Chương 3
Trước khi nghe được tin nhắn của tôi, Kính Trạch đã có một buổi sáng không dễ chịu tại tập đoàn Lâm Nguyên.
Từ ngày cha hắn, ông Lâm Chính Đông, giảm dần công việc để dưỡng sức sau một cơn đau tim nhẹ hồi đầu năm, phần lớn quyền điều hành được chuyển giao cho Kính Trạch. Nhưng có một mảng nhỏ, mảng quản lý cổ phần của các công ty con trong tập đoàn, vẫn do văn phòng riêng của ông Chính Đông xử lý, với Diệp Khả là người trực tiếp báo cáo.
Sáng đó, khi rà soát lại hồ sơ chuẩn bị cho cuộc họp quý, Kính Trạch phát hiện một điều bất thường trong bản kê cổ phần của công ty con chuyên về bất động sản, nơi nắm giữ phần lớn tài sản cố định của cả tập đoàn. Tỷ lệ sở hữu của một quỹ đầu tư nhỏ, trước đây chỉ chiếm dưới năm phần trăm, giờ đã tăng lên gần mười lăm phần trăm, thông qua một loạt giao dịch chuyển nhượng nội bộ diễn ra rải rác trong tám tháng qua.
Tám tháng.
Cùng khoảng thời gian bức ảnh giả được gửi đến điện thoại tôi.
Kính Trạch gọi phòng pháp chế lên, yêu cầu giải trình. Câu trả lời nhận được là tất cả giao dịch đều có chữ ký phê duyệt của ông Lâm Chính Đông, đúng quy trình, đúng thủ tục.
Nhưng Kính Trạch biết cha mình. Ông là người cẩn trọng đến mức từng đọc kỹ từng dòng hợp đồng dù chỉ ký một khoản chi vài triệu. Việc ông ký duyệt liên tiếp nhiều giao dịch chuyển nhượng lớn như vậy mà không hề nhắc đến trong các cuộc trò chuyện gia đình, kể cả những bữa cơm hiếm hoi hai cha con còn ăn cùng nhau, là điều bất thường.
Kính Trạch cho gọi thư ký riêng của cha, một người đã làm việc lâu năm và trung thành, hỏi kín về lịch trình ký duyệt trong tám tháng qua.
– Cậu chủ, thư ký nói, giọng hạ thấp, phần lớn các văn bản đó đều do cô Diệp mang đến tận phòng riêng để ông ký, không qua văn phòng chính. Có vài lần tôi thấy ông ký khi đang rất mệt, ngay sau khi truyền dịch.
Kính Trạch ngồi lặng một lúc lâu sau khi thư ký rời đi.
Hắn nghĩ đến tám tháng trước, khi nhận được báo cáo giám định ảnh, hắn đã chọn im lặng, không đối chất trực tiếp với Diệp Khả, vì sợ nếu làm lớn chuyện, cha hắn, người đang đặt niềm tin gần như tuyệt đối vào cô trợ lý này, sẽ bị tổn thương, hoặc tệ hơn, sức khỏe vốn đã yếu sẽ càng suy sụp.
Hắn đã chọn bảo vệ cha trước, bảo vệ công ty trước, và để mất tôi trong lúc đó.
Chính lúc hắn đang tự vấn mình về cái giá của sự im lặng đó, điện thoại rung lên. Tin nhắn của tôi.
“Anh có thời gian không. Có chuyện cần nói.”
Hắn gọi ngay, không kịp nghĩ ngợi gì thêm.
Chúng tôi gặp nhau tại văn phòng luật sư Đặng, trung lập, không phải xưởng của tôi, không phải tập đoàn của hắn.
Tôi kể lại chuyện ba hợp đồng bị hủy. Kính Trạch kể lại chuyện tỷ lệ cổ phần bất thường và những chữ ký của cha hắn được lấy trong lúc ông mệt mỏi nhất.
Luật sư Đặng nghe xong, gõ nhẹ đầu bút lên bàn, một thói quen tôi đã quen thuộc từ những lần làm việc trước.
– Hai việc này, ông nói, nhìn riêng lẻ thì có thể coi là trùng hợp. Nhưng nhìn chung, tôi cho rằng chúng ta đang đối diện với một kế hoạch có chủ đích, kéo dài ít nhất tám tháng, với hai mục tiêu song song. Một là chia cắt cô Tô ra khỏi cậu Lâm để dọn đường tiếp cận. Hai là dùng vị trí gần gũi với ông Lâm Chính Đông để dần dần thâu tóm quyền kiểm soát tài sản trong công ty con.
– Nếu đúng vậy, Kính Trạch nói, giọng trầm hẳn xuống, việc hủy hợp đồng của Vân Hy có ý nghĩa gì? Cô ấy không còn là vợ tôi, không còn liên quan trực tiếp đến công ty.
Luật sư Đặng nhìn cả hai chúng tôi, ánh mắt như đang cân nhắc điều gì.
– Chính vì các cậu vẫn còn liên hệ với nhau, dù đã ly hôn. Tôi đoán cô Diệp đã biết cậu mang bằng chứng đến cho cô Tô. Việc gây khó khăn tài chính cho cô Tô lúc này, không phải vì thù hằn cá nhân, mà là một đòn cảnh cáo, hoặc một cách để cô ấy không đủ ổn định để trở thành một mối đe dọa, một nhân chứng, một trở ngại.
Tôi siết chặt tay trên đùi.
– Vậy giờ chúng ta làm gì?
– Chúng ta cần ba thứ, luật sư Đặng nói, giơ ba ngón tay. Một, một báo cáo giám định độc lập khác về chữ ký của ông Lâm Chính Đông trên các văn bản chuyển nhượng, so sánh với chữ ký gốc qua nhiều năm. Hai, bằng chứng về việc ai đã gây sức ép khiến các hợp đồng của cô Tô bị hủy. Ba, và quan trọng nhất, chúng ta cần tìm ra ai trong nội bộ đã tiếp tay cho cô Diệp, vì một trợ lý không thể tự mình thao túng cổ phần công ty mà không có sự đồng lõa của ít nhất một thành viên hội đồng quản trị.
Kính Trạch gật đầu, ánh mắt đã trở lại vẻ sắc bén tôi từng quen thuộc khi hắn ngồi trong các cuộc họp quan trọng.
– Tôi sẽ lo phần chữ ký và nội bộ công ty.
Hắn nhìn sang tôi.
– Phần của em, nếu em đồng ý, là giữ mọi bằng chứng về việc ai đã can thiệp vào hợp đồng bảo tàng. Anh sẽ cử người hỗ trợ em, nếu em cho phép.
Tôi nhìn hắn một lúc lâu.
– Tôi tự lo được.
– Anh biết. Hắn nói, giọng nhẹ đi. Nhưng lần này, anh không muốn đứng ngoài nhìn em một mình chống đỡ nữa.
Diệp Khả đến xưởng của tôi vào một buổi chiều thứ Năm, không báo trước.
Cô ta mặc áo khoác be nhạt, trang điểm nhẹ, tay xách một túi giấy nhỏ có logo một tiệm bánh nổi tiếng, như thể đến thăm một người bạn cũ chứ không phải kẻ đứng sau cả một năm sóng gió trong đời tôi.
– Cô Tô Vân Hy phải không? Cô ta cười, nụ cười đúng chuẩn mực, không một chút thừa. Tôi là Diệp Khả, trợ lý của ông Lâm Chính Đông. Nghe nói cô là nhà phục chế giỏi nhất khu vực này, tôi ghé qua xem có thể đặt cô phục chế một món đồ gia truyền không.
Tôi đứng chắn ngay cửa xưởng, không mời vào.
– Tôi không nhận thêm khách mới trong thời gian này.
– Vậy sao? Cô ta nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua vai tôi, nhìn vào bên trong xưởng, nơi chiếc bình Thanh hoa vẫn còn đang dở dang trên bàn. Tôi nghe nói dạo này xưởng cô hơi… vắng khách. Chắc là mệt lắm, một mình gánh vác cả xưởng.
Tôi im lặng, không để lộ gì trên mặt, dù trong lòng đã hiểu rõ, cô ta đến đây không phải để đặt hàng.
– Cô Diệp, tôi nói chậm, có việc gì thì nói thẳng đi. Tôi không quen vòng vo.
Nụ cười của cô ta nhạt đi một chút, nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh.
– Tôi chỉ muốn khuyên cô một câu, với tư cách người từng đứng gần gia đình họ Lâm. Cô Tô à, một năm nay cô gây dựng lại sự nghiệp không dễ dàng gì. Đừng vì một chút tình cảm cũ mà để mọi thứ đổ vỡ lần nữa. Có những thứ, một khi đã buông tay, tốt nhất đừng cố với lại.
– Cô đang nói về Kính Trạch?
– Tôi đang nói về việc cô nên biết đâu là ranh giới an toàn cho mình.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, lần đầu tiên kể từ khi cô ta bước tới.
– Cô Diệp, nếu cô đến để dọa tôi, cô đã chọn nhầm cách. Tôi làm nghề phục chế cổ vật. Việc tôi giỏi nhất là nhìn ra chỗ nào từng bị vỡ, dù người ta có cố che giấu kỹ đến đâu.
Cô ta nhìn tôi thêm một giây, rồi cười, lần này nụ cười không còn cố che giấu sự lạnh lẽo bên dưới.
– Chúc cô may mắn với xưởng của mình, cô Tô.
Cô ta quay người bước đi, để lại túi bánh trên bậc thềm, không hề ngoái lại.
Tôi đứng nhìn theo bóng lưng đó khuất sau góc phố, tay siết chặt khung cửa. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi vừa rồi xác nhận điều tôi đã ngờ từ lâu: Diệp Khả biết chính xác Kính Trạch đã đến tìm tôi, và cô ta không có ý định để yên chuyện đó.
