Chương 2
Văn phòng anh Thành Văn nằm ở tầng mười sáu, cao hơn chỗ tôi bốn tầng nhưng dường như cách xa hơn thế rất nhiều.
Tôi đến sớm mười lăm phút. Thư ký của anh, một cô gái tên Hà Linh, nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên không giấu được trước khi dẫn tôi vào phòng chờ nhỏ bên cạnh.
“Anh Thành Văn đang kết thúc cuộc gọi, chị chờ chút nhé.”
Tôi ngồi xuống, đặt túi lên đùi, nhìn ra cửa sổ.
Từ đây nhìn xuống có thể thấy cả dải phố bên dưới, những chiếc xe máy nhỏ như kiến di chuyển không ngừng. Hà Nội vào tháng Bảy trắng đục như sữa, cái nắng không vàng mà trắng, loại nắng làm người ta mệt mỏi hơn là ấm áp.
Tôi nghĩ đến Phương Lâm.
Không phải vì tôi thương cô ấy. Mà vì tôi tự hỏi, từ bao giờ người ta có thể nhìn thẳng vào mặt ai đó và nói những điều như thế mà không run tay. Từ bao giờ sự táo bạo của lòng tham lại có thể nhìn giống đến thế so với sự tự tin của người vô tội.
Năm năm trước, khi tôi ngồi trong phòng họp hội đồng thực tập và nghe cô ấy trình bày kế hoạch truyền thông bằng giọng lưu loát, tự tin, tôi đã nghĩ mình nhầm. Tôi đã nghĩ có lẽ cô ấy cũng có ý tưởng tương tự. Có lẽ hai người cùng nghĩ ra một hướng đi.
Người ta hay nghĩ thế khi không muốn tin điều tệ về người quen.
Đó là lần đầu tiên. Hôm nay là lần thứ hai.
Tôi không biết liệu có lần thứ ba không, nhưng tôi biết mình sẽ không để lần thứ ba xảy ra.
“Trương Hy.”
Tiếng anh Thành Văn vang từ cửa phòng. Anh tự ra đón, không để thư ký làm điều đó. Chi tiết nhỏ, nhưng tôi để ý.
Tôi đứng dậy, bước vào.
Phòng làm việc của anh rộng và sáng, có góc ngồi tiếp khách riêng với bàn thấp và hai chiếc ghế sofa da nâu cũ. Anh chỉ vào chiếc ghế đối diện, tự rót nước cho cả hai người rồi mới ngồi xuống.
“Em có biết tại sao anh gọi em lên không?”
Tôi suy nghĩ một giây. “Vì email tháng Tư.”
“Một phần.” Anh xoay nhẹ ly nước trong tay. “Anh xem email đó ngay hôm em gửi. Nhưng anh không phản hồi.”
“Em biết.”
“Em không thắc mắc?”
Tôi nhìn thẳng vào mặt anh. “Em nghĩ nếu anh cần phản hồi, anh sẽ phản hồi. Em không gửi để chờ phản hồi. Em gửi để có dấu mốc thời gian.”
Anh Thành Văn im lặng. Nhìn tôi theo cái cách người ta nhìn khi họ đang cân nhắc xem có nên nói thật không.
Rồi anh nói: “Em thông minh hơn anh tưởng.”
Tôi không biết đó là lời khen hay nhận xét trung lập. Tôi chỉ gật đầu.
“Chiến dịch Q3 trong bản nháp của em,” anh tiếp tục, “anh đã đưa cho bộ phận chiến lược toàn quốc đọc từ tháng Năm. Họ có ý kiến. Và anh muốn em vào cuộc họp chiều nay để nghe trực tiếp.”
Lần đầu tiên trong buổi sáng hôm đó, tim tôi đập nhanh hơn một chút.
“Không phải cuộc họp thông thường,” tôi nói, không phải hỏi.
“Không,” anh xác nhận. “Đây là cuộc họp mà em cần chuẩn bị để trả lời câu hỏi, không phải chỉ ngồi nghe. Họ sẽ hỏi về tầm nhìn dài hạn, về nguồn lực, về khả năng mở rộng ra các thị trường tỉnh.”
Tôi nhẩm tính trong đầu. Bản nháp tôi gửi tháng Tư chỉ là phác thảo sơ bộ, nhắm vào thị trường Hà Nội. Mở rộng ra toàn quốc là bước tôi chưa cụ thể hóa.
“Em cần thêm thời gian để chuẩn bị phần mở rộng.”
“Em có ba tiếng.”
Anh nhìn đồng hồ. “Cuộc họp lúc hai giờ chiều. Bây giờ mười một giờ.”
Tôi cũng nhìn đồng hồ. Đứng dậy.
“Được, anh.”
Anh Thành Văn mỉm cười lần đầu tiên kể từ khi tôi bước vào. “Một điều nữa.”
Tôi dừng lại.
“Phương Lâm sẽ không tham gia cuộc họp chiều nay.” Anh nói chậm. “Và có thể sẽ không tham gia nhiều cuộc họp khác nữa. Em hiểu anh nói gì không?”
Tôi hiểu. Tôi chỉ không biết mình cảm thấy gì với điều đó.
“Em hiểu.”
Tôi bước ra khỏi phòng, bấm thang máy, đứng chờ. Trong gương thang máy nhìn thấy khuôn mặt mình, bình thản đến mức xa lạ.
Ba tiếng. Tôi cần làm việc của ba ngày trong ba tiếng.
Được rồi.
Không phải lần đầu.
Tôi không về bàn làm việc ở tầng mười hai.
Thay vào đó tôi vào phòng họp nhỏ cuối hành lang, phòng thường chỉ dùng cho ba đến bốn người và ít ai đặt vào giờ sáng thứ Năm. Tôi đóng cửa, cắm laptop vào màn hình phụ, mở bản nháp tháng Tư ra.
Ba tiếng.
Tôi bắt đầu bằng cách đọc lại toàn bộ từ đầu. Không sửa. Chỉ đọc.
Có những thứ mình viết ra mà đọc lại mới nhận ra mình đã nghĩ đến đâu và chưa nghĩ đến đâu. Tôi đã nghĩ về phân khúc khách hàng khá kỹ, về kênh truyền thông thì ổn, nhưng về địa lý thì hoàn toàn trống.
Mở rộng ra các tỉnh không phải chỉ là nhân bản Hà Nội lên nhiều lần. Mỗi vùng có thói quen tiêu dùng khác nhau, kênh tiếp cận khác nhau, thậm chí ngôn ngữ quảng cáo cũng phải điều chỉnh.
Tôi mở một tab mới, bắt đầu gõ nhanh.
Đầu tiên là phân tầng thị trường: thành phố lớn, tỉnh lỵ, đô thị vệ tinh. Mỗi nhóm cần chiến lược tiếp cận riêng nhưng thông điệp cốt lõi phải nhất quán.
Thứ hai là nguồn lực. Tôi không có số liệu nội bộ về ngân sách, nhưng tôi có thể làm mô hình theo kịch bản: ngân sách tối thiểu, trung bình, mở rộng đầy đủ. Để ban lãnh đạo chọn.
Thứ ba là timeline. Nếu triển khai từ quý tư, cần làm gì trong tháng Tám và tháng Chín để chuẩn bị.
Tôi gõ không ngừng.
Một giờ rưỡi trôi qua, tôi ngẩng đầu lên, cổ mỏi. Nhìn ra cửa sổ phòng họp, thấy vài đồng nghiệp đi ngang liếc vào, tò mò, nhưng không ai gõ cửa.
Tốt. Tôi không cần bị ngắt quãng lúc này.
Mở điện thoại, thấy một tin nhắn từ số lạ.
“Hy, mình là Tuấn. Tuấn Anh hồi thực tập cùng mình đó. Nghe nói hôm nay có chuyện ở công ty mày. Ổn không?”
Tuấn Anh. Tôi nhớ ra. Người ngồi cạnh tôi suốt bốn tháng thực tập năm đó, người duy nhất biết chuyện gì đã xảy ra với kế hoạch truyền thông của tôi vì anh ấy đã thấy tôi làm nó từ đầu.
Tôi gõ lại: “Ổn. Cảm ơn mày.”
Anh ấy trả lời gần như ngay lập tức: “Hôm qua mình mới thấy LinkedIn của Phương Lâm. Nó vừa cập nhật vị trí mới, công ty lớn lắm. Mình không muốn nhắn tin nhưng thấy không yên.”
Tôi đọc tin nhắn đó hai lần.
Công ty mới.
Vậy ra Phương Lâm đã có kế hoạch từ trước. Cô ấy biết mình sắp rời đây. Và trước khi đi, cô ấy muốn đưa tên dự án này lên CV. Muốn mang đi một thứ gì đó có thể khẳng định năng lực ở chỗ mới.
Thứ gì đó mang tên tôi.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Không có thì giờ để tức giận bây giờ. Hai giờ chiều còn cách đây chín mươi phút và tôi mới hoàn thành được khoảng sáu mươi phần trăm phần mở rộng.
Tôi quay lại màn hình.
Ngón tay chạm bàn phím.
Tức giận có thể đợi. Deadline thì không.
Lúc một giờ bốn mươi lăm, tôi lưu file, gửi bản cập nhật cho anh Thành Văn, đứng dậy vươn vai. Lưng mỏi. Mắt hơi nhức vì nhìn màn hình quá lâu không nghỉ.
Nhưng bản trình bày đã xong.
Không hoàn hảo. Nhưng đủ.
Tôi vào nhà vệ sinh, rửa mặt, nhìn vào gương. Người trong gương nhìn lại tôi với vẻ bình thản đã trở thành mặc định của gương mặt này từ bao giờ không nhớ nữa.
Tôi tự hỏi, nếu Phương Lâm đang ở đâu đó vào lúc này, cô ấy đang nghĩ gì.
Rồi tôi tự trả lời: không quan trọng.
Quan trọng là hai giờ chiều, tôi phải đứng trước ban lãnh đạo và làm cho họ tin rằng chiến dịch này xứng đáng được triển khai trên toàn quốc.
Tôi đi ra. Thang máy lên tầng mười sáu mở ra đúng lúc anh Thành Văn bước ra khỏi phòng riêng, tay cầm bản in vừa in ra. Anh nhìn tôi, gật đầu.
“Anh vừa đọc phần em gửi thêm. Tốt.”
Chỉ một chữ. Nhưng từ người ít khen, một chữ đó nặng hơn nhiều người khen cả đoạn.
Tôi bước vào phòng họp lớn.
Và nhận ra rằng cuộc họp này không phải chỉ có ban chiến lược.
Ngồi ở đầu bàn, người mà tôi chưa từng gặp mặt, là Giám đốc điều hành của tập đoàn mẹ.