Chương 5

  1. Home
  2. Căn Hộ Số 1207
  3. Chương 5
Prev
Next

Đầu tháng Bảy, tin tức về việc gia đình họ Trương chính thức công bố kế hoạch đính hôn giữa Trương Mộ Thần và Diệp Thanh Thanh lan truyền trong giới sinh viên có quan hệ với hai gia đình danh giá này.

Tôi biết tin qua Tôn Nhã Kỳ, người luôn nhanh nhạy với mọi tin tức xung quanh trường. “Mày nghe chưa, Trương Mộ Thần với Diệp Thanh Thanh sắp đính hôn rồi đó, gia đình hai bên tổ chức tiệc lớn lắm, nghe nói là để hợp nhất công ty làm ăn chung.”

Tôi gật đầu, không quá bất ngờ, vì đã dự đoán được điều này từ sau cuộc gọi của mẹ Trương Mộ Thần vài tháng trước.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là, ba ngày sau khi tin tức lan ra, Trương Mộ Thần tìm đến căn hộ của tôi vào một buổi tối muộn, gõ cửa liên hồi.

Tôi mở cửa, thấy anh ta đứng đó trong trạng thái không mấy tỉnh táo, mùi rượu thoảng ra rõ rệt.

“Vãn Nguyệt,” anh ta nói, giọng có phần líu ríu. “Anh không muốn cưới Thanh Thanh. Gia đình anh ép anh, họ nói công ty đang gặp khó khăn tài chính, cần hợp nhất với công ty của gia đình Diệp mới có thể vượt qua.”

Tôi đứng chắn ở cửa, không mời anh ta vào. “Chuyện đó không liên quan đến tôi. Anh nên về nhà nghỉ ngơi.”

“Không liên quan sao?” Trương Mộ Thần nhìn tôi, ánh mắt đỏ hoe pha lẫn tuyệt vọng và oán trách. “Nếu ngày đó em không từ chối anh, có lẽ mọi chuyện đã khác rồi. Anh sẽ có lý do để phản kháng lại gia đình.”

Câu nói đó khiến tôi cảm thấy vừa buồn cười vừa chua xót.

“Anh Mộ Thần,” tôi nói, giọng nghiêm túc. “Anh đang đổ lỗi cho tôi vì quyết định của chính gia đình anh sao? Nếu anh thực sự không muốn cưới người mình không yêu, anh nên tự mình đứng lên phản đối, không phải tìm đến một người con gái khác để trốn tránh trách nhiệm.”

Trương Mộ Thần im lặng, dựa người vào khung cửa, có vẻ như những lời tôi nói đã chạm đến điều gì đó sâu trong lòng anh ta.

“Anh không đủ can đảm,” anh ta thừa nhận, giọng nhỏ dần. “Từ nhỏ đến lớn, anh luôn làm theo sắp đặt của gia đình. Học ngành gì, kết bạn với ai, thậm chí là yêu ai, tất cả đều có bàn tay của bố mẹ can thiệp. Anh không biết cách nào khác để sống.”

Tôi nhìn anh ta, trong lòng dấy lên một chút cảm thông, nhưng không đủ để thay đổi quyết định của mình.

“Đó là vấn đề của anh, anh cần tự mình giải quyết,” tôi nói, giọng dịu lại đôi chút nhưng vẫn kiên định. “Tôi không thể là lý do hay là lối thoát cho anh. Tôi có cuộc sống của riêng mình cần xây dựng, và tôi sẽ không lãng phí nó vì một mối quan hệ không có tương lai.”

Trương Mộ Thần đứng lặng một lúc lâu, rồi gật đầu, ánh mắt có chút tỉnh táo trở lại. “Anh hiểu rồi. Xin lỗi vì đã làm phiền em đêm nay.”

Anh ta quay người rời đi, dáng đi loạng choạng trong ánh đèn hành lang mờ nhạt.

Tôi đóng cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa gỗ, thở dài một hơi dài.

Kiếp trước, nếu là lúc này, tôi có thể đã mềm lòng, đã cố gắng tìm cách giúp đỡ anh ta thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt đó, thậm chí có thể đã chấp nhận nối lại mối quan hệ vì thương cảm.

Nhưng kiếp này, tôi hiểu rõ, sự thương cảm nhất thời không thể thay thế cho tình yêu thật sự, và việc cứu vớt một người không có can đảm tự đứng lên vì chính mình, sẽ chỉ khiến tôi một lần nữa chìm đắm trong vòng xoáy cũ.

Tuy nhiên, cuộc gặp gỡ đêm đó cũng khiến tôi nhận ra một điều quan trọng: mâu thuẫn giữa Trương Mộ Thần và cuộc hôn nhân sắp đặt này là có thật, không phải một sự đồng thuận hoàn toàn tự nguyện từ phía anh ta.

Điều đó có nghĩa là, mối quan hệ giữa Trương Mộ Thần và Diệp Thanh Thanh, dù được xây dựng trên nền tảng lợi ích kinh doanh, vẫn tồn tại những vết nứt có thể bị khai thác, nếu sau này Diệp Thanh Thanh có ý định gây khó dễ cho tôi.

Tôi lấy sổ tay ra, ghi chú thêm một dòng mới bên cạnh những ghi chép về Diệp Thanh Thanh.

“Cuộc hôn nhân giữa Trương Mộ Thần và Diệp Thanh Thanh là do gia đình sắp đặt vì lợi ích kinh doanh, không phải tự nguyện hoàn toàn. Cần theo dõi thêm động thái của công ty gia đình họ Trương và họ Diệp.”

Tôi gấp sổ lại, nhìn ra cửa sổ căn hộ, ánh đèn thành phố lấp lánh xa xa như hàng ngàn vì sao rơi xuống mặt đất.

Cơn bão tôi từng cảm nhận đang đến gần hơn từng ngày, nhưng lần này, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng hơn để đối mặt với nó, không phải với tư cách một nạn nhân, mà với tư cách người nắm giữ thế chủ động.

Bất chấp những sóng gió ngầm đang hình thành xung quanh, công việc của tôi vẫn tiếp tục phát triển thuận lợi. Đầu tháng Tám, Lục Thời Ân đề xuất một dự án lớn nhất từ trước đến nay: xuất bản một bộ sách gồm năm cuốn về quản lý tài chính cá nhân, hướng đến đối tượng độc giả trẻ, kết hợp giữa lý thuyết kinh tế học và những câu chuyện thực tế gần gũi.

“Tôi muốn em không chỉ dịch, mà còn tham gia biên soạn nội dung,” anh ta nói trong buổi họp lên kế hoạch. “Góc nhìn của em về đầu tư, về quản lý rủi ro, rất khác biệt so với những tác giả tài chính truyền thống. Tôi nghĩ độc giả trẻ sẽ đón nhận điều đó.”

Tôi nhận lời ngay, không chút do dự. Đây là cơ hội để tôi không chỉ đóng vai trò trung gian chuyển ngữ, mà thực sự để lại dấu ấn của riêng mình trong một tác phẩm có ý nghĩa.

Suốt hai tháng tiếp theo, tôi gần như dồn toàn bộ tâm sức vào dự án này, cân bằng giữa việc học trên trường, quản lý studio, và viết lách vào ban đêm. Có những hôm tôi thức đến ba bốn giờ sáng, đầu óc căng thẳng nhưng lại tràn đầy hứng khởi, một cảm giác mà kiếp trước tôi chưa từng có cơ hội trải nghiệm trọn vẹn, vì luôn phải dành phần lớn thời gian và tâm trí để chăm sóc cảm xúc của một người khác.

Lục Thời Ân thường xuyên ở lại văn phòng cùng tôi đến khuya, cùng nhau chỉnh sửa từng đoạn văn, tranh luận về cách diễn đạt sao cho vừa chính xác về mặt học thuật, vừa gần gũi với độc giả phổ thông.

Một đêm cuối tháng Chín, khi cả hai đang ngồi đối diện nhau tại bàn làm việc, ngoài trời mưa rả rích, Lục Thời Ân bất chợt dừng bút, nhìn tôi một lúc lâu.

“Vãn Nguyệt,” anh ta gọi, giọng có chút khác lạ so với thường ngày. “Em có nhận ra không, chúng ta làm việc cùng nhau đã gần một năm rồi.”

Tôi ngẩng lên, hơi bất ngờ trước câu hỏi đột ngột. “Vâng, thời gian trôi nhanh thật.”

“Trong một năm đó,” anh ta tiếp tục, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào tôi. “Tôi nhận ra mình luôn mong chờ đến những buổi họp với em, không đơn thuần chỉ vì công việc.”

Tim tôi khẽ chững lại một nhịp. Tôi hiểu rõ ý nghĩa đằng sau câu nói đó, nhưng chưa vội đáp lại, vì bản thân tôi cũng cần thời gian để phân định rõ ràng cảm xúc của mình.

“Anh Thời Ân,” tôi nói, giọng thận trọng. “Em rất trân trọng những gì anh đã làm cho em, sự tin tưởng, sự hỗ trợ trong công việc. Nhưng em cần thời gian để suy nghĩ thấu đáo hơn, trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào về mặt tình cảm.”

Lục Thời Ân gật đầu, không tỏ ra thất vọng hay nôn nóng. “Tôi hiểu. Tôi không muốn em cảm thấy áp lực. Tôi chỉ muốn em biết rõ cảm xúc thật của tôi, để không có sự hiểu lầm nào giữa chúng ta.”

Sự tôn trọng và kiên nhẫn đó, khác hẳn với cách Trương Mộ Thần từng theo đuổi tôi bằng những màn thể hiện phô trương giữa đám đông, khiến tôi càng thêm trân trọng con người trước mặt.

“Cảm ơn anh,” tôi nói, khẽ mỉm cười. “Cho em thời gian nhé.”

“Bao lâu cũng được,” anh ta đáp, quay trở lại với công việc, nhưng ánh mắt thoáng qua vẫn còn đọng lại chút ấm áp.

Đêm đó, sau khi trở về căn hộ, tôi ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn mưa rơi ngoài trời, suy nghĩ rất nhiều về những gì đã xảy ra.

Kiếp trước, tôi từng nghĩ tình yêu chỉ có một dạng duy nhất, dạng tình yêu mãnh liệt, đầy hy sinh, sẵn sàng đánh đổi tất cả vì đối phương, dù đối phương có xứng đáng hay không.

Kiếp này, tôi bắt đầu nhận ra, có một dạng tình cảm khác, lặng lẽ nhưng vững chắc, được xây dựng trên nền tảng của sự tôn trọng lẫn nhau, của việc cả hai cùng nhau phát triển thay vì một người phải hy sinh cho người còn lại.

Tôi chưa chắc chắn liệu mình đã sẵn sàng mở lòng một lần nữa hay chưa, nhưng ít nhất, lần này, tôi biết mình có quyền lựa chọn, có quyền chờ đợi đến khi trái tim thực sự sẵn sàng, thay vì vội vàng lao vào một mối quan hệ chỉ vì sợ cô đơn hay sợ bỏ lỡ.

Bộ sách năm cuốn hoàn thành đúng tiến độ vào cuối tháng Mười, ra mắt với thành công vang dội hơn cả mong đợi, đưa tên tuổi Vãn Nguyệt Studio và cá nhân tôi trở thành một cái tên được chú ý trong giới xuất bản và tài chính trẻ của thành phố.

Nhưng thành công đó, cũng đồng thời khiến tôi trở thành mục tiêu rõ ràng hơn trong mắt những kẻ đang âm thầm dõi theo, chờ đợi thời cơ để hạ bệ.

Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi sáng thứ Hai đầu tháng Mười Một, khi tôi mở điện thoại và thấy hàng loạt tin nhắn dồn dập từ Tôn Nhã Kỳ và các thành viên trong studio.

“Vãn Nguyệt, mày xem trang mạng xã hội chuyên về sách chưa? Có bài viết tố cáo mày đạo văn bản dịch, đang lan truyền nhanh lắm.”

Tim tôi thắt lại. Tôi mở nhanh trang mạng xã hội được nhắc đến, thấy một bài viết dài, được đăng bởi một tài khoản ẩn danh, kèm theo hình ảnh so sánh hai đoạn văn: một đoạn từ bản dịch của tôi trong bộ sách quản lý tài chính cá nhân, và một đoạn từ một bản dịch cũ hơn của một dịch giả khác, xuất bản cách đây ba năm.

Hai đoạn văn có cấu trúc câu và cách chọn từ giống nhau đến kỳ lạ, dù không hoàn toàn trùng khớp từng chữ.

Bài viết kết luận rằng tôi đã sao chép, chỉnh sửa qua loa từ bản dịch cũ để tạo ra tác phẩm của riêng mình, đội lốt dưới danh nghĩa dịch giả trẻ tài năng.

Bình luận bên dưới bài viết nhanh chóng leo thang, phần lớn là những người không rõ thực hư nhưng sẵn sàng chỉ trích, một số khác là những tài khoản có vẻ được điều khiển có tổ chức, liên tục chia sẻ và đẩy bài viết lên xu hướng.

Tôi ngồi lặng trước màn hình điện thoại, tay hơi run, không phải vì sợ hãi, mà vì cơn giận đang dồn nén trong lồng ngực.

Kiếp trước, tôi từng nghe câu chuyện tương tự xảy ra với một người quen xa, một dịch giả trẻ bị vu khống đạo văn, sự nghiệp lụi tàn chỉ sau một đêm vì không kịp phản ứng, không có đủ bằng chứng để tự bảo vệ mình.

Tôi lập tức gọi điện cho Lục Thời Ân. Anh ta bắt máy ngay lập tức, giọng nghiêm trọng. “Tôi cũng vừa thấy. Em bình tĩnh, đừng đăng bất cứ điều gì lên mạng lúc này, dễ bị người ta bẻ lái câu chữ.”

“Em không đạo văn,” tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh nhưng không giấu được sự phẫn nộ. “Đoạn văn đó em dịch hoàn toàn độc lập, thậm chí em còn giữ lại toàn bộ bản thảo nháp với dấu thời gian rõ ràng trên máy tính.”

“Tôi tin em,” Lục Thời Ân đáp chắc chắn. “Nhưng bây giờ, niềm tin của tôi không đủ. Chúng ta cần bằng chứng thuyết phục công chúng. Em giữ nguyên toàn bộ file gốc, đừng chỉnh sửa gì thêm, tôi sẽ liên hệ với bộ phận pháp lý của công ty ngay.”

Cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi im trong căn hộ, nhìn ra cửa sổ, đầu óc quay cuồng nhưng cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ một cách có hệ thống.

Ai đứng sau bài viết vu khống này? Câu trả lời gần như hiện lên ngay trong đầu tôi.

Diệp Thanh Thanh.

Kiếp trước, tôi chưa từng chứng kiến scandal đạo văn nào liên quan đến bản thân, nhưng giờ nhớ lại những lần trò chuyện với Diệp Thanh Thanh, cách cô ta dò xét, cách cô ta cảnh cáo tôi tránh xa cả Trương Mộ Thần lẫn Lục Thời Ân, mọi thứ dần khớp lại thành một bức tranh rõ ràng.

Tôi lấy sổ tay, viết ra một danh sách các bước cần làm ngay lập tức: sao lưu toàn bộ dữ liệu bản thảo gốc với dấu thời gian, liên hệ với dịch giả của bản dịch cũ để xác minh, tìm hiểu nguồn gốc tài khoản đăng bài viết vu khống.

Buổi chiều, tôi liên hệ được với dịch giả của bản dịch cũ được nhắc đến trong bài viết, một người phụ nữ trung niên tên Hà Thục Trinh, hiện đang làm việc tự do. Qua điện thoại, bà tỏ ra bối rối không kém.

“Cô Vãn Nguyệt à, tôi cũng vừa thấy bài viết đó, thật sự tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra,” bà Trinh nói. “Bản dịch của tôi xuất bản ba năm trước, tôi chưa từng gặp cô, cũng không biết công việc của cô cho đến hôm nay.”

“Cháu tin cô,” tôi đáp. “Cháu chỉ muốn hỏi, đoạn văn được so sánh trong bài viết, cấu trúc câu tương đồng như vậy, có khả năng nào là trùng hợp ngẫu nhiên không, vì cả hai đều dịch từ cùng một nguyên tác tiếng Anh?”

Bà Trinh suy nghĩ một lúc. “Có thể lắm chứ. Đoạn văn đó trong nguyên tác vốn có cấu trúc câu khá đặc thù, nhiều dịch giả có xu hướng chọn cách diễn đạt tương tự nhau vì đó là cách chuyển ngữ tự nhiên nhất, không nhất thiết phải sao chép của nhau.”

Tôi ghi lại lời khẳng định của bà Trinh, xin phép bà cho tôi sử dụng lời chứng thực này nếu cần thiết để bảo vệ danh dự của mình. Bà đồng ý ngay lập tức, thậm chí còn tỏ ra bức xúc thay cho tôi.

“Cô cứ dùng thoải mái. Ai làm nghề dịch thuật đều biết, chuyện bị vu khống đạo văn là nỗi ám ảnh chung của cả giới, tôi sẵn sàng lên tiếng ủng hộ cô.”

Cuộc gọi kết thúc, tôi cảm thấy có thêm một chút vững tâm, nhưng vẫn biết rằng con đường phía trước còn rất dài, đặc biệt khi đối thủ của tôi dường như đã chuẩn bị kỹ lưỡng và có tổ chức phía sau.

Tối muộn, Lục Thời Ân đến căn hộ của tôi, mang theo laptop và một tập tài liệu dày. “Bộ phận pháp lý công ty tôi đã bắt đầu vào cuộc. Chúng ta sẽ soạn một bài phản hồi chính thức, kèm theo bằng chứng dấu thời gian bản thảo và lời xác nhận từ dịch giả gốc. Nhưng em cần chuẩn bị tâm lý, vài ngày tới sẽ không dễ dàng.”

Tôi gật đầu, nhìn anh ta với ánh mắt biết ơn. “Cảm ơn anh, vì đã tin em ngay từ đầu, không cần chờ bằng chứng.”

“Tôi biết rõ năng lực và tính cách của em,” Lục Thời Ân đáp, giọng chắc nịch. “Kẻ nào đứng sau chuyện này, chúng ta sẽ tìm ra, và sẽ để họ trả giá xứng đáng.”

Ngoài cửa sổ, đêm tháng Mười Một lạnh lẽo, nhưng trong lòng tôi, ngọn lửa quyết tâm đang cháy lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!