Chương 2
Tôi không mở hồ sơ ngay đêm đó.
Tôi để nó trên bàn, cạnh chiếc bình Thanh hoa, và ngồi nhìn nó như nhìn một con vật lạ vừa bò vào nhà, không biết cắn hay không cắn.
Đêm đó tôi nhớ lại buổi tối một năm trước, khi trợ lý cũ của tôi, một cô gái tên Diệu, gửi vào điện thoại tôi một loạt ảnh không lời giải thích. Lâm Kính Trạch và một người phụ nữ, đứng sát nhau trong sảnh khách sạn, tay cô ta đặt trên ngực áo hắn, ánh đèn vàng phản chiếu lên hai gương mặt gần như áp sát nhau.
Tôi nhớ mình đã không hỏi gì. Không hỏi ai chụp, không hỏi khi nào, không hỏi vì sao. Tôi chỉ lặng lẽ đóng gói quần áo, để lại chiếc nhẫn cưới trên bàn trang điểm, và gọi luật sư.
Kính Trạch có gọi. Rất nhiều lần. Tôi không nghe máy nào cả.
Có một buổi tối hắn đứng dưới mưa trước cổng biệt thự cũ, tôi nhìn qua cửa sổ tầng hai, thấy hắn đứng đó gần một tiếng đồng hồ, áo sơ mi dính chặt vào lưng, không cầm ô. Tôi kéo rèm lại.
Bây giờ nghĩ lại, tôi không chắc mình kéo rèm vì không muốn thấy hắn, hay vì sợ nếu nhìn lâu hơn, tôi sẽ mở cửa.
Sáng hôm sau, tôi pha một ấm trà, ngồi xuống bàn làm việc, và mở phong bì.
Bên trong không chỉ có tờ danh thiếp luật sư. Có một tập hồ sơ mỏng, đóng ghim gọn gàng, tiêu đề bằng font chữ máy in: Báo cáo giám định ảnh kỹ thuật số, đề ngày tám tháng trước.
Tôi đọc từng trang, chậm, như đang gỡ từng lớp sơn mài cũ khỏi một món đồ gốm.
Báo cáo ghi rõ: các tệp ảnh gửi đến điện thoại tôi có dấu vết chỉnh sửa lớp phủ metadata, thời gian chụp gốc bị thay đổi, độ phân giải không khớp với camera điện thoại được cho là dùng để chụp. Có dấu hiệu ghép ảnh từ hai nguồn khác nhau, một ảnh chụp Lâm Kính Trạch tại buổi họp báo công khai sáu tháng trước đó, và một ảnh nền khách sạn lấy từ một sự kiện khác hoàn toàn.
Tay tôi lạnh đi.
Ở trang cuối có một dòng ghi chú viết tay, không phải của chuyên gia giám định, mà là chữ của Kính Trạch, cùng nét chữ nhỏ ngay ngắn tôi vừa thấy trên tờ danh thiếp đêm qua.
“Anh nhận được báo cáo này tám tháng trước. Anh không đưa cho em ngay vì lúc đó Diệp Khả vẫn còn ở gần cha anh, anh sợ nếu động vào cô ta lúc đó, cha anh sẽ bị liên lụy. Anh đã sai. Anh xin lỗi vì đã chọn bảo vệ công ty trước khi bảo vệ em.”
Tôi đặt tập hồ sơ xuống, đứng dậy, đi ra cửa sổ.
Không phải tôi tha thứ ngay lúc đó. Không hề.
Nhưng có một cảm giác khác, lạ hơn cả tức giận, đó là cảm giác của một năm bị đánh lừa không phải bởi hắn, mà bởi một người tôi còn chưa từng gặp mặt.
Diệp Khả.
Tôi chưa từng nghe tên này trước khi ký giấy ly hôn. Nhưng giờ đây, cái tên đó nằm giữa mọi thứ, như một vết nứt được giấu kỹ dưới lớp men bóng, chỉ lộ ra khi ta gõ vào đúng chỗ.
Tôi gọi cho luật sư Đặng ngay sáng đó.
Diệp Khả không phải người vô danh trong giới của nhà họ Lâm.
Cô ta là trợ lý đặc biệt của Lâm Chính Đông, cha chồng cũ của tôi, đã làm việc bên cạnh ông gần sáu năm. Người ta nói cô ta thông minh, chăm chỉ, luôn xuất hiện đúng lúc ông cần, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, tự mình học lên, tự mình leo từng bậc trong tập đoàn Lâm Nguyên mà không dựa vào ai.
Câu chuyện đó, nếu dừng ở đó, đáng được ngưỡng mộ.
Nhưng tôi từng có một lần gặp cô ta, tại bữa tiệc kỷ niệm hai mươi năm thành lập tập đoàn, khi tôi còn là con dâu nhà họ Lâm. Cô ta mặc váy đen giản dị, đứng cạnh ông Chính Đông, ánh mắt liếc sang tôi đúng một lần, ngắn đến mức nếu không chú ý sẽ không nhận ra. Nhưng tôi nhận ra. Trong ánh mắt đó không có sự dò xét thông thường của một nhân viên với vợ sếp trẻ.
Đó là ánh mắt của người đang tính toán khoảng cách giữa mình và một vị trí.
Sau này tôi mới biết, từ rất lâu trước khi những tấm ảnh giả xuất hiện, Diệp Khả đã âm thầm tìm cách tiếp cận Kính Trạch, không phải bằng tình cảm lộ liễu, mà bằng sự có mặt liên tục, đúng lúc, đúng chỗ, những buổi họp muộn, những chuyến công tác cần một trợ lý tháp tùng, những email công việc kéo dài đến nửa đêm.
Kính Trạch không hề đáp lại. Nhưng với người như Diệp Khả, một cánh cửa không đóng hẳn cũng đủ để cố sống cố chết đẩy vào.
Đêm cô ta thuê người chụp và ghép ảnh, cô ta đã tính rất kỹ. Không cần Kính Trạch phản bội thật. Chỉ cần tôi tin rằng hắn đã phản bội. Một cuộc hôn nhân sụp đổ vì nghi ngờ vẫn hiệu quả như sụp đổ vì sự thật, có khi còn dễ dàn dựng hơn.
Cô ta đã đúng, ít nhất là trong một năm.
Bây giờ, ngồi trong văn phòng luật sư Đặng Hoài Nam, nghe ông đọc lại từng dòng trong báo cáo giám định, tôi mới thấy hết sự kiên nhẫn lạnh lùng của người phụ nữ ấy. Cô ta không hành động vì một phút nông nổi. Cô ta đã chờ đúng thời điểm, khi tôi đang mệt mỏi vì công việc, khi Kính Trạch đang bận rộn với một thương vụ lớn, khi khoảng cách giữa hai vợ chồng đã đủ rộng để một tấm ảnh giả có thể lọt qua mà không ai kịp hỏi kỹ.
– Cô Tô, luật sư Đặng nói, gấp tập hồ sơ lại, đặt hai tay lên bàn. Vấn đề bây giờ không chỉ là việc chứng minh những tấm ảnh này là giả. Nếu Diệp Khả đã lên kế hoạch kỹ đến mức này để phá hôn nhân của cô, tôi e rằng mục đích cuối cùng của cô ta không chỉ dừng ở đó.
– Ý ông là?
– Một trợ lý bình thường không cần phải phá một cuộc hôn nhân để tiến thân. Trừ khi thứ cô ta nhắm đến không phải là vị trí trợ lý.
Tôi nhìn ông, hiểu ý ông muốn nói gì, nhưng chưa dám nghĩ hết.
– Ông đang nói cô ta nhắm vào công ty?
Luật sư Đặng không trả lời ngay. Ông đẩy kính lên, nhìn tôi qua khung gọng mỏng.
– Tôi đang nói, cô Tô à, có lẽ cô nên hỏi Kính Trạch xem gần đây tình hình cổ phần trong tập đoàn Lâm Nguyên có gì bất thường không.
Ba ngày sau, bảo tàng tỉnh gọi điện báo hủy hợp đồng phục chế bộ sưu tập gốm sứ đời Minh mà tôi đã ký kết từ hai tháng trước.
Lý do đưa ra rất gọn: cắt giảm ngân sách.
Tôi không tin. Ngân sách bảo tàng đã được phê duyệt từ đầu năm, và hợp đồng của tôi chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong đó. Tôi gọi cho ông Trịnh, giám đốc bảo tàng, người đã làm việc với tôi ba năm nay, quen đến mức có thể gọi tôi là “cô Vân Hy” thay vì “nhà phục chế Tô”.
Giọng ông trong điện thoại nghe gượng gạo khác thường.
– Cô Vân Hy à, thật lòng tôi cũng không muốn thế này. Nhưng có người trên can thiệp, nói thẳng ra là gây sức ép để chúng tôi chuyển hợp đồng sang một đơn vị khác.
– Đơn vị nào?
– Một công ty phục chế mới thành lập, tôi nghe nói có liên quan đến một khoản tài trợ lớn từ phía doanh nghiệp. Cô Vân Hy, tôi không tiện nói thêm qua điện thoại.
Tôi cúp máy, đứng giữa xưởng, nhìn quanh những giá đỡ đầy mảnh gốm dở dang. Một hợp đồng bị hủy không phải chuyện lớn với một người phục chế có tiếng. Nhưng chỉ trong vòng một tuần, tôi nhận thêm hai cuộc gọi báo hoãn từ hai khách hàng tư nhân, cả hai đều là những người tôi đã làm việc lâu năm, cả hai đều có lý do mơ hồ như nhau.
Đây không phải trùng hợp.
Tôi nghĩ đến câu nói của luật sư Đặng. Nếu Diệp Khả đã theo dõi tôi đủ lâu để biết chính xác con số ba tỷ tôi cần, cô ta chắc chắn cũng biết ba hợp đồng bảo tàng đang nuôi sống xưởng của tôi.
Đây không phải một cuộc chiến đã kết thúc khi tờ giấy ly hôn được ký. Nó chỉ mới chuyển sang một mặt trận khác, âm thầm hơn, và tôi đang đứng giữa đó mà không hề chuẩn bị.
Tối hôm đó, tôi cầm điện thoại lên, do dự rất lâu, rồi cuối cùng nhắn cho Kính Trạch một dòng duy nhất.
“Anh có thời gian không. Có chuyện cần nói.”
Tin nhắn được xem gần như ngay lập tức. Ba mươi giây sau, điện thoại tôi đổ chuông.
