ảnh chụp màn hình dấu thời gian của toàn bộ quá trình soạn thảo bản dịch, thư xác nhận có chữ ký của dịch giả Hà Thục Trinh khẳng định không có sự sao chép nào xảy ra, và phân tích chi tiết từ một chuyên gia ngôn ngữ học độc lập giải thích vì sao cấu trúc câu tương đồng giữa hai bản dịch chỉ là kết quả tự nhiên của việc dịch cùng một nguyên tác.
Bài phản hồi nhanh chóng thu hút sự chú ý, dư luận bắt đầu có dấu hiệu đảo chiều. Nhiều người trong giới xuất bản và dịch thuật lên tiếng ủng hộ tôi, chia sẻ những kinh nghiệm tương tự về việc bị vu khống đạo văn một cách vô căn cứ.
Nhưng đúng như dự đoán của Lục Thời Ân, kẻ đứng sau vụ việc không dễ dàng từ bỏ.
Hai ngày sau khi bài phản hồi được đăng tải, một tài khoản mạng xã hội khác, cũng ẩn danh, tiếp tục đăng tải một bài viết mới, lần này đưa ra cáo buộc nghiêm trọng hơn: tố cáo tôi sử dụng thông tin nội bộ để đầu tư chứng khoán, ám chỉ tôi có liên hệ mờ ám với một số cá nhân trong ngành tài chính để trục lợi bất chính.
Bài viết này đính kèm ảnh chụp màn hình giao dịch chứng khoán của tôi từ tháng Hai năm đó, khi tôi mua vào cổ phiếu Hằng Sinh trước thời điểm thông tin sáp nhập được công bố chính thức.
Tôi nhìn bài viết, tim đập nhanh, không phải vì sợ hãi mà vì nhận ra, đối thủ của mình đã chuẩn bị kỹ lưỡng hơn tôi tưởng tượng rất nhiều. Việc lấy được ảnh chụp giao dịch chứng khoán cá nhân, không phải là điều dễ dàng, đòi hỏi phải có sự tiếp cận từ bên trong hệ thống hoặc quan hệ đủ sâu rộng.
Tôi gọi ngay cho Lục Thời Ân. “Anh xem bài viết mới chưa? Họ có cả ảnh chụp giao dịch của em.”
“Tôi thấy rồi,” giọng anh ta trầm xuống, nghiêm trọng hơn hẳn lần trước. “Đây là dấu hiệu rõ ràng cho thấy có người trong sàn giao dịch hoặc ngân hàng đã bán thông tin cá nhân của em. Đây là vi phạm pháp luật nghiêm trọng.”
“Nhưng vấn đề là,” tôi nói, cố giữ bình tĩnh dù trong lòng đang rối bời, “nếu công chúng chỉ nhìn vào việc em mua đúng cổ phiếu trước khi giá tăng vọt, sẽ rất dễ nghi ngờ em có thông tin nội bộ, dù sự thật không phải vậy.”
Lục Thời Ân im lặng một lúc, rồi hỏi thẳng. “Vãn Nguyệt, tôi cần hỏi em một câu, và mong em trả lời thành thật. Em có thực sự có thông tin nội bộ nào không?”
Tôi hiểu anh ta cần hỏi câu đó, không phải vì nghi ngờ tôi, mà vì cần biết rõ sự thật để có thể bảo vệ tôi một cách hiệu quả nhất.
“Không,” tôi đáp chắc chắn. “Em không quen biết bất kỳ ai trong công ty Hằng Sinh hay có liên hệ nào với thông tin nội bộ. Quyết định đầu tư của em hoàn toàn dựa trên phân tích thị trường và một chút… trực giác.”
Tôi không thể nói ra sự thật về việc mình đã sống qua kiếp trước, nhưng tôi cũng không hoàn toàn nói dối, vì kiến thức đó, dù có nguồn gốc đặc biệt, vẫn là điều duy nhất tôi thực sự sở hữu và có quyền sử dụng.
Lục Thời Ân dường như cảm nhận được sự chân thành trong giọng nói của tôi, dù không hiểu hết lý do đằng sau. “Tôi tin em. Chúng ta sẽ cần chứng minh rằng quyết định đầu tư của em dựa trên phân tích công khai, không phải thông tin nội bộ. Em có ghi chép lại quá trình phân tích của mình vào thời điểm đó không?”
Tôi lục lại trong đầu, nhớ ra mình từng viết một vài ghi chú ngắn trong ứng dụng ghi chú trên điện thoại, dù không đầy đủ nhưng cũng đủ để chứng minh phần nào quá trình suy luận, kết hợp với các bài báo phân tích thị trường dược phẩm đã công khai trước đó, đề cập đến khả năng sáp nhập của các công ty trong ngành.
“Em có vài ghi chú,” tôi nói. “Và em nhớ vào thời điểm đó, đã có vài bài báo phân tích ngành dược phẩm nhắc đến xu hướng sáp nhập, dù không nêu đích danh công ty nào. Em có thể dùng đó làm căn cứ giải thích lý do đầu tư.”
“Tốt,” Lục Thời Ân nói. “Chúng ta sẽ chuẩn bị một bài phản hồi khác, tập trung vào việc chứng minh nguồn gốc thông tin công khai, đồng thời báo cáo với cơ quan chức năng về việc dữ liệu giao dịch cá nhân của em bị rò rỉ trái phép. Đây là một hành vi vi phạm nghiêm trọng, có thể lật ngược tình thế theo hướng có lợi cho em.”
Trong những ngày tiếp theo, tôi làm việc không ngừng nghỉ cùng đội ngũ pháp lý của công ty Thời Ân, tổng hợp lại toàn bộ những căn cứ hợp lý cho quyết định đầu tư của mình, đồng thời chính thức gửi đơn khiếu nại đến cơ quan quản lý chứng khoán về việc thông tin giao dịch cá nhân bị rò rỉ.
Đơn khiếu nại đó, ngoài mục đích bảo vệ bản thân, còn vô tình mở ra một hướng điều tra mới, khi cơ quan chức năng bắt đầu truy vết nguồn gốc rò rỉ thông tin, dẫn đến một nhân viên cấp thấp tại một công ty môi giới chứng khoán, người sau này khai nhận đã nhận một khoản tiền không nhỏ để cung cấp dữ liệu giao dịch của một số khách hàng cho một bên thứ ba giấu tên.
Manh mối này, dù chưa đủ để trực tiếp buộc tội Diệp Thanh Thanh, nhưng là một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh tổng thể mà tôi và Lục Thời Ân đang dần hoàn thiện.
Tối muộn, sau một ngày làm việc căng thẳng, tôi ngồi một mình trong văn phòng, nhìn tập tài liệu bằng chứng đang dày lên từng ngày.
Tôi lấy điện thoại, nhắn tin cho Trương Mộ Thần, người mà tôi biết vẫn còn giữ liên lạc gián tiếp qua vài người bạn chung, dù bản thân tôi đã cắt đứt hoàn toàn liên lạc trực tiếp từ lâu.
“Anh Mộ Thần, tôi có vài câu hỏi về Diệp Thanh Thanh, mong anh trả lời thành thật nếu có thể.”
Tin nhắn được gửi đi, tôi ngồi chờ đợi, không chắc chắn liệu anh ta có sẵn lòng hợp tác hay không, nhưng đây là một trong những manh mối cuối cùng tôi cần khai thác trước khi có thể đưa ra đòn quyết định.
Trương Mộ Thần trả lời tin nhắn của tôi sau gần nửa ngày im lặng, giọng điệu qua tin nhắn có phần dè dặt.
“Em muốn hỏi gì về Thanh Thanh?”
Tôi cân nhắc kỹ càng cách đặt câu hỏi, không muốn đẩy anh ta vào thế phòng thủ ngay từ đầu. “Tôi không tiện nói qua tin nhắn. Anh có thể gặp tôi được không? Chỉ mười lăm phút thôi.”
Chúng tôi hẹn gặp tại một quán cà phê yên tĩnh, tránh xa khu vực trung tâm nơi dễ bị người quen bắt gặp. Trương Mộ Thần đến đúng giờ, gương mặt có phần hốc hác hơn so với lần cuối tôi gặp, có lẽ áp lực từ cuộc hôn nhân sắp đặt và công việc gia đình đang đè nặng lên anh ta.
“Em muốn hỏi gì?” anh ta mở lời, giọng có chút mệt mỏi.
Tôi đặt điện thoại lên bàn, mở bài viết vu khống tôi đạo văn và tin nội bộ chứng khoán. “Anh có biết ai đứng sau những bài viết này không?”
Trương Mộ Thần nhìn màn hình điện thoại, gương mặt thoáng biến sắc. “Anh… không biết chắc chắn. Nhưng…”
“Nhưng sao?” tôi hỏi tiếp, giọng kiên nhẫn.
“Nhưng gần đây Thanh Thanh có hỏi anh khá nhiều về em,” anh ta nói, giọng chậm rãi như đang cố nhớ lại. “Cô ấy hỏi về công việc của em, về mối quan hệ giữa em và Lục Thời Ân, thậm chí còn hỏi anh có biết em đầu tư chứng khoán vào công ty nào không. Lúc đó anh không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ cô ấy tò mò bình thường.”
Tôi im lặng, để những thông tin đó lắng xuống, ghép nối lại với những gì mình đã biết.
“Anh có kể cho cô ấy về việc tôi đầu tư cổ phiếu Hằng Sinh không?” tôi hỏi thẳng.
Trương Mộ Thần khựng lại, gương mặt lộ rõ sự bối rối. “Anh… có nhắc qua, nhưng chỉ là nói chung chung rằng em có đầu tư một khoản nhỏ vào cổ phiếu, lời khá nhiều. Anh không nhớ có nói tên công ty cụ thể không.”
Tôi thở dài nhẹ, không trách móc anh ta, vì hiểu rằng vào thời điểm đó, anh ta có thể chỉ đơn giản là buôn chuyện không suy nghĩ thấu đáo, không lường trước được hậu quả.
“Anh Mộ Thần,” tôi nói, giọng nghiêm túc. “Tôi nghĩ Thanh Thanh đứng sau những bài viết vu khống này. Cô ấy đã thu thập thông tin về tôi một cách có hệ thống trong nhiều tháng qua.”
Trương Mộ Thần im lặng một lúc lâu, tay siết chặt tách cà phê trước mặt. “Anh… không muốn tin điều đó. Nhưng gần đây, anh cũng nhận thấy vài điều bất thường ở cô ấy.”
“Bất thường như thế nào?” tôi hỏi.
“Cô ấy hay biến mất vào những khung giờ lạ, nói là đi gặp bạn bè nhưng không bao giờ nói rõ gặp ai,” anh ta kể. “Và có một lần, anh vô tình thấy trong điện thoại của cô ấy có lưu số điện thoại của một người tên là Vương Kiệt, ghi chú là ‘người của báo mạng’, anh không hỏi kỹ vì lúc đó không nghĩ có liên quan gì.”
Cái tên Vương Kiệt khiến tôi chú ý ngay lập tức. Kiếp trước, tôi nhớ mang máng đây là tên của một phóng viên tự do chuyên viết bài giật gân trên các trang mạng xã hội, từng dính vào vài vụ bê bối liên quan đến việc nhận tiền để viết bài bôi nhọ theo yêu cầu.
“Anh có thể cho tôi số điện thoại đó không?” tôi hỏi.
Trương Mộ Thần do dự một lúc, rồi lấy điện thoại ra, tìm lại số điện thoại đó trong danh bạ cũ, chụp ảnh gửi cho tôi.
“Vãn Nguyệt,” anh ta nói, giọng trầm xuống. “Nếu đúng là Thanh Thanh đứng sau chuyện này, anh xin lỗi. Anh không ngờ mọi chuyện lại đi xa đến mức này.”
Tôi nhìn anh ta, trong lòng có chút phức tạp. “Đây không phải lỗi của anh, là do cô ấy tự chọn con đường sai trái. Nhưng tôi mong anh hiểu rõ, người anh sắp kết hôn, có thể không đơn giản như vẻ ngoài cô ấy thể hiện.”
Trương Mộ Thần gật đầu chậm rãi, ánh mắt đầy tâm sự. “Anh sẽ tìm hiểu thêm. Nếu đúng như em nói, anh không thể để gia đình mình bị lợi dụng bởi một người có ý đồ như vậy.”
Cuộc gặp kết thúc, tôi rời quán cà phê với một manh mối quan trọng trong tay. Trên đường về, tôi gọi ngay cho Lục Thời Ân, thông báo về cái tên Vương Kiệt.
“Vương Kiệt,” Lục Thời Ân lặp lại, giọng có chút ngạc nhiên. “Tôi có nghe qua cái tên này, từng viết vài bài vu khống doanh nghiệp theo đơn đặt hàng, sau đó bị kiện và phải bồi thường. Nếu hắn ta đứng sau những bài viết về em, chúng ta có thể lần theo dấu vết tài chính để tìm bằng chứng chi trả từ Diệp Thanh Thanh.”
“Anh nghĩ chúng ta có thể tìm được bằng chứng đó không?” tôi hỏi, trong lòng vừa hy vọng vừa lo lắng.
“Tôi sẽ thuê một đơn vị điều tra chuyên nghiệp,” anh ta đáp chắc chắn. “Việc này cần làm cẩn thận và hợp pháp, để khi công bố, không ai có thể phản bác được tính xác thực của bằng chứng.”
Tôi cảm ơn anh ta, rồi tắt máy, đứng lặng giữa con phố về đêm, nhìn ánh đèn xe cộ lướt qua.
Cơn bão đang dần lộ rõ hình hài, và tôi biết, thời khắc quyết định sắp đến gần.