Chương 5

  1. Home
  2. Ba Năm Giấu Mặt
  3. Chương 5
Prev
Next

Lâm Tử Khâm đến căn hộ riêng của tôi lúc gần mười một giờ đêm, tóc tai rối bời, áo sơ mi nhàu nhĩ như thể vừa trải qua một trận chiến với chính mình.

Tôi mở cửa, không nói gì, chỉ nhường lối cho hắn vào.

Hắn đặt điện thoại lên bàn, mở ra từng bức ảnh chụp trang sổ tay, tay vẫn còn run nhẹ.

– Đây là chữ viết tay của chú tôi. Tôi có thể xác nhận một trăm phần trăm, tôi đã nhìn chữ viết đó từ khi còn nhỏ.

Tôi cầm điện thoại, đọc từng dòng chữ, cảm giác lồng ngực thắt lại dù đây không phải lần đầu tiên tôi đối diện với bằng chứng tội ác của ông ta.

Có sự khác biệt giữa việc biết một điều gì đó là thật, và việc nhìn thấy nó bằng chính mắt mình, viết ra bằng chính tay kẻ gây tội.

– Anh biết mình vừa làm gì không?

Tôi hỏi, nhìn thẳng vào mắt hắn.

– Anh vừa phản lại chính chú ruột mình, người nuôi dạy anh từ năm mười ba tuổi.

– Tôi biết.

Hắn ngồi xuống ghế, hai tay ôm đầu.

– Tôi đã nghĩ về điều đó suốt đường lái xe đến đây. Nhưng tôi không thể giả vờ như mình chưa từng nhìn thấy dòng chữ đó. Tôi không thể tiếp tục đứng ở vị trí CEO của một công ty được xây trên một chữ ký giả, mà không làm gì cả.

– Vì sao anh chọn đưa nó cho tôi, thay vì tự mình đối mặt với chú anh?

Tôi hỏi, muốn thăm dò động cơ thật sự của hắn.

Hắn ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt có gì đó rất thật, không giống bất kỳ lần nào trước đây tôi từng thấy ở hắn.

– Vì tôi biết, nếu chỉ có mình tôi, tôi sẽ do dự. Chú tôi là người duy nhất còn lại trong gia đình sau khi cha tôi mất sớm. Tôi sợ mình sẽ mềm lòng, sẽ tìm cách che giấu, hoặc thỏa hiệp. Nhưng cô thì không. Cô đã chờ ba năm cho khoảnh khắc này. Tôi tin cô sẽ không để nó trôi qua.

Tôi im lặng một lúc, ngẫm nghĩ về câu nói đó.

– Nếu anh giao bằng chứng này cho tôi, đồng nghĩa với việc anh không còn đường lui. Chú anh sẽ không bao giờ tha thứ cho anh vì điều này.

– Tôi biết.

Hắn nói, giọng chắc chắn hơn tôi tưởng.

– Nhưng tôi thà mất một người chú, còn hơn sống cả đời với sự dối trá mà mình biết rõ nhưng chọn im lặng.

– Được.

Tôi nói, gấp lại tài liệu, giọng chuyển sang thực tế.

– Từ giờ, chúng ta là đồng minh trong việc này. Nhưng tôi phải nói rõ, anh Khâm, đồng minh không có nghĩa là tôi đã tha thứ cho gia tộc anh, hay tin tưởng anh hoàn toàn.

– Tôi không đòi hỏi điều đó.

Hắn nhìn tôi, một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thành thoáng qua.

– Tôi chỉ muốn làm điều đúng đắn. Phần còn lại, cô cho tôi bao nhiêu thời gian cũng được.

Tôi quay đi, không muốn hắn nhìn thấy khoảnh khắc lung lay trong mắt mình. Ba năm tôi luyện cho mình một trái tim đủ cứng rắn để không bị lay động bởi bất kỳ lời nói nào. Nhưng câu nói vừa rồi, không hiểu sao lại chạm được vào một góc tôi tưởng đã đóng kín từ lâu.

– Anh về đi.

Tôi nói, giọng trở lại bình thản.

– Đêm nay tôi cần thời gian để xử lý bằng chứng này cùng luật sư. Còn anh, từ ngày mai, anh cần cẩn thận hơn. Nếu chú anh phát hiện anh đã vào kho lưu trữ, ông ta sẽ không để yên.

Hắn gật đầu, đứng dậy đi ra cửa. Trước khi rời đi, hắn dừng lại, quay đầu nhìn tôi.

– Tống Vy. Dù kết quả thế nào, tôi cũng mong cô biết, tôi thật lòng xin lỗi vì những gì gia đình tôi đã gây ra cho cha cô.

– Lời xin lỗi đó, hãy để dành đến ngày chú anh đứng trước tòa mà nói.

Tôi đáp, khép cửa lại sau lưng hắn.

Đêm đó tôi không ngủ được, không phải vì lo lắng, mà vì lần đầu tiên sau ba năm, tôi cảm thấy mình không còn hoàn toàn đơn độc trong cuộc chiến này.

Sáng hôm sau, bà Lan gọi điện cho tôi ngay khi tôi vừa thức dậy, giọng gấp gáp khác thường.

– Cô Vy, tôi vừa tra ra lai lịch thật của Diệp Tiểu Tiểu. Cô ta không chỉ là trợ lý riêng của anh Khâm.

– Nói tôi nghe.

– Cô ta là cháu gái ruột của Lâm Bội Thành, con gái em gái ông ta. Được gửi vào công ty làm trợ lý cho anh Khâm từ năm năm trước, dưới danh nghĩa tuyển dụng bình thường, nhưng thực chất là để theo dõi và báo cáo trực tiếp mọi động thái của CEO cho chú mình.

Tôi ngồi lặng người một lúc, ghép lại toàn bộ các mảnh ghép trong đầu.

Ba năm qua, mỗi lần Diệp Tiểu Tiểu xuất hiện ở quầy lễ tân, mỗi ánh mắt khinh khỉnh cô ta ném về phía tôi, không đơn thuần là sự phân biệt giai cấp của một trợ lý cấp cao với nhân viên lễ tân. Đó còn là bản năng cảnh giác của người được huấn luyện để giám sát, để phát hiện bất kỳ điều gì bất thường trong tòa nhà này.

– Cô ta biết tôi là ai từ trước khi tin tức lan ra không?

Tôi hỏi, giọng trầm xuống.

– Tôi không dám chắc chắn. Nhưng nếu cô ta thực sự làm nhiệm vụ giám sát cho Lâm Bội Thành suốt năm năm, khả năng cao là cô ta đã có nghi ngờ về cô từ rất sớm, chỉ là chưa có đủ bằng chứng để hành động.

Buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn khẩn từ Minh Anh.

Chị, có chuyện lớn. Diệp Tiểu Tiểu vừa báo cáo với ban an ninh tòa nhà rằng có nghi vấn rò rỉ dữ liệu nội bộ từ hệ thống máy chủ của tập đoàn, và yêu cầu kiểm tra lịch sử truy cập của anh Khâm trong tuần qua. Họ đang cố chứng minh anh Khâm đã đánh cắp tài liệu mật của công ty để đưa cho người ngoài.

Tôi hiểu ngay chiến thuật của họ. Đây không phải chỉ là hành động trả đũa, mà là một đòn phủ đầu tinh vi, biến bằng chứng tội ác của Lâm Bội Thành thành tang vật của một vụ đánh cắp dữ liệu, khiến Tử Khâm rơi vào thế phải tự bảo vệ mình trước khi kịp tố cáo ai khác.

Tôi gọi ngay cho Tử Khâm.

– Anh đã nghe chuyện chưa?

– Tôi vừa nghe.

Giọng hắn căng thẳng rõ rệt.

– Bộ phận an ninh vừa mời tôi lên làm việc, nói có khiếu nại nội bộ về việc tôi truy cập trái phép vào khu vực lưu trữ hồ sơ mật. Tôi nghĩ chú tôi đã ra tay nhanh hơn tôi tưởng.

– Anh có sao không?

– Chưa sao. Nhưng nếu họ tìm được cách chứng minh tôi đã sao chép tài liệu, tôi có thể bị cáo buộc vi phạm nghĩa vụ bảo mật, thậm chí bị truy cứu trách nhiệm hình sự tùy mức độ. Đó là cách chú tôi vẫn hay xử lý những người ông ta coi là mối đe dọa, biến họ thành người có tội trước khi họ kịp tố cáo ai.

– Nghe tôi.

Tôi nói, giọng chuyển sang dứt khoát, tính toán nhanh trong đầu.

– Anh không được nộp lại điện thoại hay bất kỳ thiết bị nào cho bộ phận an ninh trước khi có luật sư riêng đi cùng. Đây là quyền của anh, không ai được ép anh giao nộp bằng chứng khi chưa có lệnh chính thức từ cơ quan có thẩm quyền.

– Tôi hiểu.

– Và anh Khâm.

Tôi ngừng lại một giây trước khi nói tiếp.

– Có lẽ đã đến lúc chúng ta không thể chờ đến ngày họp cổ đông khẩn nữa. Chú anh đang đẩy nhanh mọi thứ. Chúng ta cũng phải nhanh hơn.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng hắn vang lên, chắc chắn hơn tôi từng nghe.

– Cô nói đi. Tôi làm theo.

Người công chứng viên già tên Hoàng Đức Lợi, đã nghỉ hưu gần mười lăm năm, sống trong một căn nhà nhỏ ở ngoại ô, nơi luật sư Đặng dẫn tôi đến vào một buổi sáng mưa lất phất.

Ông đã hơn tám mươi tuổi, trí nhớ không còn minh mẫn như trước, nhưng khi luật sư Đặng nhắc đến cái tên Nguyên Long, đôi mắt mờ đục của ông bỗng sáng lên một tia gì đó giống như hối hận đã chôn giấu quá lâu.

– Tôi nhớ vụ đó.

Ông nói, giọng run run.

– Hồi đó tôi làm ở phòng công chứng quận, có một cậu thanh niên, giờ nghĩ lại chắc là cậu Bội Thành, mang đến một bộ hồ sơ, nhờ tôi đóng dấu xác nhận gấp trong đêm, nói là để kịp phiên họp sáng hôm sau. Tôi thấy có gì đó không ổn, chữ ký trông hơi lạ so với các hồ sơ trước đó tôi từng xử lý của ông Nguyên, nhưng cậu ta đưa cho tôi một khoản tiền lớn, nói là phí gấp, tôi… tôi đã nhắm mắt cho qua.

Ông cúi đầu, hai tay run rẩy đan vào nhau.

– Tôi biết mình sai. Suốt bao năm nay tôi không dám nhắc lại chuyện đó với ai, kể cả con cháu trong nhà.

– Bác Lợi.

Tôi nói, cố giữ giọng nhẹ nhàng nhất có thể, dù trong lòng có một cơn sóng cảm xúc đang cuộn lên.

– Cháu không đến đây để trách bác. Cháu chỉ cần bác giúp cháu một việc, xác nhận lại toàn bộ sự việc trước cơ quan có thẩm quyền, để minh oan cho cha cháu, ông Tống Chí Nguyên.

Ông ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt mờ đục bỗng ầng ậng nước.

– Con là con gái ông Nguyên?

– Vâng.

– Ông ấy là người tốt.

Ông nói, giọng nghẹn lại.

– Tôi nhớ những lần ông ấy đến làm hồ sơ, luôn tự tay đọc kỹ từng dòng trước khi ký, không như nhiều người khác chỉ ký bừa cho nhanh. Người như vậy, không đáng bị đối xử như thế.

Ông đồng ý làm chứng chính thức, ký vào bản tường trình có luật sư Đặng soạn sẵn, xác nhận toàn bộ quá trình bị ép đóng dấu công chứng khống vào đêm trước phiên họp cổ đông định mệnh năm đó.

Trên đường về, luật sư Đặng nhìn tôi, ánh mắt có chút nhẹ nhõm lẫn lo lắng.

– Chúng ta đã có đủ ba mảnh ghép quan trọng nhất. Lời khai của ông Sinh, bản ghi chú tay của Lâm Bội Thành, và giờ là xác nhận của người công chứng viên trực tiếp thực hiện việc đóng dấu khống. Cộng thêm báo cáo kiểm toán của bà Lan về dòng tiền bất minh, đây là một bộ hồ sơ đủ sức đứng vững trước tòa.

– Nhưng vẫn chưa đủ để chặn đứng phiên họp cổ đông khẩn sắp tới.

Tôi nói, nhìn ra cửa xe, mưa vẫn rơi lất phất bên ngoài.

– Chúng ta cần trình toàn bộ bằng chứng này công khai, ngay tại phiên họp đó, trước mặt toàn thể hội đồng quản trị và các cổ đông lớn. Không phải qua tòa án trước, vì như vậy sẽ mất quá nhiều thời gian, đủ để họ tìm cách xoay chuyển tình thế.

Tối hôm đó, khi tôi vừa về đến căn hộ, điện thoại reo lên, số của Tử Khâm.

– Tống Vy, tôi vừa nhận được thông báo chính thức. Chú tôi đã dời ngày họp cổ đông khẩn lên sớm hơn ba ngày, viện lý do cần giải quyết gấp vấn đề quyền sở hữu trước khi ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh quý tới.

Tim tôi thắt lại.

– Còn bao nhiêu ngày?

– Bốn ngày nữa.

Tôi nhìn đồng hồ, rồi nhìn ra cửa sổ, thành phố về đêm vẫn sáng đèn như chưa từng biết đến cơn bão đang âm thầm hình thành phía sau những tòa cao ốc.

– Bốn ngày.

Tôi lặp lại, giọng bình tĩnh đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên.

– Vậy chúng ta còn bốn ngày để chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.

Lâm Tử Khâm nhận được lời mời dùng bữa tối cùng chú Bội Thành vào đúng đêm trước ngày họp cổ đông khẩn, một lời mời hắn biết rõ không đơn thuần là bữa cơm gia đình bình thường.

Ông ta hẹn tại nhà riêng, phòng ăn lớn với bộ bàn gỗ gụ cổ, nơi từ nhỏ hắn đã quen thuộc với những bữa cơm im lặng, chỉ có tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ.

– Ngồi đi, Tử Khâm.

Chú Bội Thành chỉ tay vào chiếc ghế đối diện, giọng vẫn điềm đạm như mọi khi, nhưng ánh mắt lạnh hơn hẳn thường lệ.

– Con dạo này bận rộn nhỉ. Nghe nói còn tìm được thời gian vào tận kho lưu trữ cũ.

Hắn không giật mình, dù trong lòng đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho câu hỏi này.

– Con nghĩ con có quyền biết về lịch sử của chính công ty mình đang điều hành.

– Lịch sử.

Ông ta cười nhạt, rót một ly rượu vang đỏ, chậm rãi.

– Con nghĩ lịch sử là thứ đơn giản, đúng sai rạch ròi sao? Con còn quá trẻ, Tử Khâm à.

– Chú.

Hắn đặt tay lên bàn, giọng cứng cỏi hơn hắn từng nghĩ mình có thể.

– Con đã đọc cuốn sổ tay của chú. Con biết chuyện Nguyên Long. Con biết chữ ký của ông Tống Chí Nguyên bị làm giả, và chú là người trực tiếp chỉ đạo việc đó.

Không khí trong phòng ăn đông cứng lại. Người quản gia đứng phục vụ gần đó lặng lẽ lui ra ngoài, khép cửa lại.

Chú Bội Thành đặt ly rượu xuống, không còn giữ được vẻ điềm tĩnh hoàn toàn như trước, dù ông vẫn cố gắng.

– Vậy con định làm gì với thứ con biết được?

– Con định nói ra sự thật.

– Con biết con đang nói gì không?

Giọng ông ta bỗng chuyển lạnh hẳn, không còn chút ấm áp giả tạo nào.

– Nếu chuyện này vỡ lở, không chỉ chú mất tất cả, mà cả tập đoàn này, cả gia tộc họ Lâm, sẽ sụp đổ theo. Con nghĩ con sẽ còn ghế CEO để ngồi sao? Con nghĩ những cổ đông kia sẽ còn tin tưởng con, khi biết con là cháu ruột của kẻ đã làm giả giấy tờ, chiếm đoạt tài sản người khác?

– Vậy chú muốn con tiếp tục im lặng, sống cả đời trong một lời nói dối, để giữ lấy vị trí này sao?

Hắn nhìn thẳng vào mắt chú mình, lần đầu tiên trong đời không hề né tránh.

– Con thà mất tất cả, còn hơn sống với sự thật đó mà giả vờ như không biết gì.

Chú Bội Thành nhìn hắn thật lâu, rồi bật cười, một tiếng cười lạnh lẽo, đau đớn.

– Con giống cha con.

Ông nói, giọng bỗng trầm xuống, gợi lên một điều gì đó hắn chưa từng nghe qua.

– Cha con cũng từng nói với chú một câu y hệt vậy, trước khi ông ấy gặp tai nạn.

Câu nói đó khiến Tử Khâm khựng lại. Cha hắn mất vì tai nạn xe hơi khi hắn mới mười ba tuổi, một câu chuyện hắn chưa bao giờ nghi ngờ.

– Chú nói vậy là ý gì?

Chú Bội Thành im lặng một lúc lâu, rồi lắc đầu, như vừa nói lỡ điều gì đó ông không định tiết lộ.

– Không có gì. Chuyện cũ, nhắc lại làm gì.

Nhưng ánh mắt ông ta, thoáng qua trong một giây, chứa đựng một điều gì đó khiến Tử Khâm cảm thấy lạnh sống lưng, một nghi vấn mới vừa mở ra, còn đáng sợ hơn cả những gì hắn đã biết.

– Chú.

Hắn hỏi, giọng run lên.

– Cái chết của cha con, có thật sự chỉ là tai nạn không?

Chú Bội Thành đứng dậy, không trả lời, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp không thể đọc được, rồi rời khỏi phòng ăn, để lại Tử Khâm ngồi đó một mình giữa những món ăn đã nguội lạnh, và một câu hỏi vừa mới mở ra sẽ ám ảnh hắn đến tận ngày họp cổ đông khẩn hôm sau.

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal