Chương 1

  1. Home
  2. Ba Tỷ Và Một Trái Tim Không Bán
  3. Chương 1
Next

Ngày tôi ký tờ ly hôn, Lâm Kính Trạch không khóc.

Hắn chỉ nhìn tôi, ánh mắt tối sầm như muốn nói điều gì đó rồi thôi. Tôi không để hắn nói. Tôi đã nhìn thấy ảnh rồi. Tôi đã nghe thấy đủ rồi.

Tôi đặt bút xuống, đứng dậy, bước ra khỏi căn biệt thự họ Lâm mà không ngoái đầu.

Một năm sau, tôi trở thành Tô Vân Hy, nhà phục chế cổ vật độc lập với ba hợp đồng bảo tàng tỉnh và một tiếng tăm mới gây dựng từ đầu ngón tay chai sần. Phòng xưởng của tôi nhỏ, luôn có mùi keo đặc trưng và ánh đèn hắt vàng. Tôi thích nó hơn bất kỳ phòng khách nào của nhà họ Lâm.

Rồi hắn xuất hiện trước cửa.

Lâm Kính Trạch. Vest đen, tóc chải gọn, tay cầm một phong bì mỏng.

Tôi nhìn hắn ba giây rồi toan đóng cửa.

– Tô Vân Hy.

Giọng hắn vẫn vậy, trầm và chậm, quen thuộc đến mức tôi ghét bản thân vì còn nhớ.

– Công ty mới của em thiếu vốn đúng ba tỷ. Anh có.

Tôi dừng tay.

Không phải vì choáng. Mà vì buồn cười đến mức không biết nên cười hay nên đuổi hắn đi trước.

– Anh đứng trước cửa nhà người ta để mào đầu bằng câu đó à?

Hắn không cười. Hắn không bao giờ cười dễ dàng.

– Anh đứng đây vì đây là cách duy nhất em chịu nghe anh nói chuyện.

Tôi buông tay khỏi cánh cửa. Tôi nhìn hắn, nhìn cái phong bì hắn đặt nhẹ lên bậc thềm, nhìn đôi mắt không một gợn biểu cảm mà tôi từng tưởng mình đọc được.

Ba tỷ.

Tôi biết hắn biết con số đó chính xác. Không phải ước chừng. Ai đó đã điều tra kỹ.

– Em không cần tiền của anh.

– Anh biết.

Hắn nhặt phong bì lên, không nhét vào túi, chỉ cầm trong tay.

– Anh đến không phải vì em cần. Anh đến vì anh còn nợ em một lời giải thích.

Tôi im lặng đủ lâu để gió chiều thổi qua kẽ cửa, mang theo mùi sơn gỗ từ xưởng bên trong.

Một lời giải thích.

Hắn mất một năm để nói câu đó.

– Anh nghĩ em còn muốn nghe không?

– Không.

Hắn trả lời nhanh hơn tôi tưởng.

– Nhưng anh vẫn cần nói.

Tôi nhìn hắn. Lâm Kính Trạch đứng đó, lưng thẳng, tay cầm phong bì, trông như người đã tập dượt câu này nhiều lần mà vẫn không tìm được giọng đúng.

Tôi ghét nhất điều đó ở hắn.

Ghét vì nó trông thật.

– Vào đi.

Tôi không biết mình nói câu đó lúc nào. Chỉ biết đã nói rồi thì không rút lại được.

Hắn bước qua ngưỡng cửa, dừng lại giữa phòng xưởng, nhìn quanh một lượt. Ánh đèn vàng hắt lên giá đỡ la liệt mảnh gốm, lọ keo, bút vẽ chi tiết nhỏ hơn ngón tay út. Hắn nhìn lâu ở chiếc bình Thanh hoa đang trong giai đoạn phục chế, vết nứt được tôi gia cố từng milimet bằng keo Nhật và sơn mài.

– Em làm cái này một mình à?

– Anh đến đây để hỏi điều đó không?

Hắn quay lại nhìn tôi.

– Những bức ảnh đó là do Diệp Khả dàn dựng. Hắn nói, giọng đều như đọc báo cáo. Cô ấy thuê người chụp, chỉnh sửa, rồi gửi đến điện thoại em.

Tôi không cử động.

– Anh có bằng chứng không?

– Có. Từ tám tháng trước.

Tám tháng.

Cái kim nhỏ nào đó trong ngực tôi xoay một vòng, nhẹ thôi, nhưng đủ để tôi cảm thấy.

– Vậy tại sao bây giờ mới đến?

Hắn đặt phong bì lên bàn làm việc của tôi, cạnh chiếc bình Thanh hoa chưa lành.

– Vì anh mất tám tháng để thừa nhận rằng anh sợ.

Tôi ngước nhìn hắn, lần đầu tiên thật sự nhìn, không phải để tìm lý do đuổi hắn đi.

– Sợ cái gì?

Hắn nhìn lại tôi, đôi mắt tối sầm quen thuộc đó, lần này không che giấu gì.

– Sợ em nghe xong rồi vẫn không muốn quay lại.

Tôi không trả lời ngay.

Không phải vì tôi không có câu trả lời. Mà vì câu trả lời đó quá lớn, nói ra sẽ không thu lại được.

Tôi quay về phía chiếc bình Thanh hoa, nhặt cây bút nhỏ lên, không phải để làm gì, chỉ để tay có chỗ bận.

– Anh có biết phục chế cổ vật khác sửa đồ gãy thế nào không?

Hắn im lặng.

– Mình không dán lại cho lành. Mình làm cho vết nứt thấy được. Kintsugi của Nhật dùng vàng, phái Trung Hoa dùng sơn mài đỏ. Cái ý nghĩa là… vật này đã vỡ. Không xóa được. Nhưng nó vẫn là vật đó.

Tôi đặt cây bút xuống.

– Anh mất tám tháng vì sợ. Tôi mất một năm vì tưởng mình không cần nghe.

Lâm Kính Trạch không nói gì. Hắn chỉ nhìn tôi, nhìn kiểu mà tôi biết hắn đang cố không để mặt mình lộ ra gì thêm.

Nhưng tôi đã học cách đọc vết nứt. Nghề dạy tôi điều đó.

– Bằng chứng anh có, anh nộp vào đâu rồi?

– Chưa nộp đâu cả.

Tôi ngước lên.

– Tại sao?

– Vì anh không muốn dùng nó như vũ khí. Anh muốn đưa cho em trước.

Tôi nhìn phong bì trên bàn. Không phải ba tỷ. Là thứ nặng hơn ba tỷ rất nhiều.

– Anh nghĩ đưa cho em thì em sẽ làm gì?

Hắn thở ra, nhẹ, gần như không nghe thấy.

– Anh không nghĩ gì cả. Anh chỉ biết nó thuộc về em.

Phòng xưởng yên tĩnh đến mức tôi nghe được tiếng keo khô dần trên miệng bình.

Tôi cầm phong bì lên. Tay không run. Nhưng trong ngực thì có gì đó đang được nong ra từng chút, như vết nứt được đổ vào chất lỏng ấm, chưa biết thành vàng hay thành tro.

– Anh về đi. Cho tôi vài ngày.

Hắn gật đầu, quay người, bước đến cửa.

– Kính Trạch.

Hắn dừng lại, không quay lại.

– Ba tỷ đó… anh để trong phong bì này thật à?

Một khoảng lặng. Rồi, lần đầu tiên trong cả buổi chiều, hắn cười, nhỏ thôi, tôi chỉ thấy qua vai.

– Không. Đó là danh thiếp luật sư của em. Anh nhờ họ xem hồ sơ từ tám tháng trước.

Tôi đứng yên, nhìn cái phong bì mỏng tanh trên tay.

Danh thiếp. Chỉ là danh thiếp.

Hắn đã gửi hồ sơ của tôi đến chỗ họ từ tám tháng trước, khi tôi còn đang ngồi đây một mình, nghĩ rằng hắn đã bỏ đi hẳn.

Cửa xưởng khép lại. Tiếng bước chân Lâm Kính Trạch xa dần trên hành lang đá.

Tôi ngồi xuống ghế, không chủ ý, chân tự khuỵu.

Tám tháng. Hắn không biến mất. Hắn chỉ đứng ở phía sau, âm thầm làm thứ mà tôi không cho hắn làm trước mặt.

Tôi nhìn chiếc bình Thanh hoa, đường sơn mài đỏ còn chưa khô hẳn, óng lên dưới đèn.

Kintsugi không xóa vết vỡ.

Nó chỉ hỏi: ngươi có dám để người ta thấy không?

Tôi mở phong bì, lấy tờ danh thiếp ra. Lật mặt sau.

Nét chữ của hắn, nhỏ, ngay ngắn.

“Nếu em muốn dùng nó, anh ở đây. Nếu không, anh vẫn ở đây.”

Tôi gấp tờ giấy lại, nhét vào túi áo, và nhận ra tay mình đang run từ lúc nào.

Vấn đề không phải ba tỷ, không phải bằng chứng, không phải tám tháng hay một năm.

Vấn đề là sáng mai tôi phải mở hồ sơ đó ra, và bên trong có thể có thứ sẽ không để tôi chọn im lặng thêm được nữa.

Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal