Chương 6
Tử Khâm không ngủ được sau bữa cơm tối với chú Bội Thành. Câu hỏi về cái chết của cha hắn cứ lởn vởn trong đầu, không có lời giải, nhưng cũng không thể gạt bỏ.
Hắn đến căn hộ của Tống Vy lúc gần nửa đêm, nơi cả nhóm, luật sư Đặng, bà Lan, Minh Anh, đang tập trung rà soát lần cuối toàn bộ hồ sơ chuẩn bị cho phiên họp cổ đông khẩn sáng hôm sau.
– Anh không sao chứ?
Tôi hỏi khi thấy sắc mặt hắn khác thường, nhợt nhạt hơn cả những ngày căng thẳng vừa qua.
– Tôi ổn.
Hắn nói, dù rõ ràng không ổn chút nào, rồi ngồi xuống ghế trống, cố tập trung vào công việc trước mắt.
– Cập nhật tôi tình hình đi. Bên an ninh nội bộ đã kết luận gì về cáo buộc đánh cắp dữ liệu chưa?
– Xong rồi.
Minh Anh trả lời thay, giọng nhẹ nhõm.
– Bộ phận an ninh xác nhận anh Khâm có quyền truy cập hợp pháp vào khu lưu trữ với tư cách CEO, không có dấu hiệu vi phạm quy định bảo mật nào. Cáo buộc của Diệp Tiểu Tiểu không đủ căn cứ, họ đã bác bỏ.
– Vậy là một đòn của họ thất bại.
Luật sư Đặng nói, giọng có chút nhẹ nhõm nhưng vẫn thận trọng.
– Nhưng đừng chủ quan. Lâm Bội Thành không phải người dễ dàng bỏ cuộc chỉ vì một nước cờ hỏng. Ngày mai, ông ta chắc chắn sẽ có phương án dự phòng.
– Tôi đã chuẩn bị sẵn ba lớp bằng chứng.
Tôi trải tài liệu ra bàn, giọng chuyển sang nghiêm túc, tập trung.
– Lớp một, lời khai trực tiếp của ông Sinh, sẽ có mặt tại phiên họp qua kết nối video từ nơi an toàn, cùng bản tường trình đã công chứng. Lớp hai, xác nhận của bác Lợi về việc bị ép đóng dấu khống, cũng đã công chứng đầy đủ. Lớp ba, báo cáo kiểm toán độc lập của cô Lan về dòng tiền bất minh từ các công ty vỏ bọc suốt hai mươi năm qua.
– Còn cuốn sổ tay?
Tử Khâm hỏi, giọng khàn.
– Đó sẽ là bằng chứng cuối cùng, mạnh nhất.
Tôi nhìn hắn, biết rõ điều này sẽ khó khăn với hắn hơn bất kỳ ai trong phòng.
– Anh vẫn chắc chắn muốn tự tay trình bày phần đó trước hội đồng chứ?
Hắn im lặng một lúc, rồi gật đầu, ánh mắt kiên định dù rõ ràng đang phải đấu tranh dữ dội trong lòng.
– Tôi chắc chắn. Nếu tôi không tự làm điều đó, tôi sẽ không bao giờ tha thứ được cho chính mình.
Khi mọi người lần lượt ra về, chỉ còn lại tôi và Tử Khâm trong căn phòng, ánh đèn bàn hắt bóng dài lên tường.
– Cô Vy.
Hắn gọi, giọng nhỏ hơn mọi khi.
– Dù ngày mai kết quả thế nào, tôi muốn cảm ơn cô. Không phải vì cô giúp tôi, mà vì cô đã cho tôi cơ hội được biết sự thật, dù sự thật đó đau đớn đến mức nào. Nhiều người cả đời không có được cơ hội đó.
Tôi nhìn hắn, lần đầu tiên không cố giữ khoảng cách trong ánh mắt mình.
– Ngày mai, đừng cảm ơn tôi vội. Ngày mai anh sẽ phải đối mặt với việc công khai tố cáo người thân duy nhất còn lại của mình, trước hàng chục cổ đông, trước công luận. Đó không phải điều dễ dàng, và tôi không chắc anh sẽ không hối hận.
– Tôi sẽ không hối hận.
Hắn nói, giọng chắc chắn đến mức tôi tin hắn hoàn toàn trong khoảnh khắc đó.
– Vì lần đầu tiên trong đời, tôi biết mình đang làm điều đúng, không phải vì ai bảo tôi phải làm, mà vì chính tôi chọn làm.
Chín giờ sáng, phòng họp lớn nhất tòa nhà Thiên Nguyên, nằm ở tầng ba mươi, chật kín người. Toàn bộ hội đồng quản trị, các cổ đông lớn, đại diện pháp lý của cả hai phía, đều đã có mặt.
Tôi bước vào, mặc bộ vest đen giản dị nhưng sắc sảo, không còn bóng dáng nào của cô lễ tân từng đứng sau quầy ba năm trước. Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía tôi, có người tò mò, có người dò xét, có người đã nghe phong thanh câu chuyện và nhìn tôi với sự ngưỡng mộ dè dặt.
Lâm Bội Thành ngồi ở vị trí trung tâm bàn chủ tọa, vest xám tro quen thuộc, dáng vẻ điềm tĩnh tuyệt đối, như thể ông ta đang chủ trì một cuộc họp thường niên bình thường chứ không phải đối mặt với một cơn bão sắp ập đến.
– Cô Tống Vy.
Ông ta gật đầu chào, giọng lịch sự đến mức giả tạo.
– Mời cô ngồi. Chúng ta sẽ bắt đầu ngay khi mọi người có mặt đủ.
Tôi ngồi xuống vị trí dành cho mình, đối diện chéo với ông ta, đặt tập hồ sơ dày trước mặt, không nói gì thêm.
Diệp Tiểu Tiểu ngồi ở hàng ghế phía sau chú mình, ánh mắt lấp lánh sự tự tin ban đầu đã nhạt đi ít nhiều kể từ sau vụ cáo buộc đánh cắp dữ liệu thất bại. Cô ta cố tránh ánh mắt tôi.
Lâm Tử Khâm bước vào sau cùng, ngồi vào ghế CEO ở đầu bàn đối diện chú mình, gương mặt căng thẳng nhưng ánh mắt kiên định. Khi đi ngang qua tôi, hắn khẽ gật đầu, một cử chỉ ngắn ngủi nhưng đủ để truyền đi một thông điệp, tôi sẵn sàng.
– Kính thưa quý vị.
Lâm Bội Thành đứng dậy, mở đầu phiên họp bằng giọng điệu trang trọng thường thấy.
– Hôm nay chúng ta tổ chức phiên họp khẩn để giải quyết một vấn đề quan trọng, liên quan đến tính hợp pháp của việc chuyển nhượng quyền sở hữu một phần đáng kể tòa nhà Thiên Nguyên cho cô Tống Vy. Công ty Bội Phát Đầu Tư đã trình bày những nghi vấn xác đáng về mặt pháp lý, và chúng ta cần làm rõ trước khi có bất kỳ quyết định nào ảnh hưởng đến quyền lợi của toàn thể cổ đông.
Ông ta nhìn về phía tôi, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ẩn sâu là một tia thách thức.
– Cô Tống Vy, cô có ý kiến gì trước khi chúng ta tiến hành biểu quyết sơ bộ không?
Tôi đứng dậy, chậm rãi, để cả căn phòng có đủ thời gian tập trung hoàn toàn vào mình.
– Có.
Tôi nói, giọng vang rõ trong không gian im lặng của phòng họp.
– Trước khi quý vị biểu quyết về tính hợp pháp của quyền sở hữu của tôi, tôi nghĩ quý vị nên biết rõ, chính quyền sở hữu ban đầu của công ty Nguyên Long, tiền thân của tập đoàn này, đã bị tước đoạt như thế nào cách đây hai mươi năm. Và ai là người đứng sau việc đó.
Tiếng xì xào nổi lên khắp phòng họp. Lâm Bội Thành vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng tay ông ta, đặt trên bàn, khẽ siết lại.
– Cô đang nói gì vậy, cô Tống?
Ông ta hỏi, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng có chút gằn.
Tôi mở tập hồ sơ, lấy ra tấm ảnh đầu tiên, phóng to lên màn hình lớn phía sau lưng tôi.
– Tôi đang nói về đêm hai mươi năm trước, khi một tờ hợp đồng mang chữ ký giả mạo của cha tôi, ông Tống Chí Nguyên, được ép buộc đóng dấu công chứng khống, để hợp thức hóa việc chiếm đoạt toàn bộ cổ phần của ông trong công ty do chính ông sáng lập.
Cả phòng họp chấn động. Nhiều cổ đông quay sang nhìn nhau, thì thầm bàn tán. Một số người lớn tuổi, từng biết đến cái tên Nguyên Long từ hai mươi năm trước, gương mặt hiện rõ sự bàng hoàng.
Lâm Bội Thành đứng dậy, cố lấy lại quyền kiểm soát tình hình.
– Đây là những cáo buộc nghiêm trọng, cô Tống. Cô có bằng chứng gì cho những lời này, hay chỉ là suy diễn dựa trên mối thù cá nhân với gia tộc chúng tôi?
– Tôi có đầy đủ bằng chứng.
Tôi ra hiệu cho Minh Anh bật màn hình kết nối video đã chuẩn bị sẵn.
Hình ảnh ông Sinh hiện lên trên màn hình lớn, ngồi trong một căn phòng an toàn, ánh mắt vẫn còn run rẩy nhưng giọng nói vững vàng hơn lần đầu tôi gặp ông.
– Tôi là Trịnh Văn Sinh, nguyên kế toán trưởng công ty Nguyên Long.
Ông nói, nhìn thẳng vào camera.
– Hai mươi năm trước, tôi bị ông Lâm Bội Thành, khi đó là trợ lý riêng của ông Lâm Chấn Phong, ép buộc đóng dấu công ty vào một hợp đồng chuyển nhượng cổ phần mang chữ ký giả mạo của ông Tống Chí Nguyên, chủ tịch công ty. Tôi làm chứng điều này là hoàn toàn sự thật, và tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm trước pháp luật về lời khai của mình.
Tiếng xì xào trong phòng họp lớn hơn. Lâm Bội Thành đứng chết lặng một giây, rồi cố gắng lấy lại bình tĩnh.
– Lời khai của một người, không đủ để kết luận bất cứ điều gì. Có thể ông ta bị ép buộc, hoặc bị mua chuộc để vu khống.
– Vậy mời quý vị nghe thêm nhân chứng thứ hai.
Tôi ra hiệu, một đoạn ghi âm khác được phát ra, giọng nói run rẩy của ông Hoàng Đức Lợi, người công chứng viên già.
– Tôi là Hoàng Đức Lợi, nguyên công chứng viên phòng công chứng quận. Tôi xác nhận, đêm trước phiên họp cổ đông định mệnh của công ty Nguyên Long hai mươi năm trước, tôi đã bị một khoản tiền lớn mua chuộc để đóng dấu công chứng khống lên một bộ hồ sơ chuyển nhượng cổ phần, do chính tay ông Lâm Bội Thành mang đến.
Lần này, không khí trong phòng họp thật sự đóng băng. Một số cổ đông lớn tuổi bắt đầu nhìn Lâm Bội Thành bằng ánh mắt hoàn toàn khác, không còn sự nể trọng như trước.
– Đây là dàn dựng.
Lâm Bội Thành gằn giọng, lần đầu tiên để lộ sự tức giận thật sự.
– Hai lời khai của những ông già không còn minh mẫn, không thể là bằng chứng đủ sức thuyết phục trước hội đồng này.
– Vậy thì có lẽ ông nên tự đọc bằng chứng thứ ba.
Tôi nói, giọng bình thản, ra hiệu cho Minh Anh chiếu lên màn hình bức ảnh chụp trang sổ tay, phóng to đủ để mọi người trong phòng đều đọc rõ từng chữ.
Đêm nay đã xong việc với Nguyên Long. Thằng Sinh làm theo đúng ý, đóng dấu công ty vào hợp đồng không cần chữ ký thật của Nguyên.
– Đây là chữ viết tay của chính ông, thưa ông Lâm Bội Thành.
Tôi nói, nhìn thẳng vào ông ta.
– Được tìm thấy trong cuốn sổ tay cá nhân ông cất giữ trong két sắt tại kho lưu trữ của tập đoàn. Và người tìm ra nó, chính là cháu trai ruột của ông, người ông từng tin tưởng nuôi dạy từ năm mười ba tuổi.
Cả phòng họp quay sang nhìn Lâm Tử Khâm, người vẫn ngồi im lặng suốt từ đầu buổi họp, gương mặt căng thẳng nhưng không né tránh bất kỳ ánh mắt nào.
Lâm Bội Thành nhìn cháu trai mình, ánh mắt đầy phản bội và đau đớn.
– Tử Khâm. Con…
Tử Khâm đứng dậy, chậm rãi, giọng run nhưng không hề lay chuyển.
– Con xin lỗi, chú. Nhưng con không thể tiếp tục im lặng trước sự thật này. Con xác nhận, đây đúng là chữ viết tay của chú, con nhận ra ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy.
Lâm Bội Thành đứng chết lặng giữa phòng họp, lần đầu tiên trong hai mươi năm, gương mặt điềm tĩnh quen thuộc của ông ta hoàn toàn sụp đổ.
Ông ta nhìn quanh, thấy ánh mắt của các cổ đông, từng người một, chuyển từ nể trọng sang nghi ngờ, rồi sang khinh bỉ. Thấy cháu gái Diệp Tiểu Tiểu ngồi im, mặt tái mét, không dám lên tiếng bênh vực. Thấy cháu trai Lâm Tử Khâm đứng thẳng, ánh mắt kiên định dù đau đớn hiện rõ.
– Được.
Ông ta cuối cùng cũng lên tiếng, giọng lạnh băng, không còn chút giả tạo lịch sự nào.
– Coi như các người thắng. Nhưng đừng nghĩ mọi chuyện sẽ kết thúc dễ dàng như vậy.
Ông ta quay sang tôi, ánh mắt đầy hằn học.
– Cô Tống Vy, cô nghĩ vạch trần được tôi hôm nay là xong sao? Tôi còn rất nhiều quan hệ, rất nhiều cách để khiến cô hối hận vì đã chọn đối đầu với tôi.
– Tôi không nghĩ vậy.
Tôi đứng dậy, đối diện thẳng với ông ta, không hề nao núng.
– Vì từ hôm nay, đây không còn là chuyện riêng giữa tôi và ông nữa. Bà Vũ Ngọc Lan, chuyên gia kiểm toán độc lập, đã hoàn thành báo cáo về dòng tiền bất minh chảy qua các công ty vỏ bọc do ông kiểm soát suốt hai mươi năm qua. Báo cáo này, cùng toàn bộ bằng chứng vừa trình bày, đã được gửi đến cơ quan điều tra kinh tế sáng nay, trước khi phiên họp này bắt đầu.
Sắc mặt Lâm Bội Thành trắng bệch.
– Cô… cô dám…
– Tôi không chỉ dám.
Tôi nói, giọng vẫn bình thản nhưng từng chữ như dao cứa.
– Tôi đã chờ ba năm để có ngày hôm nay. Tôi nghĩ ông xứng đáng nhận được nhiều hơn một cuộc họp cổ đông khẩn.
Cánh cửa phòng họp bật mở. Hai người mặc thường phục nhưng mang theo thẻ ngành bước vào, đi thẳng đến chỗ Lâm Bội Thành.
– Ông Lâm Bội Thành, chúng tôi là cán bộ điều tra thuộc cơ quan cảnh sát kinh tế. Mời ông về trụ sở để làm rõ một số vấn đề liên quan đến báo cáo tố giác về hành vi làm giả giấy tờ và gian lận tài chính.
Cả phòng họp im phăng phắc, không một tiếng động, chỉ có tiếng bước chân của Lâm Bội Thành, chậm rãi, nặng nề, khi ông ta bị đưa ra khỏi phòng họp, lần đầu tiên trong đời không còn giữ được dáng vẻ uy nghiêm quen thuộc.
Diệp Tiểu Tiểu đứng dậy, định chạy theo chú mình, nhưng bị một cán bộ khác chặn lại.
– Cô Diệp Tiểu Tiểu, chúng tôi cũng cần mời cô hợp tác làm rõ vai trò của cô trong công ty Bội Phát Đầu Tư, cùng hành vi đe dọa nhân chứng tại thành phố Hồ Chí Minh vừa qua.
Cô ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt vừa hận thù vừa tuyệt vọng.
– Cô hài lòng chưa, Tống Vy?
Tôi nhìn cô ta, không có chút hả hê nào trong lòng, chỉ có một sự nhẹ nhõm mệt mỏi.
– Tôi không hài lòng vì thấy cô bị bắt. Tôi chỉ nhẹ lòng vì cha tôi cuối cùng cũng được minh oan.
Khi phòng họp dần vãn người, chỉ còn lại tôi, Tử Khâm, và vài thành viên hội đồng quản trị đang bàn bạc về việc tái cơ cấu công ty, tôi bước ra ban công nhỏ cạnh phòng họp, nhìn xuống thành phố phía dưới, hít một hơi thật sâu.
Ba năm. Cuối cùng cũng đến ngày này.
Tiếng bước chân sau lưng khiến tôi quay lại. Tử Khâm đứng đó, gương mặt vẫn còn nét mệt mỏi và đau đớn vì phải đối mặt với sự thật về gia đình mình, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại có một sự nhẹ nhõm kỳ lạ.
– Xong rồi.
Hắn nói, giọng khàn.
– Ừ.
Tôi đáp.
– Xong phần khó nhất rồi.
