Chương 4

  1. Home
  2. Ba Năm Giấu Mặt
  3. Chương 4
Prev
Next

Ông Sinh kể cho tôi nghe suốt hai tiếng đồng hồ, giọng lúc rành mạch, lúc nghẹn lại vì xúc động. Tôi ghi âm lại toàn bộ, có sự đồng ý của ông, và có bà Lan làm chứng.

Theo lời ông, đêm trước ngày họp cổ đông định mệnh, Lâm Bội Thành, khi ấy còn là trợ lý riêng thân tín của ông Lâm Chấn Phong, đã đích thân mang một tập hợp đồng đến văn phòng Nguyên Long lúc gần nửa đêm, yêu cầu ông Sinh dùng con dấu công ty đóng vào, với lý do ông Tống Chí Nguyên đã đồng ý qua điện thoại nhưng đang đi công tác gấp không kịp về ký trực tiếp.

Ông Sinh, khi đó còn trẻ và cả tin, đã làm theo. Chữ ký trên hợp đồng, ông phát hiện sau này không khớp hoàn toàn với chữ ký thật của cha tôi, đã được làm giả tinh vi từ trước.

– Bác phát hiện ra sau khi mọi chuyện đã xong. Bác định nói với ông Nguyên, nhưng người ta dọa bác, nói nếu bác nói ra, chính bác cũng sẽ bị coi là đồng phạm vì đã đóng dấu vào hợp đồng đó. Bác sợ. Bác có gia đình, con cái còn nhỏ. Bác chọn im lặng, rồi trốn đi.

Tôi nắm chặt tay ông Sinh, không nói được gì trong một lúc lâu.

Ba ngày sau, tôi trở về, mang theo lời khai đã ghi âm, chữ ký xác nhận của ông Sinh trên một bản tường trình có luật sư Đặng làm chứng từ xa qua cuộc gọi video, và một bản sao ghi chú tay gốc.

Nhưng tôi không kịp mừng lâu.

Ngay chiều tôi vừa đặt chân về tòa nhà Thiên Nguyên, thư ký của tôi báo có khách đang đợi tại văn phòng riêng tầng ba. Không hẹn trước.

Tôi bước vào, và lần đầu tiên, sau bao năm chỉ nghe tên qua hồ sơ, tôi đối diện trực tiếp với Lâm Bội Thành.

Ông ta ngồi sẵn trên ghế khách, dáng người cao gầy, tóc bạc chải chuốt gọn gàng, bộ vest màu xám tro may đo tinh tế, không một nếp nhăn thừa. Nụ cười trên môi ông ta điềm đạm đến mức lạnh lẽo.

– Cô Tống Vy. Cuối cùng cũng được gặp mặt.

Ông ta không đứng dậy, chỉ khẽ gật đầu, như thể tôi mới là người cần giữ lễ phép trước.

Tôi ngồi xuống đối diện, không tỏ ra bối rối.

– Ông Lâm Bội Thành. Tôi cũng chờ cuộc gặp này khá lâu rồi.

– Vậy chúng ta có cùng cảm giác.

Ông ta cười nhẹ, ánh mắt quét qua tôi như đang định giá một món hàng.

– Cô giống cha cô. Ánh mắt ấy, tôi từng thấy hai mươi năm trước.

– Ông biết cha tôi.

Tôi nói, không phải câu hỏi.

– Tôi biết rất rõ.

Ông ta không phủ nhận, điều đó khiến tôi bất ngờ hơn là nếu ông ta chối bay chối biến.

– Ông Tống Chí Nguyên là người tài giỏi, chỉ tiếc là quá cứng nhắc, không hiểu luật chơi của giới này. Người ta không tồn tại được trong thế giới này chỉ bằng sự lương thiện, cô Vy à.

– Vậy ông tồn tại bằng cách làm giả chữ ký của người khác.

Tôi nói thẳng, không vòng vo thêm nữa.

Ông ta không hề biến sắc, chỉ nhấp một ngụm trà tôi chưa kịp mời.

– Cô có bằng chứng gì cho câu nói đó?

– Ông sẽ sớm biết.

– Tôi thích sự thẳng thắn của cô.

Ông ta đặt tách trà xuống, giọng chuyển sang một sắc thái khác, mềm mỏng hơn nhưng nguy hiểm hơn.

– Vậy tôi cũng nói thẳng. Tôi biết cô đang thu thập gì đó. Tôi cũng biết cô vừa bay vào miền Nam. Cô là một cô gái thông minh, làm được nhiều việc trong ba năm mà không ai hay biết, tôi thật lòng khâm phục.

– Cảm ơn.

– Nhưng tôi muốn đề nghị một điều.

Ông ta nghiêng người về phía trước.

– Chuyện hai mươi năm trước, dù thế nào cũng đã qua. Cha cô đã mất, không ai sống lại được. Thay vì đào xới quá khứ, khiến nhiều người liên lụy, tôi sẵn lòng đền bù cho cô một khoản xứng đáng, gấp nhiều lần giá trị phần vốn ngày xưa, cộng thêm một vị trí cố vấn cấp cao trong tập đoàn nếu cô muốn. Đổi lại, mọi chuyện dừng ở đây.

Tôi nhìn ông ta thật lâu, cố tìm trong ánh mắt kia một dấu vết hối hận, dù chỉ nhỏ nhoi. Không có.

– Ông nghĩ tôi làm tất cả những việc này vì tiền?

– Mọi người đều vì một thứ gì đó.

Ông ta nhún vai, như đang nói về một quy luật hiển nhiên của tự nhiên.

– Tiền, quyền lực, danh dự, hoặc sự công nhận. Cô muốn thứ nào, tôi có thể sắp xếp.

– Tôi muốn một thứ ông không sắp xếp được.

Tôi đứng dậy, nhìn thẳng xuống ông ta, lần đầu tiên trong cuộc trò chuyện chiếm thế chủ động hoàn toàn.

– Tôi muốn cha tôi được minh oan trước tất cả những người từng tin ông là kẻ phản bội công ty do chính ông sáng lập. Tôi muốn tên ông xuất hiện trong hồ sơ tòa án, không phải trong một bản ghi chú tay giấu kín.

Ông ta im lặng một lúc, rồi đứng dậy, cài lại nút áo vest, vẻ điềm tĩnh không hề sứt mẻ.

– Vậy thì đáng tiếc, cô Vy. Tôi từng hy vọng chúng ta có thể giải quyết chuyện này một cách văn minh.

Ông ta bước ra cửa, dừng lại một giây.

– Nhưng cô nên nhớ, tôi đã sống trong thế giới này lâu hơn cô nhiều. Và tôi chưa từng thua một ván nào.

Lâm Tử Khâm không định nghe lén.

Hắn chỉ tình cờ đi ngang hành lang tầng ba, định ghé qua phòng làm việc tạm của Tống Vy để hỏi về một điều khoản trong hợp đồng, thì nghe thấy giọng chú mình vọng ra từ khe cửa chưa khép hẳn.

Tôi biết rất rõ.

Câu nói đó của chú Bội Thành khiến hắn khựng lại giữa hành lang.

Hắn đứng đó, không dám bước tới, cũng không nỡ bỏ đi, nghe trọn phần còn lại của cuộc trò chuyện. Từng câu, từng chữ đâm vào đầu hắn như những mũi kim.

Chữ ký giả. Ông Tống Chí Nguyên. Đền bù. Vị trí cố vấn cấp cao. Tôi chưa từng thua một ván nào.

Khi cánh cửa phòng bật mở và chú Bội Thành bước ra, đối diện ngay hắn đứng sững giữa hành lang, cả hai đều khựng lại trong một giây.

– Tử Khâm. Con đứng đây làm gì?

Giọng chú vẫn điềm tĩnh như mọi khi, không một chút xao động, như thể vừa rồi chỉ là một cuộc gặp xã giao bình thường.

– Con… con định qua gặp cô Tống về việc hợp đồng.

Hắn nói, cố giữ giọng bình thường, nhưng ánh mắt không tránh khỏi dao động.

Chú Bội Thành nhìn hắn một lúc, ánh mắt sắc như đang cân nhắc điều gì, rồi khẽ vỗ vai hắn.

– Việc công ty để chú lo. Con tập trung vào vận hành là đủ.

Ông ta rời đi, dáng đi vẫn ung dung như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tử Khâm đứng đó rất lâu sau khi chú mình khuất bóng, tay siết chặt thành nắm đấm rồi lại buông ra.

Hắn lớn lên trong gia đình họ Lâm, cha mất sớm, chú Bội Thành là người thay cha nuôi dạy hắn từ năm mười ba tuổi, dạy hắn cách điều hành doanh nghiệp, cách đối nhân xử thế, cách không bao giờ để lộ cảm xúc thật trước đối tác. Hắn kính trọng chú như kính trọng một người cha thứ hai.

Nhưng những gì vừa nghe được, không thể là hiểu lầm.

Hắn gõ cửa phòng Tống Vy, tay vẫn còn run nhẹ.

– Vào đi.

Tôi đáp, không ngẩng đầu lên khỏi xấp tài liệu đang xem, tưởng là Minh Anh.

Khi thấy Lâm Tử Khâm bước vào, sắc mặt tái nhợt khác thường, tôi mới thật sự chú ý.

– Anh sao vậy?

– Tôi… tôi vừa nghe được một phần cuộc nói chuyện giữa cô và chú tôi.

Hắn nói, giọng khàn đi.

– Chữ ký giả. Ông Tống Chí Nguyên. Tôi không hiểu hết mọi chuyện, nhưng tôi hiểu đủ để biết, cô là con gái người sáng lập Nguyên Long, công ty tiền thân của tập đoàn chúng tôi bây giờ. Và chú tôi có liên quan đến việc công ty đó sụp đổ.

Tôi đặt bút xuống, nhìn hắn thật kỹ, cố đoán xem đây là một màn kịch khác hay sự thật.

– Anh tin điều đó là thật?

– Tôi không biết phải tin gì.

Hắn ngồi phịch xuống ghế đối diện, hai tay ôm đầu.

– Nhưng tôi biết giọng chú tôi lúc đó, không giống người vô tội bị vu oan. Ông ấy nói như đang thừa nhận, chỉ là thừa nhận theo cách của một người chưa bao giờ thấy mình sai.

Hắn ngẩng lên nhìn tôi.

– Cô nói cho tôi biết đi, Tống Vy. Sự thật là gì? Tôi xứng đáng được biết, dù sự thật đó có liên quan đến chính gia đình tôi.

Tôi nhìn hắn thật lâu. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Lâm Tử Khâm cầu xin điều gì đó, không phải bằng quyền lực, không phải bằng vị trí CEO, mà bằng một con người thật sự hoang mang trước sự sụp đổ của niềm tin mình vẫn giữ suốt cả thời tuổi trẻ.

Nhưng tôi chưa thể tin hắn hoàn toàn. Chưa phải lúc này.

– Tôi sẽ nói cho anh biết.

Tôi nói chậm rãi.

– Nhưng không phải hôm nay. Tôi cần chắc chắn anh đứng về phía nào trước đã, anh Khâm. Vì lần này, sẽ không có chỗ cho sự trung lập.

Một tuần sau, mọi thứ leo thang nhanh hơn tôi dự tính.

Minh Anh gọi cho tôi lúc bảy giờ sáng, giọng gấp gáp hiếm thấy.

– Chị, có một thông báo vừa được gửi đến toàn bộ ban quản lý tòa nhà. Một nhóm cổ đông, đứng đầu là công ty Bội Phát Đầu Tư, tuyên bố có nghị quyết được thông qua từ nhiều năm trước, xác nhận phần vốn góp ban đầu của công ty Nguyên Long trong bất động sản này chưa từng được chuyển nhượng hợp lệ cho chị. Họ đòi tổ chức họp cổ đông khẩn để xem xét lại toàn bộ quyền sở hữu.

Tôi ngồi bật dậy khỏi giường.

– Bội Phát Đầu Tư là ai?

– Em đang tra. Nhưng theo hồ sơ đăng ký kinh doanh, người đại diện pháp luật công ty này chính là Diệp Tiểu Tiểu.

Tôi đến văn phòng luật sư Đặng ngay trong buổi sáng, mang theo toàn bộ hồ sơ liên quan.

– Họ chơi bài này nhanh hơn tôi nghĩ.

Luật sư Đặng xem qua thông báo, gương mặt trầm xuống.

– Về mặt kỹ thuật, họ dùng đúng lỗ hổng cô lo lắng từ đầu. Phần vốn góp danh nghĩa của ông Sinh, khi cô mua lại, giấy tờ chuyển nhượng làm vội, thiếu một số thủ tục công chứng bắt buộc. Nếu họ kiện ra tòa, dựa trên kỹ thuật pháp lý thuần túy, có khả năng tòa sẽ tạm thời đình chỉ hiệu lực phần chuyển nhượng đó trong lúc chờ xét xử.

– Nghĩa là tôi có thể mất quyền kiểm soát tạm thời với một phần tòa nhà.

– Đúng. Và trong lúc tranh chấp, phía họ có thể vận động các cổ đông khác, gây sức ép buộc cô nhượng bộ, hoặc tìm cách khiến hội đồng quản lý chuyển sang tay họ.

– Chúng ta có thể phản bác bằng bằng chứng gì?

Tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù đầu óc đang quay cuồng tính toán.

– Lời khai của ông Sinh là bằng chứng mạnh nhất, nhưng lời khai đơn thuần không đủ sức nặng pháp lý bằng văn bản công chứng đầy đủ. Chúng ta cần ông Sinh trực tiếp ra công chứng lại toàn bộ quá trình chuyển nhượng, có xác nhận chính thức, càng sớm càng tốt, trước khi phiên họp cổ đông khẩn diễn ra.

– Ông Sinh đang ở đâu?

– Tôi đã đưa ông ấy đến một nơi an toàn, theo đúng thỏa thuận với cô. Nhưng cô Vy, tôi phải nói thẳng, nếu phía Lâm Bội Thành đã sẵn sàng dùng đến chiêu bài pháp lý công khai thế này, nghĩa là họ không còn giữ ý định thương lượng kín đáo nữa. Họ đã quyết định đối đầu trực diện.

Chiều hôm đó, tôi nhận được một tin nhắn từ Lâm Tử Khâm, số điện thoại cá nhân, không qua Diệp Tiểu Tiểu.

Tôi vừa biết chuyện nghị quyết Bội Phát Đầu Tư. Tôi không tham gia vào việc này, và tôi không đồng ý với cách làm đó. Nếu cô cần bất kỳ tài liệu nội bộ nào từ phía công ty tôi để chứng minh sự minh bạch, tôi sẽ cung cấp, dù điều đó có thể khiến chú tôi giận dữ.

Tôi nhìn dòng tin nhắn rất lâu, không vội trả lời.

Một phần trong tôi muốn tin hắn. Nhưng phần khác, phần đã học được từ ba năm quan sát im lặng, nhắc tôi rằng lời nói dễ dàng hơn hành động rất nhiều, và người ta thường hứa hẹn nhiều nhất khi họ chưa phải trả giá gì.

Tôi gõ lại một dòng ngắn gọn.

Nếu anh thật lòng, hãy chứng minh bằng hành động, không phải bằng tin nhắn.

Tối đó, tôi ngồi cùng Minh Anh và bà Lan, rà lại toàn bộ chiến lược phản công. Chúng tôi có ba việc phải hoàn thành trước ngày họp cổ đông khẩn, dự kiến diễn ra trong mười ngày tới.

Một, đưa ông Sinh ra công chứng chính thức lại toàn bộ hồ sơ chuyển nhượng, có sự chứng kiến của cả hai bên luật sư.

Hai, hoàn thiện báo cáo kiểm toán độc lập của bà Lan, chứng minh dòng tiền bất minh từ các công ty vỏ bọc liên quan đến Lâm Bội Thành trong suốt nhiều năm.

Ba, tìm thêm nhân chứng, đặc biệt là người công chứng viên già đã nghỉ hưu từng giữ bản nháp gốc của hợp đồng giả mạo năm xưa.

– Mười ngày.

Bà Lan nói, giọng có chút lo lắng.

– Không nhiều thời gian, nhưng cũng không phải là không thể.

Tôi nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa, nơi đâu đó Lâm Bội Thành đang ngồi trong văn phòng của mình, tự tin rằng ông ta chưa từng thua một ván nào.

Lần này, tôi sẽ cho ông ta biết cảm giác đó.

Lâm Tử Khâm không nhận được câu trả lời cụ thể nào từ Tống Vy suốt ba ngày, chỉ có một dòng tin nhắn ngắn gọn còn đọng lại trong đầu hắn. Hãy chứng minh bằng hành động.

Hắn quyết định làm điều mà trước giờ chưa từng nghĩ tới, lục lại hồ sơ nội bộ liên quan đến giai đoạn tập đoàn tiếp quản tài sản của Nguyên Long hai mươi năm trước.

Vấn đề là, phần lớn hồ sơ thời kỳ đó đã được lưu trữ dưới dạng giấy, cất trong kho lưu trữ riêng mà chỉ có chú Bội Thành và vài người thân tín nắm giữ chìa khóa.

Hắn tìm đến phòng lưu trữ vào một buổi tối muộn, khi văn phòng đã vắng người, viện cớ cần tìm lại hợp đồng cũ cho một dự án đang triển khai.

Người quản lý kho, ông Tâm, đã làm việc cho tập đoàn hơn hai mươi năm, nhận ra hắn ngay.

– Cậu chủ cần tìm hồ sơ gì ạ?

– Tôi cần xem lại toàn bộ hồ sơ giai đoạn sáp nhập Nguyên Long, khoảng hai mươi năm trước.

Ông Tâm khựng lại một giây, ánh mắt thoáng chút do dự.

– Hồ sơ đó… chú Bội Thành dặn chỉ ông ấy mới được phép mở, cậu chủ à.

– Tôi là CEO của tập đoàn này, ông Tâm.

Hắn nói, cố giữ giọng bình thản nhưng có chút uy quyền cần thiết.

– Tôi có quyền xem bất kỳ hồ sơ nào của công ty.

Ông Tâm nhìn hắn thật lâu, rồi thở dài, lấy chìa khóa ra.

– Tôi tin cậu chủ. Nhưng tôi phải nói trước, có một cuốn sổ tay trong đó, tôi không chắc là hồ sơ chính thức của công ty, hay là đồ cá nhân của chú Bội Thành gửi nhờ giữ. Tôi cất trong két sắt riêng, chưa từng mở ra xem.

– Đưa tôi xem.

Cuốn sổ tay bìa da cũ, đã sờn góc, bên trong là chữ viết tay của chú Bội Thành, ghi chép rải rác qua nhiều năm, không theo trình tự rõ ràng. Nhưng có một đoạn khiến tim Tử Khâm như ngừng đập.

Đêm nay đã xong việc với Nguyên Long. Thằng Sinh làm theo đúng ý, đóng dấu công ty vào hợp đồng không cần chữ ký thật của Nguyên. Ngày mai họp cổ đông, coi như xong một nửa việc. Còn lại chỉ cần dọn dẹp mấy người biết chuyện.

Dòng chữ đó, viết bằng chính tay chú mình, không thể chối cãi.

Hắn ngồi sụp xuống ghế trong phòng lưu trữ, cuốn sổ run rẩy trong tay.

Hắn không nhớ mình đã ngồi đó bao lâu, chỉ biết khi tỉnh lại trong suy nghĩ, trời đã khuya, ông Tâm đã về từ lúc nào.

Hắn chụp lại từng trang sổ bằng điện thoại, cẩn thận, tỉ mỉ, tay vẫn còn run.

Hắn nghĩ đến những năm tháng chú Bội Thành dạy hắn cách kinh doanh, cách đối nhân xử thế, những buổi tối chú ngồi kể chuyện thời trẻ lập nghiệp gian khó, luôn tự hào nói rằng tập đoàn này được xây dựng bằng chính đôi tay trung thực của gia tộc họ Lâm.

Hóa ra, một phần nền móng ấy được xây trên một chữ ký giả và cái chết của một người đàn ông tử tế.

Hắn lấy điện thoại ra, tìm số Tống Vy, ngón tay lưỡng lự trên màn hình rất lâu trước khi bấm gọi.

Chuông đổ ba tiếng thì cô bắt máy.

– Anh Khâm? Giờ này còn chưa ngủ à?

Giọng hắn khàn đặc, gần như không thành tiếng.

– Tống Vy. Tôi tìm thấy bằng chứng rồi. Bằng chính tay chú tôi viết.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc thật lâu.

– Anh đến chỗ tôi được không? Ngay bây giờ.

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal