Chương 4
Ba tuần sau buổi ra mắt sách, trường tổ chức hội chợ việc làm mùa xuân, quy tụ đông đảo sinh viên và doanh nghiệp. Tôi có mặt với tư cách đại diện nhỏ cho công ty Thời Ân, phụ trách một gian hàng giới thiệu chương trình học bổng dịch thuật dành cho sinh viên tiềm năng.
Giữa lúc tôi đang giải thích chương trình cho một nhóm sinh viên năm nhất, Trương Mộ Thần bất ngờ xuất hiện, tay cầm một bó hoa hướng dương lớn, đi thẳng đến gian hàng của tôi trước ánh mắt của hàng trăm người xung quanh.
“Vãn Nguyệt,” anh ta nói, giọng lớn đủ để những người gần đó quay lại nhìn. “Anh biết mình đã sai khi im lặng quá lâu. Nhưng hôm nay, anh muốn nói rõ trước mặt mọi người, anh thích em, thích rất nhiều, từ lâu rồi.”
Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào, vài người rút điện thoại ra quay lại khoảnh khắc đó.
Tôi đứng lặng vài giây, cảm nhận hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía mình. Kiếp trước, một khoảnh khắc lãng mạn công khai như thế này từng là giấc mơ của tôi, tưởng tượng biết bao lần về cảnh Trương Mộ Thần đứng giữa đám đông thừa nhận tình cảm dành cho mình.
Nhưng kiếp này, tôi chỉ cảm thấy ngột ngạt.
“Anh Mộ Thần,” tôi nói, giọng đủ rõ để mọi người xung quanh nghe thấy, nhưng không hề lớn tiếng. “Tôi đã trả lời anh rõ ràng cách đây hai tháng rồi. Tôi không có ý định yêu đương lúc này, đặc biệt là với anh.”
“Tại sao lại là đặc biệt với anh?” Trương Mộ Thần hỏi, giọng có chút tổn thương, nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia không cam lòng, thứ cảm giác của người quen được mọi thứ chiều theo ý mình.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, lần đầu tiên nói ra một phần sự thật mà kiếp trước tôi chưa bao giờ dám nói. “Vì tôi nhận ra, người theo đuổi tôi quyết liệt như thế này giữa đám đông, không phải vì thực sự hiểu tôi cần gì, mà vì không quen với việc bị từ chối. Anh không yêu tôi, anh chỉ không chấp nhận được việc có một cô gái không đáp lại tình cảm của anh.”
Đám đông im lặng, một vài tiếng xì xào nhỏ vang lên.
Trương Mộ Thần đứng sững, gương mặt biến sắc, bó hoa hướng dương trong tay run nhẹ. “Em nói vậy là quá đáng.”
“Có lẽ vậy,” tôi đáp, giọng vẫn bình thản. “Nhưng tôi nghĩ, thà nói thẳng bây giờ, còn hơn để anh tiếp tục theo đuổi một thứ không tồn tại, rồi sau này cả hai đều tổn thương nhiều hơn.”
Tôi cúi đầu chào những sinh viên đang đứng quanh gian hàng, giọng chuyển sang bình thường. “Xin lỗi vì làm gián đoạn, mọi người có câu hỏi gì về chương trình học bổng không ạ?”
Trương Mộ Thần đứng đó thêm vài giây, rồi quay người rời đi, bó hoa hướng dương vẫn cầm trên tay, dáng lưng có chút gục xuống, khác hẳn vẻ tự tin thường thấy.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta, trong lòng không có cảm giác hả hê hay đau xót, chỉ có một sự nhẹ nhõm mơ hồ, như vừa đặt xuống một gánh nặng mà mình mang theo suốt mười hai năm ở kiếp trước.
Chiều tối hôm đó, tin đồn về màn từ chối công khai lan nhanh khắp trường. Tôn Nhã Kỳ kéo tôi vào quán trà sữa gần cổng trường, mắt sáng rỡ vì hóng chuyện. “Mày nổi tiếng rồi đó. Cả trường giờ gọi mày là nữ thần băng giá từ chối nam thần khoa Tài chính.”
“Danh xưng nghe cũng hay,” tôi cười, uống một ngụm trà sữa.
“Mày không sợ bị người ta nói ác miệng à? Kiểu như chảnh, làm cao…”
Tôi lắc đầu. “Tao sợ nhất là làm tổn thương chính mình vì cố gắng làm hài lòng người khác. So với nỗi sợ đó, mấy lời đàm tiếu không đáng gì.”
Nhã Kỳ nhìn tôi một lúc, rồi gật gù. “Mày dạo này nói chuyện sâu sắc ghê, như bà cụ non vậy.”
Tôi bật cười, không giải thích được rằng, thực ra tôi đã sống qua một kiếp người rồi, những bài học đau đớn đã khiến tôi trưởng thành hơn tuổi thật của mình rất nhiều.
Tối muộn, khi tôi đang ngồi làm việc trong căn hộ mới, điện thoại rung lên một cuộc gọi từ số lạ. Tôi bắt máy, đầu dây bên kia là giọng nói của một người phụ nữ trung niên, lạnh lùng và có phần kẻ cả.
“Cô là Thẩm Vãn Nguyệt phải không? Tôi là mẹ của Trương Mộ Thần.”
Tôi khựng lại một giây, rồi đáp bình tĩnh. “Vâng, cháu là Vãn Nguyệt. Cô gọi có chuyện gì ạ?”
“Tôi nghe con trai tôi kể chuyện chiều nay,” bà ta nói, giọng có chút gay gắt. “Cô làm vậy có phải hơi quá đáng không, giữa đông người như thế?”
Tôi nhíu mày, cố giữ giọng lễ phép nhưng không nhún nhường. “Cô ơi, cháu chỉ đang trả lời thẳng thắn tình cảm của mình. Anh Mộ Thần chủ động bày tỏ giữa đám đông trước, cháu không nghĩ mình sai khi từ chối cũng công khai như vậy.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng bà ta dịu xuống, nhưng vẫn mang theo ý dò xét. “Thôi được, chuyện này để sau tính. Tôi chỉ muốn nói với cô một điều, gia đình tôi đã có sự sắp xếp riêng cho Mộ Thần, hy vọng cô đừng làm phức tạp thêm mọi chuyện.”
Cuộc gọi kết thúc đột ngột sau đó, để lại tôi ngồi một mình với câu nói cuối cùng vang vọng trong đầu.
“Gia đình tôi đã có sự sắp xếp riêng cho Mộ Thần.”
Tôi hiểu ngay câu đó ám chỉ điều gì. Kiếp trước, tôi từng nghe loáng thoáng về một cuộc hôn nhân sắp đặt vì lợi ích kinh doanh giữa gia đình họ Trương và một gia đình khác có tiềm lực tài chính mạnh, nhưng khi đó tôi chỉ coi đó là tin đồn vô căn cứ, không ngờ nó lại chính là sự thật đằng sau tất cả những gì tôi từng trải qua.
Tôi nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh xa xa.
Nếu đúng như vậy, thì người mà gia đình họ Trương sắp đặt cho Mộ Thần, rất có thể chính là Diệp Thanh Thanh.
Sau khi hoàn thành bản dịch cuốn sách đầu tiên, doanh thu và tiếng vang từ nó vượt xa kỳ vọng của cả tôi lẫn công ty Thời Ân. Cuốn sách lọt vào danh sách bán chạy của một số nhà sách lớn trong thành phố, nhờ vào cách diễn giải dễ hiểu nhưng vẫn giữ được chiều sâu học thuật.
Lục Thời Ân hẹn gặp tôi tại quán cà phê nhỏ gần văn phòng công ty, mang theo một bản đề xuất hợp tác dài hơn tôi tưởng tượng.
“Tôi muốn đề nghị em một việc,” anh ta nói, đặt tách cà phê xuống bàn. “Thay vì làm dịch giả tự do cho từng đầu sách, em có muốn thành lập một studio dịch thuật riêng, hợp tác dài hạn với công ty tôi không? Tôi sẽ đầu tư vốn ban đầu, em phụ trách chuyên môn và quản lý đội ngũ.”
Tôi nhìn anh ta, không giấu được sự ngạc nhiên. “Anh tin tưởng em đến vậy sao? Em mới hai mươi tuổi, chưa có kinh nghiệm quản lý.”
“Kinh nghiệm có thể học,” Lục Thời Ân đáp, ánh mắt kiên định. “Nhưng tư duy và sự cẩn trọng trong công việc, không phải ai cũng có, đặc biệt là ở tuổi em. Tôi thà đầu tư sớm vào một người có tiềm năng, còn hơn chờ đến khi người ta đã nổi tiếng rồi mới tranh giành.”
Tôi cân nhắc đề nghị đó suốt vài ngày, tính toán kỹ lưỡng mọi rủi ro và lợi ích. Kiếp trước, tôi chưa từng có cơ hội để tự mình đứng ra làm chủ bất cứ điều gì, luôn núp bóng sau người khác, coi thành công của người yêu là thành công của chính mình.
Kiếp này, tôi quyết định nắm lấy cơ hội.
Studio dịch thuật nhỏ mang tên Vãn Nguyệt Studio chính thức thành lập vào cuối tháng Tư, đặt tại một căn phòng nhỏ thuê chung với vài freelancer khác trong cùng tòa nhà với văn phòng công ty Thời Ân, tiện cho việc phối hợp công việc.
Tôi tuyển thêm hai cộng sự, đều là sinh viên năm cuối chuyên ngành ngôn ngữ, có năng lực nhưng chưa có nhiều cơ hội thể hiện. Tôi nhớ lại cảm giác của bản thân khi còn chật vật tìm kiếm cơ hội đầu đời, nên luôn cố gắng tạo điều kiện tốt nhất có thể cho họ.
Công việc bận rộn cuốn tôi đi từng ngày, từ sáng đến tối, giữa việc học trên trường, quản lý studio, và duy trì theo dõi thị trường tài chính để tìm kiếm những cơ hội đầu tư tiếp theo dựa trên ký ức kiếp trước.
Lục Thời Ân trở thành người tôi trao đổi công việc thường xuyên nhất, những buổi họp bàn kéo dài đến khuya, những tin nhắn trao đổi ý tưởng lúc nửa đêm, dần dà trở thành một phần quen thuộc trong nhịp sống mới của tôi.
Một buổi tối cuối tháng Năm, khi cả hai đang ở lại văn phòng muộn để hoàn thiện kế hoạch phát hành cho quý tiếp theo, Lục Thời Ân bất chợt hỏi, giọng có chút do dự hiếm thấy.
“Vãn Nguyệt, em có bao giờ tự hỏi vì sao tôi lại sẵn sàng đầu tư cho em nhiều đến vậy không? Chỉ dựa vào vài bản dịch, tôi đâu có lý do gì để tin tưởng tuyệt đối như thế.”
Tôi ngừng gõ phím, nhìn anh ta. “Em cũng từng thắc mắc. Anh trả lời được không?”
Lục Thời Ân im lặng một lúc, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh đèn thành phố lấp lánh. “Tôi từng có một người chị gái, thông minh, tài giỏi, nhưng suốt đời chôn vùi bản thân vì một cuộc hôn nhân sắp đặt của gia đình. Chị ấy mất khi tôi còn học đại học, vì bệnh trầm cảm kéo dài, không ai nhận ra cho đến khi quá muộn.”
Tôi khựng lại, không ngờ câu chuyện lại đi theo hướng đó.
“Từ đó tôi luôn để ý những cô gái có tài năng nhưng dễ bị hoàn cảnh hoặc người khác chèn ép, dập tắt đi tiềm năng của họ,” Lục Thời Ân nói tiếp, giọng trầm xuống. “Lần đầu gặp em ở thư viện, cách em nói về điều kiện đứng tên dịch giả, tôi nhìn thấy trong em một sự tỉnh táo mà nhiều người ở tuổi em không có. Tôi không muốn nhìn thấy một tài năng như vậy bị vùi dập bởi bất kỳ ai.”
Tôi im lặng, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ lùng, không hẳn là tình yêu, nhưng là một sự trân trọng sâu sắc dành cho người đàn ông trước mặt, người không đòi hỏi gì ở tôi ngoài việc tôi được sống đúng với năng lực và giá trị của bản thân.
“Cảm ơn anh,” tôi nói khẽ. “Vì đã tin tưởng em.”
“Không cần cảm ơn,” anh ta đáp, khóe miệng cong lên nụ cười nhẹ nhàng hiếm khi xuất hiện. “Tôi chỉ đang đầu tư đúng chỗ thôi.”
Đêm đó, trên đường về căn hộ, tôi nghĩ về câu chuyện của Lục Thời Ân, về người chị gái đã mất vì bị chôn vùi trong một cuộc hôn nhân không hạnh phúc.
Tôi chợt nhận ra, có lẽ không chỉ riêng tôi mang trong mình những vết thương từ quá khứ. Mỗi người xung quanh tôi, dù là Lục Thời Ân hay bất kỳ ai khác, đều đang mang theo câu chuyện riêng, những bài học riêng khiến họ trở thành con người của hiện tại.
Điều đó khiến tôi thấy mình không còn đơn độc trong hành trình xây dựng lại cuộc đời, dù con đường phía trước vẫn còn rất dài.
Studio dịch thuật của tôi dần có tiếng vang nhỏ trong giới xuất bản, nhận thêm hai dự án lớn liên tiếp trong vòng ba tháng. Song song đó, khoản đầu tư cổ phiếu ban đầu của tôi cũng tiếp tục sinh lời nhờ vào một vài quyết định chính xác dựa trên ký ức kiếp trước, dù tôi luôn cẩn trọng phân bổ vốn, không đặt cược quá lớn vào bất kỳ thương vụ nào để tránh gây chú ý không cần thiết.
Tuy nhiên, sự phát triển nhanh chóng đó không lọt qua được ánh mắt của Diệp Thanh Thanh.
Lần đầu tiên tôi nhận ra mình đang bị theo dõi là vào một buổi chiều cuối tháng Sáu, khi tôi đang ngồi tại quán cà phê quen thuộc gần trường để gặp gỡ một khách hàng tiềm năng. Qua khung cửa kính, tôi thoáng thấy bóng dáng quen thuộc của Diệp Thanh Thanh đứng bên kia đường, không vào quán, chỉ đứng nhìn vào trong một lúc lâu rồi rời đi.
Tôi không để tâm nhiều vào lúc đó, cho đến khi Tôn Nhã Kỳ báo cho tôi một tin đáng chú ý.
“Vãn Nguyệt, có một cô gái tên Thanh Thanh gì đó, hỏi thăm khắp lớp về mày,” Nhã Kỳ nói, giọng có chút lo lắng. “Hỏi mày học hành thế nào, có quen biết ai đặc biệt không, gia đình mày làm nghề gì. Tao thấy hơi kỳ, kiểu điều tra chứ không phải tò mò bình thường.”
Tôi nhíu mày, trong lòng dấy lên cảnh giác. Kiếp trước, tôi hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của Diệp Thanh Thanh cho đến tận năm cuối cùng, khi cô ta đã trở thành vị hôn thê chính thức của Trương Mộ Thần. Kiếp này, vì tôi xuất hiện sớm và rõ ràng hơn trong quỹ đạo của anh ta, có lẽ đã vô tình trở thành cái gai trong mắt cô ta từ sớm.
“Cảm ơn mày báo,” tôi nói với Nhã Kỳ. “Tao sẽ để ý.”
Vài ngày sau, tôi nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ chính Diệp Thanh Thanh, giọng ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự dò xét không giấu nổi.
“Chị Vãn Nguyệt, em có thể mời chị đi uống trà chiều nay không? Em muốn nói chuyện riêng.”
Tôi cân nhắc một lúc, rồi đồng ý. Tôi muốn hiểu rõ hơn về đối phương, thay vì để mọi thứ trong bóng tối.
Buổi gặp diễn ra tại một quán trà sang trọng gần trung tâm thành phố. Diệp Thanh Thanh ngồi đối diện tôi, gọi một tách trà đắt tiền, tay mân mê chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út, cử chỉ toát lên vẻ tự tin của người quen được chiều chuộng từ nhỏ.
“Chị làm việc với anh Lục Thời Ân, chắc thu nhập cũng khá nhỉ,” cô ta mở đầu, giọng có vẻ thân thiện nhưng ánh mắt lại đầy toan tính. “Còn cả cổ phiếu chị đầu tư nữa, em nghe nói lời không ít.”
Tôi nhìn cô ta, giữ vẻ mặt bình thản. “Em điều tra tôi kỹ vậy để làm gì?”
Diệp Thanh Thanh khẽ cười, không phủ nhận. “Chị đừng hiểu lầm, em chỉ tò mò thôi. Một cô gái sinh viên bình thường, sao lại có thể mua nhà, mở studio, đầu tư chứng khoán thành công liên tục như vậy? Nghe có vẻ hơi khó tin.”
Câu nói đó ẩn chứa một hàm ý rõ ràng, như thể cô ta đang ngầm ám chỉ tôi có điều gì đó khuất tất, hoặc đang dựa dẫm vào một ai đó phía sau.
“Tôi làm việc chăm chỉ và cẩn trọng,” tôi đáp, giọng điềm tĩnh. “Không có gì khó tin cả, chỉ là em chưa quen với việc có người tự lập từ sớm thôi.”
“Chị nói vậy cũng đúng,” Diệp Thanh Thanh gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi. “Nhưng em nghĩ, phụ nữ thông minh nên biết giới hạn của mình. Có những thứ, dù cố gắng đến đâu cũng không nên chạm vào.”
“Ý em là gì?” tôi hỏi thẳng.
Diệp Thanh Thanh nhấp một ngụm trà, ánh mắt lạnh đi vài phần. “Ý em là, chị nên tránh xa cả anh Mộ Thần lẫn anh Thời Ân. Hai người đó, một người sắp là vị hôn phu của em, một người thì… em cũng có kế hoạch riêng.”
Tôi hơi bất ngờ trước sự thẳng thắn đột ngột đó, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Trương Mộ Thần và tôi không có quan hệ gì cả, việc đó em không cần lo lắng. Còn chuyện của tôi và anh Thời Ân, là chuyện hợp tác công việc, không liên quan đến em.”
“Vậy càng tốt,” Diệp Thanh Thanh mỉm cười, nụ cười không chạm đến mắt. “Em chỉ nhắc nhở trước, để sau này không ai phải tổn thương không đáng.”
Cuộc gặp kết thúc không lâu sau đó. Trên đường về, tôi suy nghĩ rất nhiều về những lời Diệp Thanh Thanh nói.
Kiếp trước, tôi chưa từng có cơ hội đối mặt trực tiếp với cô ta cho đến khi mọi chuyện đã quá muộn. Kiếp này, tôi nhận ra rõ ràng, người con gái này không đơn giản như vẻ ngoài, và những gì cô ta thể hiện hôm nay, chỉ là phần nổi rất nhỏ của một kế hoạch lớn hơn phía sau.
Tôi lấy điện thoại, mở lại cuốn sổ ghi chép ký ức kiếp trước, thêm vào một dòng mới.
“Diệp Thanh Thanh không chỉ đơn thuần ghen tuông. Cần tìm hiểu rõ hơn về nền tảng gia đình và mục đích thật sự của cô ta.”
Tôi gấp sổ lại, ngước nhìn bầu trời chiều đang chuyển sang màu cam nhạt.
Một cơn bão đang âm thầm hình thành phía chân trời, và tôi biết, mình cần chuẩn bị kỹ càng hơn nữa để đối mặt với nó.