Chương 3
Hai tuần sau, đúng như tôi nhớ, tin tức về vụ sáp nhập giữa Hằng Sinh và một tập đoàn dược phẩm nước ngoài chính thức được công bố trên các trang tin tài chính.
Giá cổ phiếu tăng trần ba phiên liên tiếp.
Tôi ngồi trong thư viện, nhìn con số trên màn hình điện thoại nhảy lên, từ năm mươi triệu vốn ban đầu thành gần một trăm bốn mươi triệu chỉ sau nửa tháng.
Tay tôi run nhẹ, nhưng không phải vì hoảng sợ. Đó là cảm giác của một người vừa chứng minh được với chính mình rằng, quá khứ không phải là gánh nặng, mà là bản đồ.
Tôi rút một phần lời ra, giữ lại phần vốn gốc và một ít để tiếp tục theo dõi thị trường, số tiền còn lại tôi chuyển thẳng vào tài khoản thanh toán căn hộ, đóng nốt phần còn thiếu để hoàn tất hợp đồng mua nhà với Liễu Khanh.
“Em này, chị làm nghề môi giới bảy năm, chưa từng thấy sinh viên nào mua nhà thanh toán nhanh như em,” Liễu Khanh nói khi tôi ký nốt giấy tờ cuối cùng tại văn phòng công ty bất động sản. “Bình thường người ta trả góp ngân hàng cả chục năm.”
“Em không thích nợ nần,” tôi đáp, đặt bút xuống sau chữ ký cuối.
Kiếp trước, tôi từng đứng tên vay giúp Trương Mộ Thần một khoản không nhỏ để anh ta mở công ty khởi nghiệp, với lời hứa “khi công ty thành công sẽ trả lại gấp đôi”. Công ty đó phá sản sau ba năm, khoản nợ đứng tên tôi vẫn còn đó, tôi trả dần bằng tiền lương văn phòng suốt nhiều năm sau, ngay cả khi anh ta đã cưới người khác.
Kiếp này, tôi không để bất kỳ khoản nợ nào mang tên mình mà không phải do chính tay mình tạo ra.
Cầm chìa khóa căn hộ số 1207 trong tay, tôi đứng giữa căn phòng trống, ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ nhìn ra hàng long não, chiếu thành vệt dài trên sàn gỗ.
Đây là lần đầu tiên trong hai kiếp sống, tôi có một nơi hoàn toàn thuộc về mình, không phải nhà bố mẹ, không phải nhà thuê chung với người yêu, không phải nơi tôi phải dè dặt vì sợ làm phiền ai đó.
Tôi ngồi xuống sàn, tựa lưng vào tường, lấy điện thoại ra gọi cho bố.
“Bố, con vừa mua được một căn hộ nhỏ.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. “Mua nhà? Tiền đâu ra?”
“Con để dành với lại vừa nhận được một khoản tiền dịch sách, đầu tư nhỏ chút cổ phiếu, may mắn lời được,” tôi giải thích ngắn gọn, không thể kể hết sự thật, nhưng cũng không nói dối hoàn toàn.
“Con gái bố…” Giọng bố có chút nghẹn lại, pha lẫn tự hào và lo lắng. “Con làm ăn cẩn thận, đừng ham lời mà mạo hiểm quá. Bố với mẹ ở nhà cũng ổn, con không cần lo cho bố mẹ đâu.”
“Con biết,” tôi đáp, mắt hơi cay. “Nhưng con muốn bố mẹ sau này được an nhàn, không phải lo nghĩ chuyện tiền bạc nữa.”
Cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi lặng trong căn phòng trống một lúc lâu, để những ký ức về người bố đã mất ở kiếp trước lắng xuống, hóa thành động lực thay vì nỗi đau.
Buổi tối, tôi nhắn tin cho Lục Thời Ân báo cáo tiến độ bản dịch, tiện thể hỏi về khả năng nhận thêm một đầu sách khác sau khi hoàn thành cuốn hiện tại.
Anh ta trả lời nhanh: “Được. Nhưng trước tiên, cuối tuần này công ty tôi có buổi ra mắt sách nhỏ, em có muốn tham dự không? Có vài nhà đầu tư và tác giả tài chính sẽ đến, có thể hữu ích cho em.”
Tôi nhìn tin nhắn, cân nhắc một lúc rồi đồng ý.
Kiếp trước, tôi chưa từng có cơ hội bước chân vào những buổi gặp gỡ như vậy, vì toàn bộ thời gian rảnh của tôi khi đó đều dành cho Trương Mộ Thần, cho những buổi hẹn hò, những lần chờ đợi anh ta tan làm, những cuộc gặp gỡ gia đình anh ta mà tôi luôn cảm thấy mình như người ngoài cuộc.
Kiếp này, tôi quyết định dành thời gian đó cho chính mình.
Đêm khuya, trước khi ngủ, tôi mở lại cuốn sổ tay nhỏ mua từ hiệu sách gần trường, bắt đầu ghi chép lại những mốc thời gian quan trọng mà mình còn nhớ từ kiếp trước: những đợt biến động cổ phiếu, những khu vực bất động sản sẽ tăng giá, những sự kiện lớn của nền kinh tế trong mười hai năm tới.
Không phải để dựa dẫm vào vận may của ký ức mãi mãi, mà để dùng nó như bàn đạp đầu tiên, xây dựng nền tảng vững chắc bằng chính năng lực của mình.
Trang cuối cùng trong sổ, tôi viết thêm một dòng, không phải về tiền bạc hay cổ phiếu.
“Đừng bao giờ để tình cảm quyết định thay lý trí.”
Gấp sổ lại, tôi tắt đèn, chìm vào giấc ngủ không mộng mị.
Giữa tháng Ba, khi tôi đang tất bật với bản dịch chương cuối và chuẩn bị chuyển đồ vào căn hộ mới, một cuộc gọi từ mẹ khiến tôi phải bỏ dở mọi việc, bắt xe về nhà ngay trong đêm.
“Thẩm Tiểu Nam, thằng em con, nó dính vào vụ vay tiền góp gì đó của bạn bè, giờ người ta đến tận nhà đòi nợ,” mẹ tôi nói qua điện thoại, giọng run run.
Tim tôi thắt lại.
Kiếp trước, tôi nhớ mang máng có chuyện tương tự xảy ra với em trai mình, nhưng khi đó tôi đang bận rộn với những drama tình cảm của riêng mình, chỉ nghe mẹ kể lại sơ sài, không để tâm nhiều. Cuối cùng em trai tôi vay nóng để trả nợ cờ bạc bạn bè rủ rê, lún sâu vào một đường dây tín dụng đen, mất gần ba năm trời gia đình mới gỡ ra được, kéo theo bao nhiêu mâu thuẫn, nợ nần chồng chất.
Lần này, tôi không để chuyện đó lặp lại.
Về đến nhà lúc mười giờ đêm, tôi thấy Tiểu Nam ngồi thu lu trong góc phòng khách, mặt tái mét, còn bố đang đứng đối diện hai người đàn ông lạ mặt, xăm trổ đầy tay, giọng điệu đe dọa.
“Nợ nần thì phải trả, ông già đừng có già mà lẩm cẩm,” một người trong số họ nói, giọng gằn.
Tôi bước vào, đứng chắn trước mặt bố. “Xin lỗi, cho tôi hỏi khoản vay này ký hợp đồng lúc nào, lãi suất bao nhiêu phần trăm một tháng?”
Người đàn ông nhìn tôi, có vẻ bất ngờ vì thái độ bình tĩnh của một cô gái trẻ. “Không phải việc của cô.”
“Là việc của tôi,” tôi đáp, giọng không lớn nhưng chắc chắn. “Vì em trai tôi chưa đủ mười tám tuổi khi ký giấy vay, đúng không? Nó mới mười bảy.”
Câu nói khiến hai người kia khựng lại vài giây.
Kiếp trước tôi không nhớ rõ chi tiết này, nhưng tôi nhớ rất rõ một điều, sau này khi gia đình thuê luật sư giải quyết vụ việc, luật sư từng nói rằng hợp đồng vay nợ với người chưa thành niên, nếu không có sự đồng ý của người giám hộ, hoàn toàn có thể bị vô hiệu hóa về mặt pháp lý.
“Cô đừng có lươn lẹo,” người đàn ông kia gằn giọng, nhưng ánh mắt đã có chút dao động.
“Tôi không lươn lẹo,” tôi nói tiếp, lấy điện thoại ra, mở sẵn ứng dụng ghi âm. “Nếu các anh muốn tiếp tục đòi nợ bằng cách đe dọa một gia đình có người chưa thành niên, tôi sẽ ghi âm lại toàn bộ và gửi cho cơ quan công an khu vực này ngay trong đêm nay. Tôi có quen vài người làm trong ngành, họ xử lý loại việc này rất nhanh.”
Đó là lời nói dối, nhưng đủ vững vàng để hai người kia phải nhìn nhau, rồi một người rút điện thoại ra gọi cho ai đó, nói nhỏ vài câu, sau đó quay lại nói với bố tôi: “Thôi được, để chúng tôi về bàn lại với chủ nợ, khoản này tính sau.”
Họ rời đi, để lại căn nhà im ắng đến lạ.
Tiểu Nam vẫn ngồi co ro trong góc, không dám nhìn ai. Tôi đến ngồi cạnh nó, giọng dịu lại. “Sao lại vay nợ vậy?”
“Em… bạn em rủ chơi bài, em thua, tụi nó bảo có chỗ vay nhanh không cần hỏi bố mẹ…” Tiểu Nam nói, giọng nghẹn ngào. “Em sợ nói với bố mẹ, sợ bố mẹ thất vọng.”
Tôi nhìn thằng em trai, lòng vừa thương vừa giận. Kiếp trước, đến khi nó gần hai mươi tuổi mới thoát khỏi vòng xoáy nợ nần đó, mất luôn mấy năm học hành dở dang, tính cách cũng trở nên tự ti, khép kín.
“Nghe chị nói,” tôi nắm lấy vai nó. “Nợ nần không đáng sợ bằng việc em giấu giếm không dám đối mặt. Từ giờ có chuyện gì, dù lớn hay nhỏ, phải nói với chị hoặc bố mẹ ngay, đừng để nó tích tụ thành chuyện lớn không gỡ ra được.”
Tiểu Nam gật đầu, nước mắt rơi xuống.
Bố đứng cạnh đó, thở dài một hơi, quay sang nhìn tôi với ánh mắt phức tạp. “Con dạo này… khác nhiều so với trước. Trưởng thành hơn hẳn.”
Tôi cười nhẹ, không giải thích được lý do thật sự. “Con lớn rồi mà bố.”
Đêm đó, tôi ở lại nhà, ngủ chung phòng với Tiểu Nam như hồi còn nhỏ, kể cho nó nghe những câu chuyện về quản lý tiền bạc, về cách phân biệt bạn tốt bạn xấu, dù biết ở tuổi mười bảy, không phải điều gì nó cũng thấm ngay được.
Nhưng ít nhất, lần này, tôi đã ở đó, đúng lúc, đúng chỗ.
Sáng hôm sau, trước khi quay lại thành phố, tôi để lại cho bố mẹ một khoản tiền nhỏ, đủ để phòng khi có bất trắc phát sinh, và dặn dò kỹ càng về việc giám sát Tiểu Nam trong thời gian tới.
Trên xe buýt trở về trường, tôi nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, lòng nhẹ nhõm hơn hẳn.
Kiếp trước, tôi đã bỏ lỡ quá nhiều khoảnh khắc quan trọng của gia đình vì mải mê chạy theo một người không xứng đáng.
Kiếp này, tôi tự nhủ, sẽ không để điều đó lặp lại thêm một lần nào nữa.
Điện thoại rung, tin nhắn từ Lục Thời Ân: “Buổi ra mắt sách cuối tuần này vẫn giữ nguyên lịch. Em nhớ tham dự.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn, gõ lại: “Em sẽ đến.”
Một cuộc sống mới, từng mảnh ghép nhỏ, đang dần được tôi xây dựng lại, chắc chắn hơn, tỉnh táo hơn, và quan trọng nhất, hoàn toàn do chính tay mình quyết định.
Buổi ra mắt sách của công ty Thời Ân diễn ra tại một khách sạn nhỏ nhưng sang trọng gần trung tâm thành phố. Tôi mặc bộ váy công sở đơn giản nhất trong tủ đồ, tóc búi gọn, cố gắng trông chững chạc hơn tuổi hai mươi của mình.
Lục Thời Ân giới thiệu tôi với vài nhà đầu tư và tác giả có mặt, giọng điệu tự nhiên như thể tôi đã làm việc cho công ty từ lâu. “Đây là Thẩm Vãn Nguyệt, dịch giả trẻ nhất tôi từng hợp tác, nhưng năng lực thì không thua kém ai.”
Tôi mỉm cười xã giao, bắt tay từng người, cố gắng ghi nhớ tên và vị trí của họ, vì tôi biết trong thế giới này, mạng lưới quan hệ quan trọng không kém năng lực chuyên môn.
Giữa buổi tiệc, một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng tôi.
“Vãn Nguyệt, không ngờ gặp em ở đây.”
Tôi quay lại, thấy Trương Mộ Thần đứng đó, mặc vest đen chỉnh tề, bên cạnh là một cô gái xinh đẹp, mặc váy đỏ, trang điểm sắc sảo, ánh mắt sắc bén đầy tự tin.
“Đây là Diệp Thanh Thanh,” Trương Mộ Thần giới thiệu, giọng có chút gượng gạo. “Bạn học cùng câu lạc bộ đầu tư của anh.”
Tôi nhìn người con gái trước mặt, tim khẽ chững lại một nhịp.
Đây chính là gương mặt tôi từng thấy lần cuối trong đời, trên cầu Cảnh Hà, khi Trương Mộ Thần đút cho cô ta ăn kem, còn tôi đứng cách đó không xa, tay run rẩy siết chặt vô lăng trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối.
“Chào chị,” Diệp Thanh Thanh nói, giọng ngọt nhưng ánh mắt lướt qua tôi từ đầu đến chân, kiểu đánh giá quen thuộc của những người luôn tự tin về vị trí của mình. “Nghe Mộ Thần nhắc đến chị nhiều lắm.”
“Vậy sao,” tôi đáp, giọng bình thản. “Anh ấy nhắc gì về tôi thế?”
Diệp Thanh Thanh khẽ cười, không trả lời thẳng, chỉ liếc sang Trương Mộ Thần một cái đầy ẩn ý. Trương Mộ Thần có vẻ lúng túng, vội chuyển chủ đề. “Em đến đây với ai?”
“Với đối tác công việc,” tôi đáp gọn, không muốn giải thích thêm.
Đúng lúc đó, Lục Thời Ân bước đến, đặt tay nhẹ lên vai tôi một cách tự nhiên, như một cử chỉ bảo vệ ngầm. “Vãn Nguyệt, bên kia có người muốn gặp em, tác giả cuốn sách về quản trị rủi ro tài chính.”
Tôi gật đầu, quay sang hai người kia. “Xin phép, tôi có việc.”
Bước đi cùng Lục Thời Ân, tôi nghe loáng thoáng phía sau tiếng Diệp Thanh Thanh nói nhỏ với Trương Mộ Thần: “Cô ta với Lục Thời Ân thân thiết vậy à?”
Tôi không nghe rõ câu trả lời, nhưng giọng điệu của Diệp Thanh Thanh khiến tôi để tâm. Đó không phải là sự tò mò đơn thuần, mà là một loại cảnh giác, như thể cô ta đang đánh giá tôi như một đối thủ tiềm năng, dù lúc đó tôi còn chưa hiểu rõ vì sao.
“Cảm ơn,” tôi nói nhỏ với Lục Thời Ân khi đã đi xa khỏi hai người kia. “Vừa nãy hơi khó xử.”
“Không có gì,” anh ta đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại nhìn tôi dò xét. “Người vừa rồi, là người viết thư tay cho em à?”
Tôi giật mình. “Sao anh biết chuyện đó?”
“Đoán thôi,” Lục Thời Ân nhún vai, không giải thích thêm, nhưng khóe miệng thoáng cong lên. “Cách cậu ta nhìn em, không giống người chỉ coi em là bạn học cũ.”
Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn về phía Trương Mộ Thần và Diệp Thanh Thanh đang đứng trò chuyện với một nhóm khách mời khác. Từ xa, họ trông như một cặp đôi hoàn hảo, môn đăng hộ đối, đúng như những gì kiếp trước tôi từng chứng kiến khi mọi chuyện đã quá muộn.
Nhưng lần này, tôi đứng đây, ở một vị trí hoàn toàn khác, không phải người bị bỏ rơi trong bóng tối, mà là người đang tự tay xây dựng con đường của riêng mình, dưới ánh đèn sân khấu của chính cuộc đời mình.
Buổi tiệc kết thúc lúc chín giờ tối. Lục Thời Ân đề nghị đưa tôi về, tôi từ chối khéo, nói muốn đi bộ một đoạn để thư giãn đầu óc.
Trên đường về, tôi đi ngang qua cây cầu Cảnh Hà, cây cầu mà kiếp trước là nơi cuối cùng tôi nhìn thấy ánh sáng của thế giới này.
Tôi dừng lại giữa cầu, tựa vào lan can, nhìn dòng nước chảy phía dưới trong ánh đèn thành phố.
Không còn cảm giác đau đớn tột cùng như ký ức từng ám ảnh tôi mỗi đêm trước khi tái sinh.
Chỉ còn lại một sự bình thản kỳ lạ, như thể tôi đang đứng nhìn lại một trang sách cũ đã lật qua, không còn thuộc về mình nữa.
“Lần này,” tôi nói khẽ với chính mình, giọng hòa vào tiếng gió đêm, “tôi sẽ không bao giờ đứng ở đây với lý do giống như vậy nữa.”
Tôi quay lưng, bước tiếp về phía căn hộ số 1207, nơi đang chờ tôi trở về, không phải để trốn tránh, mà để bắt đầu lại từ đầu, vững vàng hơn.