Chương 4
Hai tuần sau, ông Lâm Chính Đông đột quỵ ngay tại nhà riêng, phải nhập viện cấp cứu trong đêm.
Kính Trạch gọi cho tôi lúc gần một giờ sáng, giọng hắn hiếm khi tôi nghe thấy sự hoảng loạn như vậy.
– Cha anh đang trong phòng cấp cứu. Bác sĩ nói tình trạng nguy kịch.
Tôi không nghĩ nhiều, khoác vội áo, lái xe đến bệnh viện. Không phải vì nghĩa vụ của một người con dâu cũ, mà vì trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ nghĩ đến việc hắn đang một mình đối diện với điều tồi tệ nhất.
Tại hành lang bệnh viện, tôi thấy Kính Trạch ngồi trên ghế nhựa, hai tay chống lên đầu gối, áo sơ mi nhàu nhĩ. Bên cạnh hắn, Diệp Khả đứng thẳng, tay cầm một tập hồ sơ, vẻ mặt nghiêm trang vừa đủ để trông như đang lo lắng.
– Cậu Kính Trạch, cô ta nói, giọng nhỏ nhưng đủ nghe, trước khi ông vào cấp cứu, ông có ký một văn bản ủy quyền, giao cho tôi quyền đại diện tạm thời trong việc điều hành mảng đầu tư tài chính của tập đoàn, phòng khi có việc cần quyết định gấp mà cậu không kịp có mặt. Ông ký cách đây ba ngày, tôi vẫn còn giữ bản gốc.
Kính Trạch ngẩng đầu lên, nhìn cô ta, ánh mắt lạnh đi rõ rệt.
– Cha tôi chưa từng nhắc đến chuyện này với tôi.
– Có lẽ ông định nói vào cuối tuần, trong bữa cơm gia đình. Diệp Khả đưa tập hồ sơ ra. Đây là bản sao, cậu xem thử.
Tôi đứng phía sau, quan sát Kính Trạch mở tập hồ sơ, lật đến trang có chữ ký. Tôi không phải chuyên gia giám định, nhưng nhiều năm phục chế cổ vật dạy tôi một điều, mắt người có thể nhận ra sự bất thường trong nét bút, dù không lý giải được bằng lời, chỉ cần nhìn đủ lâu.
Chữ ký trên trang giấy có nét run nhẹ ở đầu và cuối mỗi chữ, khác với sự chắc chắn dứt khoát tôi từng thấy trên hàng chục văn bản khác của ông Lâm Chính Đông treo trong phòng làm việc cũ.
– Tôi cần bản gốc, Kính Trạch nói, giọng cứng lại.
– Đương nhiên, Diệp Khả đáp, không chút do dự. Nhưng cậu Kính Trạch à, giờ không phải lúc nghi ngờ lẫn nhau. Ông đang ở trong phòng cấp cứu. Việc quan trọng nhất bây giờ là giữ cho công ty vận hành ổn định.
Cô ta nói câu đó với vẻ điềm tĩnh tuyệt đối, như thể chưa từng nghe thấy sự hoài nghi trong giọng Kính Trạch.
Tôi nhìn cô ta, rồi nhìn Kính Trạch, và nhận ra chúng tôi vừa bước vào một mặt trận mới, nguy hiểm hơn nhiều so với những gì đã xảy ra trước đó.
Ba ngày sau khi ông Lâm Chính Đông nhập viện, tôi nhận được cuộc gọi từ ông Trịnh, giám đốc bảo tàng tỉnh, giọng gấp gáp khác thường.
– Cô Vân Hy, cô phải đến đây ngay. Chiếc bình gốm men lam đời Minh, cái cô từng phục chế phần miệng bình năm ngoái, vừa bị phát hiện có vết nứt mới ở đáy. Sổ ghi danh cho thấy cô có mặt trong phòng lưu trữ vào tối hôm qua, đúng khung giờ trước khi vết nứt được phát hiện.
Tôi sững người.
– Tôi không hề đến bảo tàng tối qua. Tôi ở xưởng cả buổi tối, có thể xem camera an ninh nhà tôi để xác nhận.
– Tôi tin cô, ông Trịnh nói, giọng hạ thấp, nhưng ban giám đốc đang gây sức ép, họ nói sổ ghi danh điện tử ghi rõ vân tay của cô quét cửa vào phòng lưu trữ lúc chín giờ tối. Nếu chuyện này không làm rõ được, tôi e rằng không chỉ hợp đồng của cô, mà cả uy tín nghề nghiệp của cô trong giới bảo tàng cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Tôi lái xe đến bảo tàng ngay lập tức, mang theo camera an ninh nhà mình đã sao lưu vào một chiếc USB, cho thấy rõ tôi ở nhà suốt buổi tối hôm đó, không hề rời khỏi xưởng.
Nhưng khi đối chiếu với hệ thống quét vân tay của bảo tàng, kỹ thuật viên xác nhận đúng là có một lượt quét vân tay khớp với dữ liệu sinh trắc học của tôi vào lúc chín giờ tối hôm qua.
Tôi đứng chết lặng.
Vân tay của tôi từng được lưu trong hệ thống bảo tàng từ hồi ký hợp đồng ban đầu, để thuận tiện ra vào phòng lưu trữ khi làm việc. Việc dữ liệu sinh trắc học đó bị sao chép hoặc giả mạo để tạo một lượt quét giả không phải chuyện một cá nhân bình thường có thể làm được. Nó đòi hỏi quyền truy cập vào hệ thống bảo mật nội bộ của bảo tàng, thứ chỉ những đối tác lớn, những nhà tài trợ có quan hệ sâu với ban giám đốc mới có thể tiếp cận.
Tôi nghĩ ngay đến công ty phục chế mới mà ông Trịnh từng nhắc, đơn vị được một khoản tài trợ lớn đứng sau lưng, đơn vị đã cướp mất hợp đồng của tôi vài tuần trước.
– Ông Trịnh, tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh, tôi cần xem lại toàn bộ nhật ký truy cập hệ thống trong ba ngày gần nhất, không chỉ riêng lượt quét của tôi.
Ông Trịnh gật đầu, nhưng ánh mắt ông vẫn đầy lo lắng.
– Cô Vân Hy, tôi sẽ cố hết sức giúp cô. Nhưng nếu ban giám đốc quyết định báo cáo sự việc này lên hiệp hội bảo tồn di sản, danh tiếng của cô sẽ bị ảnh hưởng trước khi sự thật được làm rõ. Tin đồn luôn nhanh hơn sự thật rất nhiều.
Trong khi tôi vật lộn với vụ vu khống tại bảo tàng, Kính Trạch âm thầm thuê một chuyên gia giám định chữ viết tay độc lập, không thông qua bất kỳ ai trong tập đoàn, để so sánh chữ ký trên giấy ủy quyền với hàng loạt văn bản gốc của cha hắn trong suốt mười lăm năm qua.
Kết quả trả về sau năm ngày, dày gần ba mươi trang phân tích.
Chuyên gia kết luận, chữ ký trên giấy ủy quyền có độ tương đồng cao về hình dáng tổng thể, nhưng lực nhấn bút và tốc độ ký có sự khác biệt đáng kể so với mẫu chữ ký gốc, đặc biệt ở nét móc cuối cùng của họ Lâm, một chi tiết mà ông Chính Đông luôn viết dứt khoát trong mọi văn bản suốt nhiều năm, nhưng lại có dấu hiệu ngập ngừng bất thường trong văn bản này.
Kết luận cuối báo cáo ghi rõ: khả năng cao đây là chữ ký được luyện tập kỹ lưỡng để bắt chước, không loại trừ khả năng chữ ký thật của ông Lâm Chính Đông bị lấy trong tình trạng sức khỏe suy yếu, dưới ảnh hưởng của thuốc an thần hoặc mệt mỏi cực độ.
Kính Trạch mang báo cáo này đến gặp tôi tại xưởng vào một buổi tối, cùng lúc kể lại chuyện chiếc bình gốm ở bảo tàng.
– Anh nghĩ, hắn nói, hai chuyện này có liên quan đến nhau. Cùng một kiểu thủ đoạn, lợi dụng hệ thống, lợi dụng lòng tin, để tạo ra bằng chứng giả trông như thật. Diệp Khả không hành động một mình. Cô ta cần người có quyền truy cập hệ thống ở cả hai nơi, tập đoàn và bảo tàng.
Tôi ngồi xuống, xoa hai bên thái dương.
– Ai có thể giúp cô ta làm việc đó?
Kính Trạch im lặng một lúc, rồi nói, giọng nặng nề hơn.
– Anh nghi ngờ chú Tư, em họ của cha anh, hiện đang là thành viên hội đồng quản trị phụ trách quan hệ đối tác bên ngoài. Ông ấy quen biết rộng trong giới bảo tàng, từng giúp công ty tài trợ một số dự án bảo tồn di sản trước đây, trong đó có cả bảo tàng tỉnh nơi em làm việc.
Tôi nhớ lại lời ông Trịnh, về một công ty phục chế mới nhận được khoản tài trợ lớn.
– Nếu đúng là chú Tư đứng sau khoản tài trợ đó, ông ấy hoàn toàn có thể gây sức ép để bảo tàng chuyển hợp đồng, và có đủ quan hệ để tiếp cận hệ thống bảo mật nội bộ.
Kính Trạch gật đầu, ánh mắt lạnh như thép.
– Vậy thì chúng ta không chỉ đối phó với một Diệp Khả. Chúng ta đang đối phó với một mạng lưới, được dựng lên trong âm thầm suốt gần một năm qua.
Đêm đó, sau khi Kính Trạch rời xưởng, tôi ngồi lại một mình rất lâu, không làm gì cả, chỉ nhìn chiếc bình Thanh hoa gần như đã hoàn thiện trên bàn.
Tôi nhớ lại năm đầu tiên sau khi kết hôn, khi Kính Trạch còn chưa tiếp quản hoàn toàn tập đoàn, hai chúng tôi từng có những buổi tối rảnh rỗi hiếm hoi, ngồi trong căn bếp nhỏ của biệt thự, hắn học nấu ăn vụng về, tôi ngồi cạnh chỉ đạo, cả hai cười đến mức làm cháy một nồi súp.
Tôi nhớ lần đầu hắn theo tôi đến một phiên đấu giá cổ vật, đứng lặng lẽ phía sau nhìn tôi say sưa giải thích về niên đại của một chiếc lư hương, ánh mắt hắn lúc đó không phải vẻ chán nản của một người phải chiều theo sở thích vợ, mà là một sự chăm chú thật lòng, như đang học một ngôn ngữ mới.
Tôi nhớ những lần hắn về muộn vì công việc, luôn có một tin nhắn báo trước, dù chỉ vài chữ, “anh về trễ, đừng đợi cơm”. Sự chu đáo nhỏ nhặt đó, tôi từng coi là điều hiển nhiên, cho đến khi nó biến mất trong những tháng cuối cùng của cuộc hôn nhân, khi áp lực công việc và sự xuất hiện thường xuyên của Diệp Khả bên cạnh hắn dần dần kéo hắn ra xa tôi, dù chưa từng có phản bội thật sự nào.
Có lẽ chính khoảng cách âm thầm đó, chứ không chỉ tấm ảnh giả, mới là thứ khiến tôi tin ngay vào điều tồi tệ nhất khi nhìn thấy nó. Một cuộc hôn nhân đã có vết rạn từ trước, chỉ cần một cú hích đủ mạnh là gãy hẳn.
Tôi nghĩ đến điều đó, và lần đầu tiên sau một năm, tôi tự hỏi liệu phần trách nhiệm cho sự đổ vỡ này có thực sự chỉ thuộc về Diệp Khả, hay cả hai chúng tôi đều đã để cho khoảng cách lớn dần mà không ai chịu dừng lại để nhìn thẳng vào nó.
Tôi không có câu trả lời chắc chắn. Nhưng tôi biết, nếu muốn bước tiếp, dù là để cùng nhau đối phó với Diệp Khả, hay để quyết định có nên hàn gắn hay không, tôi cần phải thành thật với chính mình trước, không chỉ với hắn.
